TRỜI XANH

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

PHỨC TẠP

Chị thường mặc quần ống xoắn lò xo cúc áo chiếc màu này chiếc màu kia vạt đính đầy nhựa củ hay nhựa cây gì đó. Dép chiếc đực chiếc cái lại sứt đầu mẻ tai. Nhìn chị luộm thuộm nhàu nát chẳng có chút sinh khí của sự sống. Tôi thầm nghĩ mấy bà ăn xin vào nhà còn chỉn chu hơn nhiều.

Tôi về Sài Gòn có việc đang đứng ở một ngả tư đường thì có một phụ nữ đi lướt qua nhìn hấp dẫn vô cùng: Áo váy tao nhã giày cao gót nâng bước đi uyển chuyển tóc uốn lượn bay trên vai chiếc mũ phớt  hồng như một bông hoa cài nhẹ trên mái đầu đen nhánh. Mùi nước hoa thơm dịu nhẹ lan từ người đó bay tỏa trong không gian gợi cảm giác dễ chịu. Tôi mê mẩn bước theo và bàng hoàng nhận ra đó là Chị. Như đọc thấu ý nghĩ tôi Chị nói chậm rãi: Bất hạnh nhất của đời người là họ không sống mà phải lần lượt diễn hết vai này đến vai kia. Hôm nay chị đang ở trong một vai diễn của đời chị. Vậy đó cưng.

ĐUA!

Nó hỏi Mẹ đang làm gì?

Đua! Mẹ trả lời một cách nghiêm trang. Nó nhìn quanh chẳng thây ai. " Con có thấy gì đâu?".

Suỵt! Bí mật. Mẹ nói. Nó không thể nào cưỡng nổi tò mò mà Mẹ thì có vẻ như chẳng chịu hé lộ. Nó bèn tung thứ vũ khí luôn chiến thắng và buộc mẹ lúc nào cũng ngoan ngoãn đó là choàng đôi tay qua cổ mẹ giọng nhão như mít ướt: M...ẹ...nói đi...Mẹ...

Hiệu nghiệm tức thì mẹ bảo ghé tai vào đây: Mẹ đang tự đua để  hôm nay yêu con nhiều hơn hôm qua biết chưa!

Ui! Nó hét lên  tiếng cười  vang khanh khách.

KỊP KHÔNG?

Nó trở thành "tật nguyền" kể từ khi bị người say cha đập một trận nhừ tử đầu téc máu chảy. Ông ta còn trói Nó lại kéo lê một quãng đường rồi ném xuống sông nhận nước. Từ đó trong mắt Nó không có ai là Người.

Nó làm nhiều điều tệ hại mẹ Nó khóc lóc năm này sang năm kia. Nó không nghe không thấy. Có lần mẹ nó nói con muốn mẹ chết hay sao. Nó thản nhiên nếu được mẹ cứ việc.

Một hôm nó gặp lại cô giáo lớp ba cô chặn xe nó nói: Cô muốn nói một câu con có nghe không. Nghe. Nó dạ.

Cô cứ nói con nghe thì nghe không nghe cũng không sao: Mẹ con thật tuyệt vời! Cô nói xong rồi con có thể đi.

Nó trở nhà mọi người lao xao mẹ cháu bị tai nạn đã đưa đi cấp cứu. Nó lao ra ngỏ vừa chạy vừa gào to: Mẹ ơi!

TRỜI XANH

Chị không rõ từ đâu đến quần áo rách xơ mướp hôi như tổ đỉa suốt ngày đêm lang thang đụng gì ăn đó vật đâu ngủ đó.

Hắn bảnh chọe nổ như pháo   trong người sôi sục dòng máu sư phụ loài dê. Hắn đã làm việc ấy cả với Chị.

Chị không biết sạch dơ không biết sang hèn không biết đẹp xấu nhưng đã biết xin ăn nuôi con.

Con Chị mới lún phún như gà mọc đuôi tôm  lẽo đẽo theo nghề của mẹ một hôm gặp Hắn ngửa tay xin. Hắn nói gọn trơn đi chỗ khác chơi mậy.

Trời xanh ơi!

ANH HAI

Trong đám cỏ có cây đu đủ nhỏ. Anh Hai dùng cái bay thợ xây rẽ từng chút đất bứng lên. Đặt cây vào một cái hố đã đầy phân và rác anh lấp vơi vơi miệng hố thành một lòng chảo. Ngày nào anh cũng đổ nước. Chưa hết anh kiếm ba cành khô vững chắc cắm xung quanh bên trên chụm lại. Lá dừa khô đem về che khéo léo. Cây đu đủ đã có một mái nhà.

Một năm sau tất cả những khoảnh đất trống cỏ hoang mọc đều trở thành nơi trồng đu đủ. Quả chi chit như sung bám đầy thân. Cánh phụ nữ bắt đầu dạo vườn quả ương quả chín vặt ríu rít. Tiếng chân chạy lao xao. Tiếng cười tiếng xuýt xoa vì muối ớt cay vang lên ở nhiều nơi. Cuộc sống thật rộn ràng.

Anh Hai thấy hết cười len lén. Ít ai biết quả tim anh Hai hở van không chữa được.  Lưỡi hái Thần Chết lơ lửng trên đầu Anh.

ĐIÊN

Nhìn thấy Chị lòng hắn ậm ạch như đầy chướng khí. Hắn phải đá đấm một cái gì đó mới đơ đỡ chút ít.

Chủ nhật nằm hoài chán Hắn đi lang thang lòng vòng thế nào lại ngang qua phòng Chị. Cửa đóng nhưng không khóa ngoài. Ốm chăng?

Thứ hai thứ ba...thứ sáu mới thấy Chị Hắn nổi nóng: Sao Chị không đi chợ?- Ơ...Chị ngớ ra.

Thứ bảy Hắn thấy Chị mua về một quả cầu lông. Hắn quàu quạu: Mua làm gì cho tốn tiền?

Tinh mơ hôm sau Hắn đứng trước cửa phòng Chị. Mồ hôi nhễ nhại vì Hắn vừa chạy suốt hai giờ liền lượm cầu thay cầu cho những trận đấu. Chiến lợi phẩm là một túi đầy những quả cầu Chị cần.
Hắn điên?

25/9/2010


More...

TRIỆT ĐỂ

By Nguyễn Lâm Cúc

 Nguyễn Lâm Cúc 


KHÓ HAY DỄ

Tôi đến đúng bữa trưa nhà Chị. Mâm cơm một mẹ một con một món ăn. Trong nồi miếng đầu cá nấu cà chua giá chan bún. Những món như vầy Chị chỉ nấu khi có khách. Tôi nhìn quanh và chợt hiểu thằng lớn về.

