SƯƠNG THU- TÁC PHẨM TRANH XÉ DÁN MỚI NHẤT CỦA HỌA SĨ LÂM CHIÊU ĐỒNG

By Nguyễn Lâm Cúc



(Gần đây họa sĩ Lâm Chiêu Đồng dành thời gian hướng dẫn làm Sơn mài trên gốm một loại hình nghệ thuật độc đáo còn ít người biết đến với hy vọng loại hình này sẽ phát triển  đến với đông đảo công chúng và mang lại thu nhập cao hơn cho người làm gốm.  Bên cạnh đó họa sĩ vẫn miệt mài cùng những sáng tác mới. SƯƠNG THU là một tác phẩm xé dán vừa mới hoàn thành. NLC xin trân trọng giới thiệu. Kính mời bè bạn cùng thưởng thức)

                   

SƯƠNG THU- TRANH XÉ DÁN LÂM CHIÊU ĐỒNG

More...

AUDREY HEPBURN- TỪ VŨ

By Nguyễn Lâm Cúc


               AUDREY HEPBURN

                         (1929-1993)

Cuộc Sống Của Một Thiên Thần


 
 TỪ VŨ

 

Tên thật của người nữ tài tử này là Edda van Heemstra Hepburn-Ruston sinh ngày 04 tháng 5 năm 1929 tại Brussels - thủ đô nước Bỉ (Belgium). Đáng lẽ Audrey Hepburn đã có đời sống của một cô con gái nhà giầu hồn nhiên thanh thản tại Bruxelles được nuông chiều bởi người cha là chủ một ngân hàng và người mẹ xuất thân từ một gia đình qúy tộc Hoà Lan (Hollande) nhưng những biến cố bất ngờ đã đẩy xô cô vào một cuộc sống hỗn loạn không ngừa trước được và để lại trong cô những ấn tượng không thể nhòa cho đến ngày cô từ giã cõi đời.

Năm 1934 khi mới vừa được 5 tuổi gia đình cô đã đưa cô sang Anh quốc theo học nội trú. Tiếp đó một biến cố xảy ra : cha mẹ cô ly dị lúc cô được 9 tuổi rồi người cha biến mất không để lại tung tích. Audrey rất qúy mến ngươì cha nên sự thiếu vắng của ông trong gia đình là một thiệt hại lớn lao đối với cô mà về sau này Audrey mô tả như " sự tổn thương lớn lao nhất trong đời tôi".

 Những năm sau này khi cô thành công trên bước đường sự nghiệp cô đi tìm lại được tung tích người cha và đã giúp đỡ an ủi ông rất nhiều trong lúc tuổi già với những sự trợ cấp tiền bạc và những bức thư chứa chan tình cảm của một người con gái đối với người cha.

More...

ĐỂ KHOE CHO HẾT (tiếp)

By Nguyễn Lâm Cúc


Tý Điệu mới gửi cho ĐT bài thơ chọc cho vui. ĐT giới thiệu cùng các bạn. Mọi người phải "xử lý" Tý Điệu đi ai lại để Tý Điệu "lộng hành" thế này

ĐỂ KHOE CHO HẾT


Khi yêu thương bỏ ta đi
Ta về gom chút từ bi lên chùa
Đếm tràng hạt đọc nam mô
Bụng chờ cơm chín mắt đưa ngoài thềm.
Quan anh lên vãn cửa thiền
Thấy ni má lúm đồng tiền chơi vơi
Quan anh lòng dạ bồi hồi
Bỏ làng bỏ xóm quẩy xôi lên chùa
Lên chùa để niệm nam mô
Cầu tài cầu lộc lại mò được duyên 

( Ảnh: Bùi Văn Giáo )

Đục lòng cho rỗng để kêu
Rằng ta còn có rất nhiều tình...tang 

More...

MỘT TRĂM NĂM NGÀY SINH NHẠC TRƯỞNG ÁO QUỐC

By Nguyễn Lâm Cúc

HERBERT von KARAJAN
(1908 - 1989)
NHẠC TRƯỞNG ÁO QUỐC

Mặc dù với một quá khứ có dính líu với chế độ quốc xã và được sự che chở ưu đãi của Hermann Göring thủ hạ thân tín của Hitler nhưng Herbert von Karajan đã ngự trị từ năm 1950 cho đến lúc ông qua đời vào ngày 16 tháng 7 năm 1989 trong cương vị một "übermaestro" đầy quyền lực tại Âu châu nhờ vào những vị trí gần như chiếm lĩnh độc quyền trong các kỳ đại hội âm nhạc tại thành phố Salzbourg và những dàn nhạc thính phòng lừng danh Bá Linh Vienne... Karajan trở thành "một nhà cầm quyền âm nhạc uy lực nhất từ ngày Wagner đến nay" theo lời nói của Sir Georg Solti.
Sinh ngày 5 tháng 4 năm 1908 tại Salzbourg - Áo quốc. Xuất thân trong một gia đình thương gia người Hy Lạp tới định cư đã lâu tại nước Áo Karajan có bản tính tự nhiên - nhỏ con nhưng lại thật rắn rỏi ông cảm thấy sung sướng khi được sống gần núi đồi thiên nhiên hoặc được băng mình trên chiếc du thuyền của ông ta . Không to cao cho lắm nên cũng có nhiều người đồn rằng ông luôn đau khổ vì "bệnh phức cảm của Napoléon" bởi tầm vóc nhỏ bé của mình. Nhưng ngược lại khi gặp Karajan người ta luôn luôn thấy đầy ấn tượng với mái tóc bàn chải màu trắng và đôi mắt xanh lạnh. Nữ ca sĩ soprano (giọng cao) Elisabeth Schwarzkopf đã ví ông như một con mèo "thanh nhã và lôi cuốn nhưng lại có thể tung vuốt ra một cách bất thần".