Thằng lớn sao không ăn? Tôi hỏi. Nó vừa đó...Chị trả lời không nhìn tôi. Lúc này tôi mới thấy một bát bún ăn dở ở góc mâm. Dưới bát bún tung tóe. Có vẻ thằng lớn đã dằn mạnh chiếc bát xuống mâm. Mặt chị đờ ra. Tố cáo Chị đang gồng mình hết sức để chịu đựng một điều gì đó quá khả năng mà không thể đặt xuống. Từ một con mắt trơ trơ bình thản bất ngờ phụt trào giọt nước mắt to chảy nhanh xuống má. Con mắt kia chết trân. Chị vẫn và và nuốt nuốt như không có gì xảy ra.

Tôi quay mình bước nhanh. Ôi làm mẹ khó đến thế sao?

PHIM

Buổi tối lúc chạng vạng khi vắng người xác súc vật chết xuất hiện chung quanh làng mùi thối phủ kín mọi nhà.

Một sáng cả làng mở mắt ra hàng chục ngôi mộ của ông bà cha mẹ họ nằm trong nghĩa trang cạnh làng biến mất.

Họ viết đơn đủ các kiểu mẫu gửi bưu điện mang tận nơi...Tin đi thì nườm nợp tin về như số độc đắc.

Chiếc xe  xới bò kềnh càng lắc lư như con kềnh kềnh quái dị. Màn đêm bị tước toang bởi tia sáng xanh chớp mắt lại biến mất. Một đống lù lù bầy nhầy lẫn xác vật chết lại xuất hiện trên đất. Mùi thúi rửa nhói óc. Ngay lúc đó vài trai tráng xuất hiện. Gã lái xe vụt ngay chiếc mỏ lếch xuống đầu một người. Ai đó bay từ bóng tối lên ca-pin. Huỵch. Huỵch. Huỵch. Một lúc sau cuộc đấu tàn. Kẻ xúc phạm và người bảo vệ đều máu chảy.

Sáng hôm sau trong một quán cà phê ông cán bộ Làng quần áo ngời ngời miệng nhả khói thơm nói: Bọn nó đánh nhau hay như phim!

CHUYỂN HÓA

Tộc Sói đang được cai trị bởi một sói Cô.

Cả tộc cát cứ một vùng lọt thõm giữa những vách núi dựng đứng. Sói Cô thực hiện chính sách ma lanh mọi việc chỉ cần tuyên bố. Cho dù vừa nói đông ngoảnh lại đã đổi ý bẩu  rằng:  tây tây tây.

Bọn sói choai choai có lần tru lên bi ai ở đây mất dân chủ quá! Vách núi hồi vọng: Có  đâu mà...mất...mất ...mất!!!

Điệp khúc lập đi lẫy lại mòn vẹt các mùa trăng. Lâu lắm nhưng vì không có trí nhớ loài sói chẳng thể biết trăm năm hay ngàn năm. Móng vuốt chúng biến thành những sợi lông mềm mại răng nanh biến thành những chiếc then khóa miệng chiếc lưỡi biến thành ống hút.

Ngắm nhìn chúng Tạo Hóa nở một nụ cười nửa tai tái nửa nâu nâu.

TRIỆT ĐỂ

Hắn là một gia chủ triệt để vì biết cai trị và trừng phạt. Vợ con hắn nem nép chẳng khác thằn lằn Mồng Năm.

Hắn khoái hội hè nhậu nhẹt và bụng chứa toàn chất nổ cỡ đại bác. Buồn một chút là hắn không thể kiếm ra tiền vì thế vật dụng trong nhà hắn theo hắn ra đi một cách hiên ngang.

Một hôm vợ hắn hỏi con bố đâu rồi? Cu con hất hàm về phía bàn thờ  ý nhị nói "Bán quá khứ!" Vợ hắn nhìn chiếc lư hương truyền đời trên bàn thờ gia tiên đã biến mất. Chị buông rớt bát cơm đang nuốt dở.
Hôm khác vợ hắn lại hỏi con: Bố đâu rồi? Cu con chỉ tay về phía góc nhà nói " Nhậu tương lai". Vợ hắn nhìn chỗ hôm qua vừa để bao giống nay đã trống hoác. Chị khóc ngất!

Đã gần sáng hắn vẫn chưa về vợ hắn lại hỏi con bố đi đâu? Cu con ngó phía buồng ngủ nói " Chơi luôn rường cột!". Lúc này chị mới thấy chiếc cột nhà bằng gỗ lim đã không còn.

Hàng xóm nghe tiếng kêu của Cu con xúm nhau đưa vợ hắn chết xỉu  đi cấp cứu!

More...

TRẺ CON NÓI

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Chuyện ngắn NLC

TRẺ CON NÓI

Nhà Nó nghèo. Tai nạn mù mắt cứ nhè nhà Nó đâm vào. Mẹ nó đi tù vì tội ăn trộm.

Đã rất lâu Nó  không có quà không có Mẹ. Nó nhớ Mẹ như gió lốc thổi.

Nó chạy sang nhà Cún chơi tình cờ thấy mẹ Cún đi chợ về cho Cún một chiếc bánh ngon. Nó rón rén trở ra vừa đi vừa quệt nước mắt.

Này. Mày nhìn thử bằng nhau chưa? Cún rượt theo túm áo Nó và chìa ra chiếc bánh đã bẻ làm đôi. Nếu bằng mày cầm một nửa tao muốn chia Mẹ với mày. (Thực ra Cún nói ngọng nên đã liếm mất chữ quà)

Nó ngẩn ngơ một chút rồi nói bẻ đôi thế này Mẹ có đau không? ( Nó cũng ngọng)

CHÁN

Chiếc loa trên trụ điện ong õng bà con nộp phí quản lý nước nộp nợ thuế nhà ở. Ông Phan Văn Triệu có tên trong danh sách chưa nộp tiền tu sửa đê bao...

Người nông dân lắng nghe không sót lời nào cho đến khi chiếc loa nín bặt trả lại không gian yên ả. Ông vụt chửi:  Đéo thấy  nói gì cả!

Bà vợ đang lúi húi quét sân gần đó càm ràm nó nói điếc cả tai ngày nào cũng oang oang ra rả sao ông bảo không nói gì?

Ông sừng sộ: Mấy đám ruộng khô nứt cả tuần nay lúa chết cá toi nhưng có thấy nói ai chịu trách nhiệm nước nôi gì đâu. Chỉ lo tiền nheo nhéo. Cái loa là thằng chuyên đòi nợ à?  Chán ớn!

TIN DZUI

Nhóm bạn hay ngồi cà kê. Hôm nay tất cả mặt lá chuối luộc mày lá chuối khô. Họ vừa biết   năm 2013 thế giới đại họa do nổ từ mặt trời.

Chắc nước nào gặp đại họa chứ không phải nước mình mà nếu lỡ nước mình có dính đại nạn này chắc không phải nhà mình càng không phải mình. Vì mình ăn chay tháng hai ngày. Từ rày mình sẽ ăn chay trường. Một kẻ cuống quít.

Có tiếng cười bật lên như máy nổ chạy dầu pha nhớt kêu phạch phạch:  Tui thấy đây là tin dzui nhất cho đất nước dân tộc!

Những người còn lại dựng đứng các lá chuối khô nằm trên mắt hỏi: Sao? Sao???

 Từ hôm tin này loang đi trên mạng mấy thằng đại gian đại ác buông "dao đồ tể cầu an". Chúng nghĩ sám hối sẽ  thoát kiếp nạn. Thế mà không zdui thì còn là gì?

QUÁ DAI

Nó sinh ra vùng sông nước. Ba tuổi biết bơi sáu tuổi mò cua bắt cá như rái. Nó ở dưới nước nhiều hơn trên bờ. Mười sáu tuổi Nó gai gẳng còi còi. Một người già nhìn nó ái ngại nói nho nhỏ: Thằng Còm oặt ẹo thế e tuổi thọ không được mấy.

Không ngờ Nó nghe được nói con sống dai lắm rồi. Nó chỉ dòng sông đáy nứt toang hoác nói tiếp: Ông xem Sông to rộng thế kia mà đã " ngẻo" từ năm trước.

More...

LẠI NGĂN NGẮN

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

TỆ HƠN

Lần trước ra biển mẹ ngồi trong quán nước nghe một chú thổi kèn kể chuyện thi thoảng hai người cười khúc khích. Có lúc mẹ phải chạy ra mép nước gọi váng lên không được bơi quá xa nguy hiểm đó con! Nó vẫn bám theo những con sóng nô đùa.

Lần này mẹ ngồi dưới gốc dương vạt áo phất phơ  tay vân vê chiếc mũ. Gió ngược nghe vù vù. Thi thoảng mẹ lại bảo con bơi xa xa một chút cho thoải mái. Nó dạ thật to nhưng thay vì bơi ra biển nó chạy ào đến chỗ mẹ nói: Nước biển chua quá con ớn biển rồi. Mẹ phì cười. Nó biết nó nói dối quá dỡ nhưng mẹ nó còn tệ hơn. Mẹ bảo: Hôm nay  biển thiệt dzui!

PHẤN ĐẤU

Gia đình Hổ sống ở nơi hoang vắng. Sáng tối Hổ bố dẫn đầu hai hổ con lo đá banh té nước chạy thi.  Dường như " cả bọn " cân tài cân sức chẳng ai chịu kém trong các trò chọc trời quấy nước hò hét váng cả một vùng.

Hổ mẹ rất nhẫn nại thế mà vẫn phải gầm gừ " Lẽ ra ông phải chứng tỏ cho bọn trẻ thấy sự oai phong tài thao lược và dũng mãnh đằng này ông toàn theo đuôi chúng đá cầu ném bóng chẳng ra sao cả !"

Hổ bố đủng đỉnh: Thế bà không biết tôi phấn đấu mãi mới từ bố lên bạn hay sao?

CON TƯỞNG

Bà dậy sớm đặt ấm nước bắc nồi cơm. Khi cả nhà dậy bữa sáng đã sẵn sàng. Mọi người ra khỏi nhà Bà giặt giũ chợ búa lau dọn. Trưa chiều vẫn thế.

Bác hàng xóm than thở osin lại đòi tăng lương. Mẹ tỏ vẻ căng thẳng việc có nhiều không mà rách sự thế?

Cũng vất vả. Chợ búa nhà cửa bếp núc tất tần tật. Bác hàng xóm thổ lộ. CON gái chơi bán hàng gần đó cất tiếng véo von: Con cứ tưởng hàng tháng mẹ vẫn giả lương cho bà!

Ở ĐÂU?

Một nhóm sinh viên cùng thực hiện đề tài nghiên cứu rừng. Họ đọc hàng núi tài liệu: Rừng nguyên sinh rừng đặc dụng rừng nhiệt đới rừng các kiểu. Một cậu bỗng hỏi có ai nhìn thấy rừng chưa? Cả bọn cùng lắc đầu như chong chóng được gió. Họ quyết tâm cùng nhau đi rừng một chuyến.

Nhiều người nói đi rừng phải có hướng dẫn. Họ tìm tòi thăm hỏi và được giới thiệu đến một lão nông tráng kiện mắt sáng như chim ưng râu tóc màu mây sẫm. Thiên hạ đồn rằng ông ta giỏi nhất là đi rừng. Và chỉ mình ông biết rừng đang ở đâu.

Nhóm sinh viên tìm được ông ta khi ông đang ngồi đập muỗi và đếm từng con. Họ trình bày a b c rồi hỏi: Thưa ông ông biết rừng ở đâu phải không ạ?

Ông lão chỉ vào đầu nói gọn lõn: Đây! Rừng nằm trong ký ức!


 

More...

NGÔN NGỮ TÌNH YÊU

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc (Chuyện ngắn)

LÝ DO

Cậu bé khóc lóc thảm thiết vật nài tất cả mọi người lớn trong gia đình rằng hãy để  cho cậu đi tu. Mặt cha mây đen vần vũ mặt mẹ mưa gió sụt sùi: Con ơi con ơi gia đình mình có mỗi con là con trai con đi tu rồi lấy ai nối dõi.

Cậu bé vẫn khăng khăng giữ ý định. Cuộc giằng co bất phân thắng bại. Hao tốn nhiều nước mắt nước miếng. Bà nội bèn ra tối hậu ngôn: Thôi cháu thành tâm như vậy âu cũng là duyên lành nhưng cháu hãy nói cho chúng ta biết nguyên nhân nào khiến cháu cương quyết đòi xuất gia?

Cậu bé tự tin trả lời: Bởi vì con thấy các vị...đều phưỡn bụng.