Karajan bắt đầu theo học dương cầm năm lên 4 tuổi. Ngay năm sau ông đã xuất hiện lần đầu tiên trước công chúng trong một buổi hoà nhạc từ thiện tại Salzbourg. Từ năm 1916 đến 1926 Herbert von Karajan ghi tên theo học tại Mozarteum Salzbourg và là học trò của Franz Ledwinka Franz Sauer và Bernhard Paumgartner chính vị thầy sau cùng này đã khuyến khích ông theo học điều khiển dàn nhạc. Rời Mozarteum của thành phố Salzbourg Karajan tiếp tục theo học ở Musikhochschule tại Vienne thủ đô nước Áo cho tới năm 1929.

Sự nghiệp Karajan chói sáng kể từ năm 1928 tại một thị trấn nhỏ ở Ulm - Đức. Một phần nhờ vào chính khả năng của ông phần khác nhờ vào sự khuyết vắng mà những người nhạc sĩ khác đã để trống vì họ đã bị chế độ quốc xã Đức sa thải nên Karajan có thể thăng tiến một cách nhanh chóng.
 
Năm 1934 Karajan trở thành Opernkapellmeiste tại thành phố lịch sử Aachen. Chỉ trong vòng 1 năm ông được thăng chức Generalmusikdirektor - "giám đốc tổng quát âm nhạc" - với điều kiện phải gia nhập đảng quốc xã điều kiện này ông đã thực hiện mà không có một phản ứng nào. Năm 27 tuổi Karajan là một vị giám đốc âm nhạc trẻ tuổi nhất tại Đức. Trong một lá thư viết cho mẹ ông Karajan đã diễn tả sự thoả mãn của mình khi đề cập đến lương bổng : Ông đã được cấp lương nhiều hơn cả viên thị trưởng thành phố Aachen.

Những người nhạc sĩ của dàn nhạc tại Aachen sau này cũng thuật lại rằng vị chỉ huy mới của họ - Karajan như ma ám đã tự mình đến nhà riêng của từng người trong dàn nhạc một cách đột ngột để kiểm soát xem họ có luyện tập hay không.

Năm 1938 Hitler quyết định xát nhập lãnh thổ Áo với Đức đây cũng là một năm "huyền diệu" trong đời Karajan .

Ông bắt đầu cộng tác với dàn nhạc thính phòng và nhà hát opéra (Staatsoper) Bá Linh tậu chiếc thuyến buồm đầu tiên mua một chiếc xe BMW và cưới người vợ thứ nhất. Phép lạ Karajan (Der Wunder Karajan)tên một bài bình luận nổi tiếng về buổi hoà nhạc trong đó Karajan đã được chào đón như "người nhạc trưởng gây ấn tượng nhất thế kỷ". Tuy nhiên mọi việc không phải tất cả đều hoàn toàn tốt đẹp : Ít lâu sau chế độ quốc xã cũng không thích sự hợm hĩnh của Karajan. Ông lãi còn trình tấu những tác phẩm bị cấm đoán và có một thaí độ kiêu ngạo mặc dù Karajan đã hoàn toàn thành công khi cầm đuã điều khiển dàn nhạc tại các thành phố bị Đức quốc xã chiếm đóng như Amsterdam (Hoà Lan) Copenhague (Đan Mạch) Bucarest (Hung Gia Lợi) và Paris (Pháp) nhưng Karajan đã làm Hitlet bực dọc. Lãnh tụ Hitler lại mến chuộng một người rất ghét Karajan đó là nhạc trưởng Wilhelme Furtwängler thêm vào những sự kiện này năm 1942 Karajan lại lấy Anita Gutermann một phụ nữ có dòng máu Do Thái . Kết quả : sự nghiệp của Karajan bị tuột dốc và năm 1945 ông bỏ trốn khỏi nước Đức điêu tàn để sau chiến tranh phải trở lại ra toà "xoá bỏ ảnh hưởng chủ nghĩa nazi" của các nước đồng minh dành cho các bị can có dính líu đến chế độ quốc xã suốt 2 năm trời nhưng được thả ra vì nhận thấy Karajan chỉ là một người theo chủ nghiã thời cơ vì sự nghiệp cá nhân mà chẳng có gì gọi là "quốc xã". Ngay sau đó Karajan được làm việc với Walter Legge (một người sản xuất nhạc của hãng sản xuất đĩa nhạc EMI và cũng là người sáng lập dàn nhạc thính phòng London Philharmonia Orchestra. Chính nhờ những cuộc "xoá bỏ ảnh hưởng chủ nghĩa nazi" nên thêm một lần nữa con đường sự nghiệp của Karajan lại nhanh dễ hơn vì những đối thủ có khả năng trong nghề điều khiển dàn nhạc hầu như đều bị loại bỏ.
 
Năm 1948 Karajan trở thành nhạc trưởng thường trực của dàn nhạc thính phòng Luân Đôn (do Walter Legge sáng lập) rồi nhạc trưởng vĩnh viễn suốt đời của dàn nhạc thính phòng Bá Linh năm 1955 sau đó kể từ năm 1956 Karajan nắm trọn quyền điều khiển Đại hội liên hoan âm nhạc Salzbourg (Festival de Salzbourg) . Năm 1957 được phong thêm các chức Giám đốc nghệ thuật nhà hát opéra Vienne. Rồi Bayreuth rồi La Scala (Ý) ... đều nằm trong vòng ảnh hưởng của Karajan. Từ năm 1969 đến năm 1971 : Giám đốc nghệ thuật dàn nhạc Paris (Pháp)

Người ta cũng thường nhắc lại một chuyện khôi hài vào thời kỳ đó : người tài xế taxi một ngày đó đã hỏi Karajan rằng bây giờ anh ta phải lái xe đưa ông đi đâu Karajan trả lời : " Điều này không quan trọng bởi lẽ...ở đâu người ta cũng cần có sự hiện diện của tôi !" .

Suốt ba thập kỷ tiếp theo Der Chef - ông xếp - tên mà ông thích được người ta gọi đã xử dụng thế lực của ông hành xử uy quyền và đòi hỏi tối đa tiền bạc cho những buổi hoà tấu đại hội nhà sản xuất đĩa nhạc... mà ông điều khiển. John Culshaw một nhà sản xuất của cơ sở Decca đã nói : "Dù có thể không muốn như thế nhưng Karajan đã thay thế một phần nào khoảng trống "tâm thần" của người Đức khi họ đi tìm một người chỉ huy để thay thế vai trò của Hitler đã để lại sau khi chết ".
Về đời sống cá nhân thì Karajan tương đối có hạnh phúc.

Năm 1938 Karajan cưới Elmy Holgerlof một nữ ca sĩ ca nhạc kịch nhẹ (opérette) và năm 1942 Karajan bỏ người này để lấy Anita Gutermann rồi bỏ Anita năm 1958 để lấy một người mẫu trẻ 17 tuổi gốc Pháp Éliette Mouret. Kết qủa của cuộc tình duyên cuối cùng này là 2 người con nhưng theo một tin đồn thì Karajan bị chứng bệnh lưỡng tính. Trên phương diện tài chánh thì âm nhạc đã mang lại cho Karajan nguồn tài sản và lợi tức thật dồi dào. Khi qua đời Karajan đã để lại nhiều biệt thự tại các thành phố Salzbourg Vienne (Áo) và Saint-Moritz (Thụy Sĩ) một chiếc máy bay phản lực một chiếc trực thăng một chiếc du thuyền dài hơn 25 thước nhiều bức tranh của danh hoạ PicassoRenoir. Tài sản của ông đã được ông để lại một cách thật khôn ngoan tại những thiên đàng về thuế má như tại tiểu quốc Liechtenstein và Thụy Sĩ ước luợng vào năm 1989 tính theo giá trị hiện nay khoảng 500 triệu dollars : Karajan là một người giầu nhất trong lịch sử âm nhạc cổ điển.

Nhưng di sản âm nhạc mà Karajan đã để lại cho đời là những gì ?
Đối với quần chúng hâm mộ âm nhạc cổ điển thì cái tên Karajan vẫn luôn đồng nghĩa với sự tinh tế kỹ thuật gương mẫu trong phương cách biểu diễn và ghi âm. Rất nhiều đĩa nhạc của các nhạc sĩ Bruckner Mahler Strauss Beethoven et Brahms mà Karajan cho thu âm phổ biến vẫn luôn là những tác phẩm cổ điển giá trị. Sự liên hệ dài hạn của Karajan với dàn thính phòng Bá Linh đã cho phép ông có cơ hội phát triển : âm điệu hoàn hảo âm sắc tuyệt đẹp và động thái tính toán khôn ngoan. Một số nhà phê bình âm nhạc nhận định rằng Karajan là một vị nhạc trưởng lớn nhưng không phải là một nhạc sĩ lớn. Một số khác lại nói rằng họ thấy cách diễn xuất của Karajan như không có linh hồn. Ngày nay những dàn nhạc lớn trên thế giới thiếu những vị nhạc trưởng tài ba nhất là người gốc Đức một phần cũng bởi Karajan đã không ngần ngại gạt bỏ những bậc thầy -maestros- trẻ tuổi có triển vọng vì muốn luôn được độc quyền và Der Chef muốn bảo vệ cho những sự thực hiện của ông luôn còn là những gì không tài nào đụng chạm đến được.

Trong đời sự nghiệp của Karajan ông đã thu âm khoảng 900 đĩa nhạc được bán hơn 120 triệu bản điều này chứng tỏ rằng ông là người có nhiều đĩa nhạc nhất được bán trong lịch sử âm nhạc cổ điển thế giới và đóng góp một phần không nhỏ vào công cuộc "dân chủ hoá" nền âm nhạc cổ điển.

Theo lời một trong những người ngưỡng mộ ông như nhạc sĩ lừng danh về sáo (flûte) James Galway "Karajan là hiện thân của linh hồn âm nhạc". Những người không ưa ông như trường hợp tác giả Norman Lebrecht đã liệt ông vào loại "quốc xã ngoan cố" và người cầm quyền kỹ thuật hám danh "một kẻ đã thừa hưởng một lý tưởng vĩ đại và đã lợi dụng cho chính quyền lợi của riêng mình và thực hiện chủ nghĩa cơ hội một cách tuyệt vời.".
 
Sự gia nhập đảng quốc xã tính cố chấp ham chuộng xa hoa thích những sự giật gân có giác quan bén nhạy và thủ đoạn tinh tế về thương mại một cách đáng sợ thực dụng yoga niềm tin vào Phật giáo thiền tình yêu con cái và nhiều lần hôn nhân .... tất cả đã tạo nên một Karajan thật phức tạp khó hiểu.
 
Herbert von Karajan từ trần ngày 16 tháng 7 năm 1989 tại Salzbourg nơi ông chào đời 81 năm về trước.

Paris-Troyes 19 giờ 45 - 08.04.2008
T

More...