HOÀN NGUYÊN

Nàng muốn làm cho chàng điều gì đó. May sao chàng vài lần nói thích ăn chuối Chà Bột. Loại chuối thơm ngon nức tiếng phải cái khó trồng rất kén đất.
 Nàng cách chàng chừng bảy trăm cây. Suy tính mãi vẫn không tìm ra cách chu toàn gửi đến chàng món quà dân dã. Nàng xắn tay mượn xà beng hì hục đào lấy một mầm chuối con mập mạp. Nàng đi bốn lần đò tám lần xe tới chàng. Họ gặp nhau trong một quán nhỏ chàng nói món quà thật cảm động anh sẽ nâng niu nó. Nàng cười mắt rơm rớm đỏ hoe.

Họ chia tay. Nàng đi trước. Chàng bước khỏi quán không cầm gì.

Nàng loanh quanh mua vài thứ. Lúc bước xuống đò nàng nhận ra cây chuối người lái đò nói vừa vớt dưới sông lên. Nàng trả tiền mua.

Nàng mang cây chuối về trồng xuống đúng chỗ cũ rồi đứng tần ngần nhìn đám đất đào lên lấp xuống lại như trước mà không thể như trước.

MÂU THUẨN

Một gia đình nghèo truyền thống. Họ từng có lúc ưỡn ngực tuyên bố: Chúng tôi những người trên răng dưới dái!

Thế nhưng họ lại dấm dúi cất khư khư bốn cái bát sành về sau mang bày ra bàn một cách dè dặt. (Đã có lúc bốn cái bát làm họ xấu hỗ. Rất may thời điểm đó trong bát chẳng đựng gì). Thi thoảng họ dùng bát uống nước múc từ giếng khơi rất hào hứng.

 Trong bâu vải luôn kè kè bên người chủ nhà có ba hạt gạo. Lúc rỗi rảnh Gã dở ra săm soi rồi bỏ vào mỗi bát một hạt gạo sau đó cẩn thận thu lại cất đi. Đứa trẻ trong nhà hỏi tại sao tới bốn bát mà gạo chỉ ba hạt?

Đầu tiên Gã không trả lời một buổi chiều Gã ngước mắt lên trời hai giọt lệ to đục lăn ra từ hai cái hố thăm thẳm. Gã rặn từng từ một: Vậy đó con! Mộng thì không những đầy  mà còn phải dư thừa nhưng thực chỉ là ...tà dương!

TUYỆT TỰ

Một Ngư phủ ngày nào cũng vớt từ dưới sông lên hằng hà sa số xác chết và phơi. Đến một ngày nọ ông ta thương tâm quá không làm nỗi công việc ấy nữa mà ngồi khóc huhu như bò rống. Bốn vị sứ giả khệnh khạng ngang qua thấy thế kinh ngạc hỏi vì sao ông khóc lóc thương tâm như vậy nếu thiếu tiền chúng tôi sẽ cho.

Ngư phủ chỉ đống xác chết phơi khô chất cao như núi bảo: Các ông nhìn đây chúng dịch bệnh chết non chết yểu thậm chí chết cả trong trứng nước như thế này thì tuyệt tự mất còn gì?

Bốn vị cao nhân nhìn quanh quất chẳng thấy ai chết bèn lay ông Ngư phủ như lay cây cho bật gốc hỏi: Ông bảo ai tuyệt tự?

Ngư phủ mếu máo nói: Lời xin lỗi chứ còn ai!

NGÔN NGỮ TÌNH YÊU

Chàng và nàng yêu nhau.
Nhưng tình yêu đối với họ là trái cấm chết người.

Họ vẫn yêu nhau ước ao được gặp nhau. Chuyện ấy thật khó nhưng không phải là không thể. Họ hy vọng. Một lần thật bất ngờ họ lên cùng một chuyến xe khách. Chiếc xe chật ních người. Nàng bị xô dạt lên đầu xe. Chàng bị lôi tuột xuống cuối xe. Chàng hào hứng kể mọi thứ chuyện với những hành khách ngồi gần chàng nói say sưa trên trời dưới đất. Nàng nuốt từng lời một của chàng. Và lời nào cũng trở thành : Anh yêu em! Anh yêu em! Anh yêu em!

More...

CHÙM CHUYỆN NGĂN

By Nguyễn Lâm Cúc

 

chuyện ngắn Nguyễn Lâm Cúc

ĐỒNG HÀNH

Một ngày không rõ âm hay dương cái Đầu luôn im lìm ngẫm ngợi bỗng cất tiếng sỉ vã Miệng: Mày thối nhất. Miếng tanh thúi thế nào cũng há ra nuốt. Tởm! Đã thế còn thốt lời hay ho. Mày không biết lời nói của mày kèm theo mùi vị thứ đã ăn bay cùng hay sao?

Miệng há hốc ra đầu tiên nó bất ngờ trước cú nốc ao trực diện này. Qua mấy giây bàng hoàng Miệng phản công.

Hehe thối thế mà cũng không đen không tối bằng những ý nghĩ của mày. Này. Nói thật nhá có ý nghĩ xấu xa nào mày chưa từng nghĩ qua không mà bày đặt tạo dáng thế hở? Tao tuy bẩn nhưng có thứ ăn có thứ chừa bởi vì có thứ muốn ăn lắm vẫn  chưa thể ăn hoặc không thể ăn được. Còn mày có thứ gì mà mày chừa chưa nghĩ qua không hử? Cho nên đừng "dạy nhau"  theo kiểu ấy nữa. Ta biết nhau quá phải không? Vả lại những thứ tao ăn mày cũng hưởng đấy thôi. Hãy đoàn kết với nhau đi đừng kênh kiệu như thế chúng ta không phải đang cùng đồng hành hay sao? Cho dẫu mày có ngồi trên tao một chút thì tao với mày cũng một duộc cả thôi.

Đến đây thì cái Đầu uyên bác chịu tịt. Sau dạo ấy không thấy Đầu ho he gì nữa cho dù nó vẫn nghênh nghênh.


BẢN NĂNG VÀ TƯ DUY

Khi người ta mang những viên đá đến đặt móng xây ngôi nhà cho cặp vợ chồng trẻ thì chú chim nhỏ xiu lông vàng mỏ xanh cũng bắt đầu tha những cọng cỏ gầy dựng chiếc tổ xinh xinh.