NƯỚC PHỞ- Truyện ngắn- DẠ NHẬT TRƯỜNG

By Nguyễn Lâm Cúc

NƯỚC PHỞ

Truyện ngắn mini: Dạ Nhật Trường
 
Sáng nào cũng thế mười sáng như nhau cả mười bao giờ đến cơ quan sau khi ra khỏi xe là ông đi một vòng. Ông đi để thị sát tình hình đơn vị sau một đêm về nhà với vợ. Ông thường nói vui.
- Thời đại một ngày bằng hai mươi năm. Một đêm là mười năm. Ngủ dậy sáng ra không chừng có đứa học lớp ba lớp bốn gọi mình bằng bố rồi. Đêm dài lắm mộng.
Ông quay qua chỗ thanh niên.
- Cánh này thì một đêm chả phải một đứa mà có khi cả chục ấy nhỉ. Khoẻ như trâu mộng thế này cơ mà. Vớ được thì húc chết thôi.
Nói đoạn ông bước ra cửa nhếch mép cười. Tiếng cười không khùng khục khùng khục mà rin rít như tiếng gió luồn qua ống vầu ống nứa. Nếu gặp ai đứng cửa ông đưa tay nắn nắn đầu gối đùa xem có bị củ lạc không. Theo ông cho biết ai mà đầu gối củ lạc thì cái khoản kia kém lắm. Con gái họ chán nhất những tay đầu gối củ lạc. Đàn bà thì: Không sợ mỏi không sợ mệt chỉ sợ mềm. Còn đàn ông thì: Không sợ khổ không sợ khó chỉ sợ khô.
 
Cánh thanh niên trong đơn vị khoái lắm sướng lắm. Đứng đầu cả một cơ quan ngang bộ chứ có đùa đâu. Trong con mắt của họ ông thật là người vui vẻ hoà đồng và thật quần chúng. Thì đấy. Trong phiên họp giao ban nào ông cũng luôn kêu gọi mọi người hãy thương lấy nhau. Ông thường tâm sự: Cùng ngành cùng cơ quan mà không thương được nhau lại đi kêu người khác thương mình làm sao được. Có một lần nghe tin đồng bào bị lụt bão mất nhà mất cửa sống cảnh màn trời chiếu đất khi lên đọc diễn văn khai mạc tuần lễ phát động ủng hộ nước mắt ông đầm đìa mỗi câu ông lại phải lấy khăn chấm chấm mắt. Tiếng ông nấc nghẹn ầng ậc ầng ậc. Mỗi người trong cơ quan chỉ có tháng lương riêng ông ủng hộ sáu tháng. Ai nhìn cũng cảm động. Họ mừng vì có được một lãnh đạo dầy tâm đắc thiện.
 
Đến tuổi về hưu trên cho nghỉ cả cơ quan làm đơn xin được giữ ông lại để tiếp tục lãnh đạo cơ quan. Luật thì cứ là luật nhưng luật cũng do con người thảo ra. Sửa đi có sao đâu. Tìm đâu được người có tâm có đức như ông bây giờ. Đơn gửi lên trên rát quá nhưng trên đã quyết rồi. Ông vẫn phải nghỉ để người khác lên thay.
Cầm quyết định trên tay ông nói vui.
- Thế là mình hạ cánh an toàn. Chả phải lo cái gì nữa cả. Về cũng chả có cái quái gì phải bàn giao.
Nói đoạn ông bước ra cửa. Anh em thương ông cả đời cống hiến biểu quyết nhất trí dù ông về nhưng vẫn được sử dụng chiếc xe ông vẫn dùng trong những ngày ở nhiệm sở. Có nghĩa là mọi chế độ của ông vẫn được giữ nguyên như thời đương chức.
Mặc dù về nghỉ nhưng ông không bỏ được thói quen ăn phở sáng. Cả chục năm nay sáng nào ông cũng đến đúng một cửa hàng ăn đúng một tô phở và uống đúng một ly cà phê. Người chủ cửa hàng đã quen với nếp sinh hoạt của ông. Khi thấy ông là cứ thế mà làm không cần phải để ông gọi. Thậm chí cứ đến đúng giờ mang ra bàn là đã thấy ông ngồi đúng đấy rồi. Kể từ khi bê tô phở đặt xuống bàn cứ năm phút sau đem cà phê ra là cực chuẩn. Phải dịp nào ông đi công tác nước ngoài không thấy ông ai cũng nhớ cũng rắng rót hỏi thăm. Ông như một cái gì đấy đặt cố hữu trong nhà hàng mà nếu vắng đi thấy thiêu thiếu trống chuếnh hụt hẫng. Một kiểu hụt hẫng không thể tả thành lời.
 
Sáng nay cũng như mọi sáng. Khi ông đến nhà hàng cho nhân viên bưng ra cho ông một bát phở còn nghi ngút khói. Nước phở trong ngọt thơm thơm mùi của thịt gà xé nhỏ. Chả biết nhà hàng hôm qua còn kiếm đâu được chút nước cà cuống cay cay nồng nồng. Ông hít một hơi thật dài thu hết hương vị vào đầy lồng ngực. Ông thấy khoan khoái làm sao.
Bỗng cả nhà hàng nhao nhao lên. Người xô ghế kẻ kéo bàn mấy người đang ăn dở vội bê cả bát phở chạy ra chỗ góc nhà có treo chiếc ti vi 21 in. Trong chương trình chào buổi sáng đang đưa tin ở Đồng Nai có người nhận trông trẻ nhưng hành hạ các cháu như kẻ phạm tội. Dăm ba ông chạy xe ôm ở ngoài cửa hàng cũng đổ xô vào xem. Trông nét mặt người nào người nấy như chuẩn bị lâm trận. Máu nóng bừng bừng dồn cả lên mặt. Lái xe của ông thấy thế cũng chạy vội ra. Tay vừa gạt bánh phở miệng còn lẩm bẩm.
- Quân khốn nạn. Trông con người ta lấy tiền mà đánh trẻ hơn đánh chó. Loại này chỉ có tùng xẻo. Bắn bỏ. Thật là quân vô đạo đức.
Mọi người thi nhau bình phẩm tranh luận. Tất cả mọi ý kiến đều rất bất bình với việc làm của người đàn bà trông trẻ kia và ủng hộ tuyệt đối với việc làm của các phóng viên đã đưa sự việc ra công luận.
Ông vẫn ngồi nguyên ở bàn hì hụi uống nuốt chỗ nước phở trong bát. Đoạn quay ra bâng quơ ông nói:
- Nước phở nay khí nhạt.
Ông với tay kéo ly cà phê vào lòng lấy chiếc thìa ngoắng ngoắng cho sữa dưới đáy quyện vào nước cà phê mầu nâu nâu nhàn nhạt như đất. Lọn tóc trên đỉnh đầu vẫn thường được ông vắt sang bên rủ xuống che kín mắt gần hết cả khuôn mặt.
                   
                                                                                                       21/01/2008

More...

MAI VÀNG BÌNH THUẬN-KIM OANH

By Nguyễn Lâm Cúc

MAI VÀNG BÌNH THUẬN

Chợ đã sực nức mùi Tết. Mùi ấy rạo rực bay lên từ những núi củ kiệu hành đỏ…cao vút trước cửa chợ từ những thúng củ cải tròn mịn màng lăn lóc như lợn con từ mùi lá hoa Vạn Thọ bị dập thơm nức sau những cuộc lựa chọn của các bà nội trợ…Và Tết của quê tôi còn là những khúc măng khô nâu nâu bày la liệt trên các tấm nilon xanh hồng từ những cành Trường Sinh lá mập mạp mọng nước đang hứa hẹn nở hoa suốt 1 tháng Tết

More...

CHỈ CÓ MỘT LẦN- thơ DẠ NHẬT TRƯỜNG

By Nguyễn Lâm Cúc

CHỈ CÓ MỘT LẦN

         Dạ Nhật Trường


       Chỉ có một lần anh được hôn em
         Hôn đến đắm say đến ngả nghiêng trời đất

         Hôn lên đôi môi và hôn lên khóe mắt

         Của lần đầu anh được yêu em


         Hôn đôi môi như sóng vỗ bờ êm

         Hôn ào ạt đắm say làn môi nhỏ

         Hôn đến không gian dường như nín thở

         Vẫn cứ hôn như sóng xô bờ


         Anh lại hôn lên đôi mắt em mơ

         Đôi mắt của những ngày xa cách

         Hôn bù đắp cho đợi chờ cách biệt

         Mọi mê say đắm đuối phút giây này


         Hôn em rồi hôn em mãi em ơi

         Vòng tay em trong tay anh ôm chặt

         Vũ trụ nhỏ trong thân mình ngà ngọc

         Hôn mê say đắm đuối cả tâm hồn


         Hôn em rồi hôn em mãi em ơi

         Một lần hôn thôi để đất trời nghiêng ngả

         Cho lứa đôi yêu hết lòng tuổi trẻ

         Nụ hôn đầu đọng mãi bờ môi.

         

         17/11/1988

More...

ĐẠO ĐỨC NGƯỜI THẦY- DẠ NHẬT TRƯỜNG

By Nguyễn Lâm Cúc

GÓP TIẾNG NÓI

( Dạ Nhật Trường là một người lính anh đã có 22 năm làm thầy. Trước những vấn đề nóng bỏng của giáo dục hôm nay anh gửi đến Đãi Trăng tiếng nói của cái tâm người làm thầy để tâm sự. Âu cũng là chẳng đặng đừng. NLC)
 