Chú chim bay đi bay lại không mệt mỏi giữa đám cỏ chỉ đang phất phơ bông với cành nhô của một cây thông nhỏ. Không có bàn tay chỉ đôi chân và chiếc mỏ nhỏ xiu thế mà chiếc tổ to có thể chứa cả một gia đình chim đã hoàn thành vô cùng khéo léo. Chú chim vui sướng líu ríu đi mời cô bạn tình đến xem xét tổ ấm. Khi cô bạn nghiêng ngó chiếc tổ bằng đôi mắt nghiêm khắc. Chú chim đậu gần đó rung rung tấm thân như một lời van nài. Nhưng cô nàng đã không hài lòng. Cô nàng chim mổ dữ dội vào chiếc tổ và vài phút sau công trình cả tháng của chàng chim đã trở thành đám rác trên mặt đất.

Chú chim bắt đầu lại từ đầu. Một tháng sau chiếc tổ nằm trên một ngáng cây chắc chắn. Nàng chim hài lòng. Thế là ban ngày đôi chim bay đi tối cùng quay về ríu rít.

Ngôi nhà cũng đã xong. Người chồng nói cùng vợ tiền góp xây nhà của anh không bằng số tiền của em anh rất buồn. Nàng nói chúng ta không nên tính toán chi li như vậy. Họ cũng bắt đầu cuộc sống sáng đi chiều về rất rộn ràng.

Vợ chồng chim đã có ba chú chim non. Một ngày kia chim bố bay về cùng những miếng mồi nuôi vợ con thì phát hiện mèo đã cắn chết chim mẹ và những chú chim non. Chim bố đứng ủ rũ trên tổ mấy hôm rồi gục chết theo.

Một tai nạn xe hơi. Người chồng trẻ qua đời. Một năm sau người vợ có chồng khác. Đứa con nhỏ gửi về cho bà.


KHÔNG HẲN


Ở một thế giới không có chỗ đứng của chân thật hai người bạn nói cùng nhau. Này. Nhìn từ góc độ nào đó tình yêu cũng như một món ăn tinh thần nhẩy?

Ừ. Người bạn kia đang mơ màng mắt nhìn vào chốn nào đó trả lời máy móc.

Này. Nhưng bạn có công nhận cái mà ta ăn vào rất ngon nhưng sau khi qua khỏi họng vật đó trào trở ra lại thì...quá tởm?

Đúng. Tởm. Và không nên nhai lại.

Thế   yêu một người từng yêu có giống như món ăn kia không?

Hả? Ừ nhẩy. Tởm! Nhưng mà...bò nhai lại xem chừng rất ngon.

NÓI VÀ LÀM

Trong thời buổi nhiễu nhương nhiều thứ giá trị bị lẫn lộn một nhà văn hóa dạy con: Các con hãy chọn nơi nào có hoa nở có ánh sáng chan hòa mà nhìn. Các con cũng đừng nên thốt lời cay nghiệt hay thóa mạ mọi sự mà làm gì. Khi không thể nói thì hát lên .

Đứa con trai mười sáu tuổi đang vỡ tiếng và rất coi trọng lời dạy của bố. Thằng bé suốt ngày hát ong ỏng bằng giọng vịt đực rè rè. Vì có nhiều điều thắng bé lỡ thấy mà không nói được lời hát cũng khó nói hộ nên thằng bé cứ eo eo éo theo một điệu nhạc nào đó.

Một hôm ông bố phát hiện bà vợ ngoại tình. Khi ấy cậu con trai đang say sưa hát. Ông bố bùng nổ: Hát đéo gì mà cứ eo éo mãi thế? Mày có câm ngay không!

Thằng bé há hốc mồm nhìn bố.

 Còn nhìn nữa hả. Bộ mày chưa khi nào  thấy bố khỉ hay sao?

CHỨNG NÀO TẬT NẤY

Sau không bao nhiêu ngày tháng mộng mơ trái Tim quay về nhìn Lồng Ngực với đôi mắt ầng ậc nước và đầy sự biết ơn miệng thỏ thẻ: Mình được bạn chở che bao bọc từ ngày chào đời đến giờ nhưng mình chưa từng vì bạn mà rung lên một nhịp đập nào chỉ toàn đau nhói bởi người này kẻ kia thôi. Mình thật tệ!

Lồng Ngực rất cảm động nó vỗ về trái Tim và nhẹ nhàng thốt: Nếu không có bạn mình chỉ còn lại sự trống rỗng. Cảm ơn bạn đã tin cậy nép sát vào mình. Mình chẳng mong đợi gì ngoài những điều đã có. Thế là đủ.

Trái Tim cảm động quá nó tựa người vào Lồng Ngực và tự hứa sẽ không rời xa Lồng Ngực nữa. Nhưng...Nó lại đã loạn nhịp lồng lên như ngựa phi khi nghe tiếng bước chân của Gã ấy đến gần.

More...

BIẾT DÙNG LÀM GÌ

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

( Chuyện cũ viết lại)             Hưởng ứng viết ngắn cùng TC


(ảnh copy trên mạng)

CHƯA ĐỦ

Hắn nói tiếng Nhật lã lướt như những ngọn gió thong dong bay lượn trên các cánh đồng lúa chín. Hắn nói tiếng Trung ngọt dẻo bỗng trầm đa thanh đa sắc như nói tiếng Mẹ đẻ. Hắn nói tiếng Đức tiếng Tây Ban Nha tiếng Pháp tiếng  Anh... cũng chẳng chút khó khăn. Thậm chí cả tiếng nói của những bộ tộc ít người nằm đâu đó tít tắp trong sa mạc Châu Phi hắn cũng hiểu cũng phát âm đủ để người ta biết được hắn đang nói gì.

Hắn rất hãnh diện tự hào về sự hiểu biết nhiều ngôn ngữ.

Hắn được cả thế giới biết tiếng vì thông thái. Họ kính trọng hắn coi hắn là thiên tài. Họ bầu hắn làm đại diện cho mọi dân tộc: Sứ giả Thân thiện. Với sứ mệnh đó hắn luôn bay ngang bay dọc từ Châu này qua Nước khác.

Một hôm chuyến bay đặc biệt của Hắn lâm nạn ở một vùng biển xa lạ. Hắn kịp bung dù cứu nạn trước khi chiếc máy bay lao xuống biển.

Khi bình tâm Hắn thấy mình đang ở trên một đảo hoang. Hắn đi một vòng và hiểu rằng con người trên đảo chỉ duy nhất một mình hắn. Hắn hái quả để ăn tìm suối ngọt để uống.