Trước khi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo Nguyễn Thiện Nhân phát động cuộc vận động trong toàn ngành "nói không với tiêu cực" ngành giáo dục có nhiều thành tích
được cả xã hội công nhận. Đào tạo được đội ngũ cán bộ khoa học đông đảo chưa từng có; các đội tuyển quốc gia đi tham gia dự thi quốc tế đều giành thứ hạng cao; xoá mù chữ phổ cập giáo dục tiểu học cho con em đồng bào vùng sâu vùng xa. Các chương trình giáo dục được đổi mới cải cách…
Tuy vậy hoạt động giáo dục cũng có quá nhiều việc mà xã hội cần quan tâm. Chuyện đổi tình lấy điểm; chuyện thi hộ các kỳ thi đại học; chuyện mua bán điểm; chuyện chạy
trường chạy lớp; chuyện chất lượng đào tạo học giả bằng thật; chuyện hành hung học sinh; chuyện trù úm con em phụ huynh khi có phản ứng đấu tranh; chuyện ăn chặn xây dựng các quỹ vô lý rồi sử dụng ngân sách đầu tư của nhà nước trong xây dựng cơ sở hạ tầng mua sắm trang thiết bị. Vân vân và vân vân. Dư luận phụ huynh học sinh dư luận xã hội bất bình. Báo chí cả nước lên tiếng. Các đại biểu quốc hội phải đưa ra bàn thảo trong các phiên họp. Hoạt động giáo dục trở thành vấn đề nhức nhối của toàn xã hội.
Một vấn đề đặt ra ở đây là cái gì làm sao để nâng cao chất lượng giáo dục đào tạo và khắc phục triệt để được những hạn chế tiêu cực trên? Vấn đề nào có ý nghĩa quyết định? Công tác lãnh đạo công tác quản lý nhà nước hay đội ngũ cán bộ giáo viên?
Trong bất cứ lĩnh vực nào kể cả giáo dục Đảng lãnh đạo bằng nghị quyết các định hướng. Nhà nước quản lý tổ chức triển khai thực hiện bằng các văn bản các luật các chế tài quy định. Đảng không thể làm thay nhà nước cũng không thể trực tiếp làm và nhân dân chỉ tham gia giám sát kiểm tra thực hiện theo các quy định của chế tài bắt buộc. Những yếu tố này chỉ đóng vai trò khách quan có vị trí quan trọng. Người trực tiếp làm là đội ngũ cán bộ trong ngành giáo dục từ bộ trưởng cho đến đội ngũ giáo viên cán bộ của ngành. Và đối tượng có vai trò đặc biệt quan trọng có tính quyết định đến những kết quả và cả hạn chế tiêu cực xảy ra trong giáo dục là đạo đức của người thày.(Người thày ở đây được dùng để gọi người trực tiếp đứng lớp và người quản lý giáo dục)
Giáo viên là người trực tiếp đứng lớp trực tiếp truyền đạt kiến thức trực tiếp quản lý chất lượng học sinh sinh viên là tấm gương trực tiếp tác động đến người học. Người học là sản phẩm trực tiếp của người dạy. Sản phẩm tốt hay xấu phải là người đào tạo. Tất cả các sự tác động tiêu cực từ sức ép của người quản lý của người học kể cả của xã hội đều không thể làm cho người dạy ảnh hưởng nếu người dạy có tâm có tầm có tài có đức và dốc hết ý nguyện cho sự nghiệp "trồng người". Việc nâng điểm gạ gẫm học sinh đổi tình lấy điểm việc "phản giáo dục" trong giáo dục… không thể khác đó là tại người thày không có tâm không có phẩm chất đạo đức của người thày. Việc ép nâng điểm ăn tiền chạy trường chạy lớp nâng khống tỷ lệ chất lượng học sinh cũng là người thày người nhưng lại không có tâm đạo đức người thày. Những người không trực tiếp giảng dạy đứng lớp nhưng là các cán bộ quản lý giáo dục cũng luôn được xã hội coi trọng như người thày. Việc hằng năm xét công nhận "vì sự nghiệp giáo dục" đã khẳng định điều đó.
Việc đổ lỗi cho khách quan chỉ là nguỵ biện chạy lỗi thiếu trách nhiệm lương tâm với nghề nghiệp mà cả xã hội coi trọng. Một xã hội phát triển là một xã hội có nền giáo dục phát triển. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: Vì lợi ích mười năm trồng cây. Vì lợi ích trăm năm phải trồng người. Việc trồng người được như thế nào yếu tố quyết định chính là đạo đức của người thày vì đạo đức của người thày chính là gốc của giáo dục đào tạo.Hơn lúc nào hết để các việc xảy ra trong phạm vi quản lý trong chuyên môn phụ trách những người có trách nhiệm cũng nên xem lại vị trí chức trách được giao được nhân dân đóng thuế trả lương. Nếu không kham nổi chức trách được giao cũng nên biết học cách từ chức. Ấy cũng là tấm gương đạo đức của người thầy đấy.                  Dạ Nhật Trường 

More...

HÃY Ở LẠI CÙNG ANH !

By Nguyễn Lâm Cúc

NLC XIN GIỚI THIỆU MỘT BÀI THƠ HAY
Thơ Hà Nguyên Dũng

HÃY Ở LẠI CÙNG ANH !

Vì sum vầy không hẹn với ngàn xanh
Và ly biệt luôn chực chờ mở lối
Nên em ạ xin em đừng có vội
Hãy ngồi đây giây lát với anh và

Vì thời gian không chịu ở cùng ta
Lại lôi cả ta đi vào biền biệt
Cái ta sợ không phải là cái chết
Mà em ơi niềm cô độc độc hành

Em ngồi đây ! Hãy ở lại cùng anh
Nhen nhóm lại niềm tin yêu đã tắt
Rồi ta lại bắt đầu xuất phát
Từ hạnh ngộ này hướng tới trăm năm

Dù con đường còn lại dưới đôi chân
Còn rất ngắn mà lại đầy bất trắc
Nhưng hạnh phúc mà đời lần khan khất
Anh quyết đòi bằng được để cho em

Mỗi sáng ta thức dậy đón ngày lên
Là ta đã nhích gần thêm hố thẳm
Đường còn lại dưới đôi chân quá ngắn
Sẽ dài – xa nếu ta phải độc hành

Em ngồi đây ! Hãy ở lại cùng anh!

More...

MƯA RÀO

By Nguyễn Lâm Cúc

MƯA RÀO TỪ VŨ     PHÓNG DỊCH

PHẦN KẾT

T rương Hô đang ngồi bệt trên ngưỡng cửa cơn giận dữ vẫn chưa rời khỏi anh ta. Tại An Dư làng quê nơi anh được sinh ra mùa màng thất bát hết năm này sang năm khác . Nợ nần đầy người anh đã phải sống dưới sự đe doạ ngày càng nặng nề của những chủ nợ. Ba năm trước đây Trương Hô quyết định bỏ trốn vào một đêm để lại tất cả đồ đạc nhà cửa .

Không một xu dính túi anh lang thang hết vùng này sang vùng khác với ý định tìm một nơi mà cuộc sống tốt đẹp hơn lôi theo trong tay anh cô vợ trẻ. Trong tình cảnh như thế mà anh đã đến làng này. Nhưng đâu tình cảnh cũng vẫn chẳng có gì thay đổi : khi bàn tay anh rờ vào một chiếc cán cuốc chỗ khác hay ở đây anh không cảm thấy một chút gì thiện cảm với nó được nữa. Duy nhất vẫn chỉ những tối tăm của lo âu đói khát nhào tới vây bủa anh. Chẳng một ai biết điều nhường nhịn lại cho anh một khoảnh đất nhỏ; chẳng một ai muốn thuê anh làm công mà nói cho ngay thì việc đồng áng cũng chẳng đủ nhiều ngay cả cho những người đó nữa. Trong những điều kiện như thế làm sao anh có đủ để sinh sống. Thêm nữa anh ta lại còn lao đầu vào việc cờ bạc đỏ đen trò chơi này cùng lúc với sự nghèo khổ đã tàn phá dữ dội cuộc đời những người nông dân nơi các vùng thôn dã. Trương Hô nghe nói rằng ngay trong thời gian này một số tiền lớn đang được đặt cuộc tại một địa điểm trong vùng núi ở mé dưới. Anh mơ tưởng sẽ làm giầu...nhưng muốn giầu bây giờ anh cần phải có trong túi một số tiền là 2 wons. Nếu anh tìm ra được 2 wons biết đâu chừng sau cùng anh cũng sẽ giầu như ai? Nếu mà anh thắng được 30 hoặc 40 wons anh sẽ trả được gần hết nợ nần mua quần sắm áo rồi sau đó sẽ rời bỏ vùng quê chán chết này. Khi mà anh đến được Hán Thành anh sẽ tự xoay xở để vợ anh ta kiếm ra tiền cô đi làm giuờng cho những người giầu còn anh anh sẽ làm thợ thuyền nơi một cơ sở nào đó. Cả hai đổi một chút sức lao động anh và vợ anh chắc chắn sẽ có một cuộc sống thoải mái. Chấm dứt cảnh sống như một con chó đói ở vùng quê này. Chính vì thế mà anh đã yêu cầu vợ anh kiếm tiền cho anh. Song đáng lý ra phải vâng lời anh thì cô vợ anh lại tự bằng lòng đồ khốn khi thoát khỏi được những cái đá cái đấm của anh như một con lươn trong rọ. Khi cô vợ vừa tái xuất hiện mình mảy ướt đẫm trước khi cô ta kịp mở miệng Trương Hô lấy hết sức xáng cho vợ một cái bợp tai .

- Đồ đĩ thoã mày biết né tránh những cái đấm của tao phải không? Mày đi đâu từ nãy đến giờ? Cô vợ trẻ đáng thương trong tình trạng ngất ngư vì vừa nhận cái tát như trời giáng. Trương Hô vẫn chưa nư giận chồm người chực lấy chiếc roi . Khiếp vía hai tay chắp lại van xin tha tội với giọng nói thật yếu ớt chỉ vừa đủ để có thể nghe :

- Ngày mai ngày mai ... tiền ... em sẽ có ... Tin mừng này bị chìm trong những tiếng khóc nức nở . Anh chồng nửa tin nửa ngờ nhấp nháy mắt lên giọng :

- Ngày mai hử ? -

Vâng ngày mai chắc chắn.

- Thật không ?

- Thật thật em sẽ có tiền. Trương Hô quá biết phong tục ở xứ này để hỏi han cô vợ tiền moi ở đâu ra. Bình tĩnh trở lại anh ra ngồi trên ngưỡng cửa đốt một điếu thuốc. Cô vợ lúc này đã tìm lại được một chút tự tin vào bếp để luộc mấy củ khoai tây. Trương Hô đứng lên bước theo vợ đột nhiên một sự trìu mến tràn ngập trong lòng anh lên tiếng :

- Em ngả bệnh bây giờ đó...vào buồng phơi khô quần áo đi ... để anh luộc khoai cho...

** Đêm thật đen. Mưa tăng gấp hai ba lần đập vào tứ phiá căn chòi tranh tồi tàn của họ. Nước rỉ ra từ vách ngoằn nghèo vẽ trên nền đất nện. Hai mảnh chiếu trải ngay dưới đất là chỗ họ nằm. Không một ngọn đèn tối thui như địa ngục. Những con rận hoan hỉ vây bủa làm thịt hai vợ chồng Trương Hô. Đã quen ngủ để nguyên quần áo cả hai nằm yên lặng lắng nghe tiếng mưa không ngớt ở bên ngoài. Sự nghèo khổ như đã cấm đoán sự trìu mến của họ . Không ngày nào làkhông có sự tàn nhẫn nguyền rủa và hung bạo. Nhưng đêm nay lần đầu tiên họ cảm thấy có được một sự hoà hợp. Chỉ riêng với ý nghĩ rằng 2 wons rơi vào túi anh chồng...

- Bao giờ thì mình đi Hán Thành? Đầu kê trên cánh tay trái của chồng cô vợ trẻ dịu dàng lên tiếng hỏi . Rất nhiều lần chồng cô đã nói với cô về những phố xá tráng lệ ở Hán Thành cùng với sự hào phóng của những người ở thủ đô...Cô vợ trẻ này chưa bao giờ được nhìn thấy một tỉnh thành cô ao ước được đến đó. Chao ơi! đến đó càng nhanh được ngày nào càng tốt và quên đi cuộc sống cùng cực như chó đói ở nhà quê này!

- Không bao lâu nữa chúng mình sẽ đi. Nếu mình mà không vướng phải nợ nần thì hay biết mấy !

- Mình cứ đi trước rồi trả nợ sau.