Mọi thứ tạm ổn nhưng Hắn không thể không nói. Hắn nói đủ mọi thứ tiếng học được với chim chóc với lũ sóc nhảy nhót chuyền cành với những con khỉ tò mò với bầy cáo rình rập với cả những bông hoa đỏ rực rỡ ven suối. Nhưng chúng tỏ ra chẳng hiểu gì cả. Hắn kiên trì thử mọi cách hắn nói cả tiếng bộ tộc ít người sống nơi hoang dã. Hắn khoa chân múa tay và ...thất vọng. Những con vật khọt khẹt khò khừ và bỏ chạy hoặc gầm gừ đe dọa hắn.

Từ sau lùm cây cạnh một bãi sình phóng ra một con lợn rừng hung dữ nhằm hắn lao tới. Hắn chạy thoát bằng cách trèo lên cây. Mọi loài không biết sứ mệnh thân thiện của hắn. Hắn kinh hoàng nhận ra rằng đẳng cấp của sự thông thái là phải hiểu cả ngôn ngữ khác loài. Hắn ngửa mặt lên trời và rống thật to không ra tiếng gì cả.


KHÔNG BIẾT LÀM GÌ

Cả dãy đất nghèo xứ Quảng không ai là không nghe tiếng biết mùi thơm của món lòng heo xào nghệ. Trời mưa gió mà cắn miếng lòng vàng ươm nóng hổi cay xé miệng thơm lừng nghệ với ớt hiểm thì còn gì bằng! Thậm chí có những gia đình còn xem đó là món giải cảm làm ngưng những cơn ho do thời tiết gây ra.

Làng Đông Nhơn có những ngôi nhà xây ba bốn tầng ngất ngưởng đó là thành quả từ kinh doanh món miến xào với lòng gà. Những sợi miến trong suốt nằm chen lẫn giữa những miếng lòng đậm đà thơm phức mùi rau răm và ngò gai đã khiến mọi thực khách ngang qua đều phải móc hầu bao và tấm tắc khen ngợi.

Nhưng dân nhậu lại nghiện món lòng bò xào hành với rau cần tây. Món này mà uống với rượu gạo sủi tăm lăn tăn thì chỉ có hết sẩy.

Xem ra lòng các con vật thật hữu dụng chỉ lòng người là không biết làm gì nhất là những tấm lòng bẩn thỉu.


MỘT VÀ HAI

Hắn là bậc thầy của những trò lừa đảo gian ngoa. Hắn cũng bậc thầy trong việc ngụy trang vì vậy lúc nào hắn cũng có gương mặt thiên thần lời nói thánh nhân và cử chỉ cao đạo.

Hắn còn sở hữu đôi con mắt tinh quái cho nên mọi kẻ đồng hạng với hắn hắn đều nhìn thấy chiếc đuôi ngúng nguẩy ngo ngoe thò ra thụt vào sau lằn áo trên cặp quần hoặc ve vẩy ngay sau chỗ ngồi nếu họ đang ngồi. Hắn nhếch nụ cười nơi khóe miệng tự nhủ: Đã gian mà còn để ló đuôi. Ngu!

Một bữa nọ khi đứng trước gương săm soi bộ dạng để chuẩn bị ra mắt đợt phong thần tước hiệu danh dự. Hắn bỗng thất kinh vì đằng sau hắn không phải một mà có đến hai chiếc đuôi đã dài lòng thòng tự bao giờ.

More...

MỆT NHƯNG...DZUI!

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Sáng nay mình có mặt trong đoàn vận động viên bất đắc dĩ tham gia cuộc chạy Việt Dã tiếp sức đến trường.



Trước khi chạy bỏ vào thùng "phiếu" chút tấm lòng.


Tấm lòng của các em học sinh thật thơm thảo.


Mình đã ở trong tốp đầu tiên trên đường chạy 3km.

Mệt mà ...dzui. Vì tổ chức Thiện Chí đã tặng 350 triệu cho 750 suất học bỗng. Wao! Không tệ chút nào!

More...

ANH KHÔNG LÀ PHẠM LÃI EM KHÔNG LÀ TÂY THI"

By Nguyễn Lâm Cúc

  Nguyễn Lâm Cúc
Quà sinh nhật tặng Hoài Vân

" Ngàn Năm Thăng Long" là tên Tuyển tập thơ của tác giả Nguyễn Thiện Thuật.

Có lẽ ông chưa từng nhận mình là nhà thơ cũng có lẽ ông chưa cho rằng mình là nhà văn cho dù ông đã in 24 quyển tiểu thuyết: " Vũng lầy tội lỗi Sập tiệm Đêm Hàng Châu Nữ Hoàng Cửa Biển...Nhà xuất bản Thanh Niên" (Đó là thống kê chưa đầy đủ). Nhìn từng con chữ một của ông kết nối nhau thành tác phẩm chắc chắn tất cả mọi người cầm bút đều phải nể phục bởi vì hay dở là chuyện khác còn lao động để có từng ấy quyển sách trong đời người là thứ lao động mài dũa bản thân đến tận cùng. Nhất là ông chưa từng có cơ hội làm quen với bàn phím từng chữ của ông do chính ông nắn nót viết thẳng hàng ngay lối trên  những tờ giấy ky cóp được.

Tập thơ "Ngàn Năm Thăng Long"  do Nhà xuất bản Hà Nội ấn hành năm 1998.

Tập thơ mỏng chỉ 60 trang cả bìa và có 34 bài. Bài thơ viết sớm nhất đề năm 1955. Bài thơ muộn nhất là năm 1998. Trên bốn chục năm chỉ với ngần ấy bài thơ có thể gọi những dòng thơ trong "Ngàn Năm Thăng Long" là những câu nhật ký của tác giả Nguyễn Thiện Thuật.

Tôi chưa có cơ may được đọc những tiểu thuyết của Ông. Mặc dù những năm 1998 trở về trước với tôi được đọc sách là niềm đam mê có thể đánh đổi cả thời gian lẫn tài sản duy nhất đó là tự trọng. Tôi đọc mọi tờ giấy có chữ mà tôi vớ được. Thầy Vũ Hà (Nghệ sĩ kịch Truyền Thanh từng dạy tôi bộ môn này năm 1984). Lần đầu tiên tôi thấy thầy Vũ Hà cũng là lúc tôi thấy quyển truyện ngụ ngôn của Ê-Dốp. Thầy đang cầm trên tay. Tôi chạy đuổi theo thầy và bất chấp quen lạ tôi hỏi mượn thầy. Thầy trả lời tôi có tật xấu đó là không có thói quen cho mượn sách. Sau này thầy trò chúng tôi đã có một câu chuyện thú vị khác liên quan đến chuyện mượn sách này nhưng tôi sẽ kể trong bài viết nhớ Thầy.

Lạc đề một chút để muốn nói rằng thời đó (không phải lỗi của tôi hay của tác giả) nhưng tôi đã thiệt thòi vì ít cơ hội biết đến nhiều tác giả trong đó có cả tác giả Nguyễn Thiện Thuật. Quyển thơ "Ngàn Năm Thăng Long" tôi có được hôm nay đó là may mắn được con gái tác giả tặng. Chị là Hoài Vân. Một đám mây bay trên bầu trời tưởng như nhởn nhơ nhưng không đám mây mang nỗi nhớ tìm kiếm một khát vọng. Chị là hình ảnh nối dài của nhà văn Nguyễn Thiện Thuật. Tôi nghĩ như vậy.

" Thăng Long có núi Nùng sông Nhị

Có ba sáu phố phường

Có huyền thoại Hồ Gươm

Có đền thờ Vua Lý Thái Tổ

-Có Quốc Tử Giám-Khuê Văn

Có Chu Văn An người dâng sớ xin chém bảy kẻ quyền thần

Tham quan ô lại.

Vua vẫn làm ngơ!"

....

Hà Nội của tôi

Còn có HỊCH TƯỚNG SĨ

Và ĐẠI CÁO BÌNH NGÔ

Những Thiên Cổ Hùng Văn

             ngàn năm chói ngời trang sử"

Đó là một đoạn thơ đầy hào khí trích từ bài thơ " Ngàn Năm Thăng Long" . Đọc một đoạn trong tập hay chỉ đọc đoạn trích trên người đọc hẳn sẽ thấy được tấm lòng của nhà thơ dành cho Hà Nội dành cho Thăng Long với những chuyện kể những địa danh và nhân danh đất nước cùng nỗi buồn không của riêng ai buốt nhói lịch sử đó là " Vua vẫn làm ngơ" trước bầy tôi nhũng nhiễu sơn hà.

Trong bài thơ "Kể Chuyện Nguyên Phong" cũng mang đậm tâm tình trên:

"Những tên giặc ngồi trên lưng ngựa

Ào ào qua cửa Ải Nam Quan

Chúng đâu biết dân ta không hề khiếp sợ

Đã đứng lên như những thiên thần!"

Đọc đến đây tôi tự thấy hỗ thẹn. Ải Nam Quan của Tổ quốc nằm nơi nao tôi chưa từng biết đến. Nhưng biết chắc máu xương lớp lớp vì cửa Ải này mà đổ xuống. Tôi sẽ nói gì với con tôi khi nói về tổ quốc? May mà còn có những câu thơ để vin vào. Để cúi đầu như biết lỗi.

"Tôi đứng trước mộ La Sơn Phu Tử

Thắp một nén hương

Nghĩ về quá khứ

Cả một đời người một đời trăn trở

Một thời loạn ly

Người bỏ kinh kỳ

Về núi La Sơn ẩn dật

Đọc sách bình thơ

Và mơ ước một ngày mai đại định"

( Trích bài Trước Mộ La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp)

 Tôi dừng rất lâu đọc đi đọc lại bài thơ "Em Không Là Tây Thi" có lẽ đó là bản tình ca đẹp tuyệt của nhà thơ:

" Anh không là Phạm Lãi

Em không là Tây Thi

Để rời bỏ lầu vàng điện ngọc

Một cánh buồm theo gió bay đi..."

Một cánh buồm đỏ thắm đang thư thả trôi trên biển Vĩnh Hằng.

More...

TRUYỆN NGẮN MIKI VÀ TÔI

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

Thật sự cảm giác của tôi khi đọc xong truyện ngắn trên không dễ chịu thậm chí nó còn cay đắng hay nói theo kiểu chụp mũ là nó "phản động". Bởi vì tôi nghĩ rằng : Thế đấy thay vì làm chó bình thường Miki đã làm con chó thông minh và chết vì lý tưởng của kẻ khác. Thế thì thông minh để làm gì?
 

Rồi không hiểu sao ý nghĩ của tôi lại liên tưởng đến chuyện chung thủy của tình yêu theo màu sắc ảm đạm. Ngày xưa tôi cũng từng ngất ngây tôn thờ hình ảnh "Vọng phu hóa đá". Thật là một sự vĩ đại khi chung thủy đến thành đền đài trong lòng người. Nhưng bây giờ sau khi đã nếm gần đủ các mùi vị khổ ải cuộc đời tôi thấy rằng chỉ có sự sống của con người dù ngắn ngủi hay trăm năm là sự thật duy nhất hiện hữu còn những giá trị khác như cõi Vĩnh hằng gì gì đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Thế thì giá trị đích thực của sự sống là sống. Vậy hóa đá có phải là vô ích là quá tàn nhẫn với chính mình là ruồng rẫy sự sống quí giá mà mình có được duy nhất một lần?


Ngay cả mình cũng không thương lấy mình và cứ đeo đuổi ảo tưởng thì tránh sao người khác không lợi dụng cho được. Cứ dành thời gian mà đọc tâm tư của loài người từ khi thoát khỏi loài Vượn đến giờ sẽ thấy mọi lý tưởng đều nhằm phục vụ cho ai đó cho nhóm lợi ích nào đó và luôn luôn được gắn cho những tên gọi vô cùng mỹ miều kèm theo những mục đích cao cả. Và không ít những con người là vật hy sinh cho những lý tưởng ấy một cách vô tội vạ. Kể cả tình yêu.

Trở lại với MiKi nhân vật chính trong truyện ngắn cùng tên. Truyện ngắn nêu bối cảnh một gia đình có 4 thành viên chính. MiKi con chó đẹp được nâng cấp ngang bằng với các thành viên khác dù không phải là người. MiKi có hạnh phúc vì điều này không? Tất nhiên là không nó chỉ hạnh phúc với những cử chỉ âu yếm còn lý tưởng với MiKi là số không.

Người ta yêu nó nhưng lại giao nó cho một cái bóng của họ chăm sóc và dưới sự chăm bẳm có điều kiện của chiếc bóng Miki đã trở thành nô lệ của thói quen.