- Em đừng lo. Anh chắc chắn là mình sẽ đi trước cuối tháng này bằng một giọng vui vẻ Trương Hô trả lời vợ. Chẳng ai biết được làm thế nào Trương Hô có thể nhắm mắt để chọn được những lá bài trúng. Anh hoan hỉ với ý nghĩ là anh sẽ cấp tộc đến nơi đang có sòng bài ở dưới đó và chính anh anh sẽ vơ trọn tất cả tiền đặt cuộc của thiên hạ. Trương Hô tự thán phục mình vì sự khôn khéo thành thạo mà anh ta có. - Chưa bao giờ em đến Hán Thành hả? Trương Hô hỏi lại vợ như để khẳng định. Hãnh diện vì đã được tới đó một lần và cũng để nhấn mạnh câu hỏi Trương Hô lúc lắc cánh tay cô vợ đang gối đầu. Bản tính thiếu kiên nhẫn anh muốn sửa soạn chuyến đi của hai vợ chồng ngay lập tức nhưng có một điều làm anh cảm thấy buồn phiền : Đó là việc cô vợ mà anh đã cưới một người con gái nhà quê thực sự sẽ gặp khó khăn để thích ứng với cuộc sống ở dưới đó và vợ anh sẽ có thể bị người ta chỉ trỏ sầm xì nên việc cần làm bây giờ là phải dạy cho cô ta những bài học về nhiều đề tài . Trước tiên là vợ anh ta phải để ý đến lời ăn tiếng nói địa phương quê mùa mà cô đang có. Những người nông dân khi lên Hán Thành luôn bị chế nhạo cũng chỉ vì giọng nói mà ra. Người ta khinh miệt gọi là "nhà quê ". Ngoài đường phố nếu có vẻ rụt dè nhút nhát điều đó chứng tỏ là cô ấy vừa ở vùng quê đi ra: cô ta phải đi nhanh nhẹn nhìn thẳng phía trước không lộ ra vẻ lưởng lự... Vợ Trương Hô đáp lại chồng " dạ dạ " bằng giọng một con chim con sau mỗi lời dạy bảo chắc nịch của chồng. Trong suốt hơn hai tiếng đồng hồ Trương Hô thuyết trình như vậy cho cô vợ để tâm vào hàng ngàn vần đề vào các tập tục ở Hán Thành trong những cách cư xử phải tôn trọng theo dự kiến của anh ta. Sau cùng anh đề cập đến khoản trang điểm. Anh ta nghe nói rằng những năm trước đây một cô gái nhà quê đã đạt đến được việc "có một chiếc giường" nơi nhà chủ của cô ta và cô ấy với một chút nỗ lực vài năm sau đó là cô ta có được một căn nhà - nhưng muốn được thế cần phải xinh đẹp.

- Bởi lẽ đó em cần phải bôi dầu vào tóc em đánh phấn đi vớ ngắn...nghĩa là làm cho các ông chủ ưa thích... Rồi trong khi Trương Hô tự để mình đánh cao giá về tài năng dông dài của mình thì bỗng chợt nhận ra được một nhịp thở đều đặn bên cạnh anh. Quay đầu nhìn về phiá cô vợ anh thấy vợ anh như một con mèo đã nhắm mắt ngủ say từ lúc nào không biết nữa .

- Đồ khốn nó ngủ lúc mình đang nói chuyện với nó...Trương Hô lẩm bẩm. Sau đó anh vuốt gọn lại những đọn tóc đang rối bời trên vầng trán cô vợ trẻ. Cái qúy giá mà anh hiện có thực vậy dù thế nào chăng nữa là người đàn bà này! Anh chồng của cô thế mà chưa bao giờ sắm sửa cho cô được một bộ quần áo "coi cho được" cô ta chỉ biết đến sự khốn cùng từ ngày sống với anh. Tim Trương Hô như bị thắt lại anh cảm thấy một niềm buồn tiếc sâu xa trong anh. Hai cánh tay Trương Hô vòng quanh thân thể cô vợ trẻ rồi âu yếm kéo nàng thật sát vào người anh. *

* Mưa không ngừng rơi suốt đêm qua đã yên từ sáng. Vào buổi trưa tia nắng mặt trời chọc thủng màn mây. Nước róc rách chảy trong những cái rãnh quanh các thửa ruộng. Tiếng trò chuyện vui vẻ của đám nông dân hoà lẫn với tiếng đùa rỡn của bọn trẻ con đang mò cá trong những con kinh nhỏ. Trương Hô cũng cảm thấy sung sướng như họ hình như trận mưa vừa qua đã rửa sạch đi tất cả những âu lo của anh ta. Vào giữa buổi chiều Trương Hô nói với cô vợ trẻ bằng một giọng thiếu nhẫn nại :

- Gần đến giờ rồi nhanh lên đi em chải đầu nhanh lên em ! - Chưa đâu chưa đến giờ đâu !

- Đến giờ rồi mà ! Những sợi tóc của cô suốt từ gần nửa tháng nay không hề được đụng đến chiếc lược đang quấn quện nhau. Làn da của cô tươi mát hồng hào hơn kết qủa sự âu yếm của anh chồng hung tợn như cọp vừa trả công cho cô đêm qua - điều mà từ thật lâu nay đã không còn đến với cô. Thỉnh thoảng một nụ cười thật tươi lẽ tất nhiên với hậu ý nào đó để cô phải bối rối làm rạng rỡ khuôn mặt cô. Trương Hô mất kiên nhẫn vì sự chậm chạp của vợ. Chụp lấy chiếc lược anh ta khởi sự chải đầu cho vợ. Rồi thấm nước để tóc lóng lánh sáng hơn . Một tay vừa nắm chặt những lọn tóc trong tay vừa vuốt từ trên đỉnh đầu anh búi tóc cho cô vợ . Sau đó anh bảo vợ xỏ đôi chân vào đôi giầy hở gót làm bằng rơm mà anh bện sáng nay rồi bằng đầu nắm tay đập vào những mút thắt để sửa sang lại cho vừa vặn.

- Xong rồi đi đi Trương Hô nói với vợ. Về ngay nghe không hứa nghe ? Dứt lời Trương Hô cho vợ đi lấy tiền sau khi đã chau chuốt thật cẩn thận cô vợ để chắc chắn rằng nàng ta sẽ mang về cho anh ta 2 wons không thiếu một xu nào. Paris - Troyes 21.8.2007

More...