Từ một con vật sống bằng bản năng được nâng cấp và được con người tạo cho một nếp hằn trong nhận thức MiKi lệ thuộc vào nhận thức sơ đẳng của mình để cuối cùng chết đói vì điều mình nhận thức được. Bi kịch của MiKi nằm ở chỗ con chó đã tin đến mù quáng vào điều trót tin. Và niềm tin đó khiến nó mất linh hoạt mất phương hướng cần thiết để bảo tồn cái duy nhất cần thiết cho nó là sự sống.
Không nhiều chữ cũng không nhiều tình tiết truyện ngắn MiKi ám ảnh tâm tư người đọc bằng thông điệp riêng của nó

14/8/2010



MIKI
TRUYỆN NGẮN HOÀNG ĐÌNH QUANG


Cả nhà tôi ai cũng cưng Miki!


Miki là con chó đẹp và khôn. Mỗi khi ba tôi ra lệnh cho nó làm một cái gì đó bao giờ Miki cũng lặng lẽ ra chiều suy nghĩ rồi hất nhẹ mớ lông trước trán lòa xòa xuống mắt rồi mới thi hành mệnh lệnh một cách hoàn hảo. Nó biết ba tôi là ông chủ người có quyền lực tối thượng trong căn nhà này. Còn khi tôi bảo nó làm việc gì như đi lượm trái banh chẳng hạn thì nó vui vẻ làm theo ngay nhưng thường không đến nơi đến chốn. Nó hay giỡn mặt tôi!

Ba tôi bảo Miki thuộc giống chó khôn và đẹp vào hàng nhất thế giới. Một ông bạn người nước ngoài là đối tác liên doanh với Tổng công ty do ba tôi làm giám đốc đã cất công  lùng mua mãi tận đâu ấy xa lắm làm quà biếu cho ba. Lúc đầu tôi nghĩ dù sao thì nó cũng chỉ là con chó vì có lần nó đã thượng lên gối của ba mà... tè! Nhưng ít lâu sau cả nhà tôi phải công nhận là nó khôn và chính thức coi nó như thành viên trong gia đình. Ai đi về cũng hỏi Miki trước nhất và bao giờ cũng nhận được sự niềm nở vô điều kiện của nó!
Gia đình tôi ba mẹ và tôi giờ có thêm Miki là bốn thành viên!

Tôi quên còn một người nữa đó là dì Tám người giúp việc cho chúng tôi. Dì Tám ở dưới quê tôi cũng chẳng biết tỉnh nào. Tôi chỉ thấy dì như cái bóng trong nhà lờ mờ nhưng chỗ nào cũng thấy dì hiện diện. Ngoài công việc lau nhà giặt ủi cơm nước... cho cả nhà dì Tám còn có một nhiệm vụ đặc biệt do ba tôi giao là tắm cho Miki và đến bữa cho nó ăn. Ba nói rằng một người cho Miki ăn thôi để nó khỏi ăn tạp tránh người ta đánh bả. Con chó khôn thiệt đôi khi tôi thấy nó cũng nũng nịu không chịu ăn như là muốn làm khó cho dì Tám. Có lẽ nó cũng biết dì là người ở làm công trong nhà chúng tôi.
Tết dì Tám xin về quê ăn Tết với các con của dì. Ba mẹ tôi lo tiền công và quà cáp cho dì chu đáo rồi dặn dì nhớ lên sớm. Trước khi về dì Tám cúi xuống vuốt mớ lông trắng bốp của Miki rồi mới ra cổng!

Bữa chiều hôm ấy mẹ tôi lấy cơm và thịt cho Miki ăn. Con chó đứng trước đĩa thức ăn rồi nhìn chúng tôi ngờ vực. Nó khẽ rít lên những tiếng nhỏ trong cổ họng rồi lui vào góc phòng không chịu ăn. Mẹ tôi thông báo tin này cho ba tôi ông ngồi váo bàn ăn lắc đầu: chắc nó còn no! Tôi cũng nghĩ thế!

Chiều hôm sau tôi đi học về Miki vẫn nhảy ra quấn lấy chân tôi như thường lệ nhưng đến bữa vẫn không chịu ăn. Ba tôi bảo: kệ nó đói khắc phải ăn! Tôi cũng nghĩ thế!
Hôm sau hôm sau nữa Miki vẫn không chịu ăn mẹ tôi bảo hay nó ốm? Nhưng không nó vẫn niềm nở với mọi người! Đến ngày thứ năm con Miki bắt đầu uể oải nó gầy đi không còn cái vẻ tinh quái nữa. Mẹ tôi phàn nàn với ba:

-Nó nhớ chị Tám! Tại anh biểu để một mình chị Tám cho nó ăn! Giờ thì... chỉ có chị Tám cho nó mới ăn!

Ba tôi bưng đĩa thức ăn cơm trắng và thịt bò xào thơm phức đặt trước mũi Miki. Nó hít hít một lúc tôi thấy nước miếng nó ứa ra. Nhất định nó phải ăn tôi nghĩ trong bụng! Nhưng Miki nằm xuống hết nhìn ba lại nhìn đĩa thức ăn rồi ngoảnh đi chỗ khác! Ba tôi quát lên: Đúng là ngu như chó!

Hôm sau nữa thì chúng tôi cuống lên thật sự. Miki đã nằm bẹp xuống sàn nhà ba tôi dúi đĩa cơm thịt vào miệng nó nhưng con chó dứt khoát lắc đầu thụt lùi. Ba tôi ghé sát vào tai Miki:

-Tao lạy mày chó ơi! Ăn đi lấy một miếng! Mày mà chết thì...

Tôi thấy Miki vẫn nằm im nước dãi và nước mắt nó chảy ra dàn dụa nhìn đĩa cơm nhưng vẫn không ăn. Ba tôi quay sang mẹ:

-Đi rước ngay chị Tám lên!

Nhưng không ai biết nhà dì Tám ở đâu!

Đến ngày thứ mười thì con Miki chết! Ba tôi mẹ tôi và tôi đều buồn lắm!
Hai hôm sau trong lúc ba mẹ tôi đi vắng thì dì Tám lên. Dì có quà cho tôi là một xâu bánh tét nhân dừa. Trong lúc bóc bánh cho tôi ăn dì hỏi:

-Ủa Miki đâu rồi mà không thấy nó ra mừng dì hả em?

Tôi dẫn dì Tám ra góc vườn chỉ vào nấm đất nhỏ nhoi nơi tôi chôn Miki. Dì ngồi xuống bàn tay vỗ nhẹ lên mộ Miki an ủi nó. Tôi kể cho dì nghe những gì đã xảy ra với Miki. Nghe xong dì ngẩng lên nhìn tôi tôi thấy những giọt nước mắt lăn trên má dì vỡ ra!

More...