THƯ CẢM ƠN

By Nguyễn Lâm Cúc

 alt

 

Thưa Quí Anh Chị và Bạn Hữu thân tình

Thân Mẫu của Nguyễn Lâm Cúc vừa từ trần.

Trong thời gian đó NLC đã nhận được rất nhiều từ Quý Anh Chị Bạn Hữu đã thăm viếng gọi điện gửi thư giúp đỡ bằng nhiều hình thức cầu nguyện tiễn đưa Cụ về nơi an nghỉ cuối cùng. Nguyễn Lâm Cúc vô cùng cảm kích thành kính cảm ơn và cầu nguyện ơn lành bảo trợ  Quí Anh Chị Bạn Hữu thân thiết luôn được an lành mạnh khỏe.

NLC

 

More...

ANH KHÔNG LÀ PHẠM LÃI EM KHÔNG LÀ TÂY THI"

By Nguyễn Lâm Cúc

  Nguyễn Lâm Cúc
Quà sinh nhật tặng Hoài Vân

" Ngàn Năm Thăng Long" là tên Tuyển tập thơ của tác giả Nguyễn Thiện Thuật.

Có lẽ ông chưa từng nhận mình là nhà thơ cũng có lẽ ông chưa cho rằng mình là nhà văn cho dù ông đã in 24 quyển tiểu thuyết: " Vũng lầy tội lỗi Sập tiệm Đêm Hàng Châu Nữ Hoàng Cửa Biển...Nhà xuất bản Thanh Niên" (Đó là thống kê chưa đầy đủ). Nhìn từng con chữ một của ông kết nối nhau thành tác phẩm chắc chắn tất cả mọi người cầm bút đều phải nể phục bởi vì hay dở là chuyện khác còn lao động để có từng ấy quyển sách trong đời người là thứ lao động mài dũa bản thân đến tận cùng. Nhất là ông chưa từng có cơ hội làm quen với bàn phím từng chữ của ông do chính ông nắn nót viết thẳng hàng ngay lối trên  những tờ giấy ky cóp được.

Tập thơ "Ngàn Năm Thăng Long"  do Nhà xuất bản Hà Nội ấn hành năm 1998.

Tập thơ mỏng chỉ 60 trang cả bìa và có 34 bài. Bài thơ viết sớm nhất đề năm 1955. Bài thơ muộn nhất là năm 1998. Trên bốn chục năm chỉ với ngần ấy bài thơ có thể gọi những dòng thơ trong "Ngàn Năm Thăng Long" là những câu nhật ký của tác giả Nguyễn Thiện Thuật.

Tôi chưa có cơ may được đọc những tiểu thuyết của Ông. Mặc dù những năm 1998 trở về trước với tôi được đọc sách là niềm đam mê có thể đánh đổi cả thời gian lẫn tài sản duy nhất đó là tự trọng. Tôi đọc mọi tờ giấy có chữ mà tôi vớ được. Thầy Vũ Hà (Nghệ sĩ kịch Truyền Thanh từng dạy tôi bộ môn này năm 1984). Lần đầu tiên tôi thấy thầy Vũ Hà cũng là lúc tôi thấy quyển truyện ngụ ngôn của Ê-Dốp. Thầy đang cầm trên tay. Tôi chạy đuổi theo thầy và bất chấp quen lạ tôi hỏi mượn thầy. Thầy trả lời tôi có tật xấu đó là không có thói quen cho mượn sách. Sau này thầy trò chúng tôi đã có một câu chuyện thú vị khác liên quan đến chuyện mượn sách này nhưng tôi sẽ kể trong bài viết nhớ Thầy.

Lạc đề một chút để muốn nói rằng thời đó (không phải lỗi của tôi hay của tác giả) nhưng tôi đã thiệt thòi vì ít cơ hội biết đến nhiều tác giả trong đó có cả tác giả Nguyễn Thiện Thuật. Quyển thơ "Ngàn Năm Thăng Long" tôi có được hôm nay đó là may mắn được con gái tác giả tặng. Chị là Hoài Vân. Một đám mây bay trên bầu trời tưởng như nhởn nhơ nhưng không đám mây mang nỗi nhớ tìm kiếm một khát vọng. Chị là hình ảnh nối dài của nhà văn Nguyễn Thiện Thuật. Tôi nghĩ như vậy.

" Thăng Long có núi Nùng sông Nhị

Có ba sáu phố phường

Có huyền thoại Hồ Gươm

Có đền thờ Vua Lý Thái Tổ

-Có Quốc Tử Giám-Khuê Văn

Có Chu Văn An người dâng sớ xin chém bảy kẻ quyền thần

Tham quan ô lại.

Vua vẫn làm ngơ!"

....

Hà Nội của tôi

Còn có HỊCH TƯỚNG SĨ

Và ĐẠI CÁO BÌNH NGÔ

Những Thiên Cổ Hùng Văn

             ngàn năm chói ngời trang sử"

Đó là một đoạn thơ đầy hào khí trích từ bài thơ " Ngàn Năm Thăng Long" . Đọc một đoạn trong tập hay chỉ đọc đoạn trích trên người đọc hẳn sẽ thấy được tấm lòng của nhà thơ dành cho Hà Nội dành cho Thăng Long với những chuyện kể những địa danh và nhân danh đất nước cùng nỗi buồn không của riêng ai buốt nhói lịch sử đó là " Vua vẫn làm ngơ" trước bầy tôi nhũng nhiễu sơn hà.

Trong bài thơ "Kể Chuyện Nguyên Phong" cũng mang đậm tâm tình trên:

"Những tên giặc ngồi trên lưng ngựa

Ào ào qua cửa Ải Nam Quan

Chúng đâu biết dân ta không hề khiếp sợ

Đã đứng lên như những thiên thần!"

Đọc đến đây tôi tự thấy hỗ thẹn. Ải Nam Quan của Tổ quốc nằm nơi nao tôi chưa từng biết đến. Nhưng biết chắc máu xương lớp lớp vì cửa Ải này mà đổ xuống. Tôi sẽ nói gì với con tôi khi nói về tổ quốc? May mà còn có những câu thơ để vin vào. Để cúi đầu như biết lỗi.

"Tôi đứng trước mộ La Sơn Phu Tử

Thắp một nén hương

Nghĩ về quá khứ

Cả một đời người một đời trăn trở

Một thời loạn ly

Người bỏ kinh kỳ

Về núi La Sơn ẩn dật

Đọc sách bình thơ

Và mơ ước một ngày mai đại định"

( Trích bài Trước Mộ La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp)

 Tôi dừng rất lâu đọc đi đọc lại bài thơ "Em Không Là Tây Thi" có lẽ đó là bản tình ca đẹp tuyệt của nhà thơ:

" Anh không là Phạm Lãi

Em không là Tây Thi

Để rời bỏ lầu vàng điện ngọc

Một cánh buồm theo gió bay đi..."

Một cánh buồm đỏ thắm đang thư thả trôi trên biển Vĩnh Hằng.

More...

GIÂY LÁT CÙNG "HỒ" XUÂN

By Nguyễn Lâm Cúc

 



Nguyễn Lâm Cúc


Cây cỏ quanh đời


Có những loài hoa thật đáng nể phục chưa thấy hoa đâu nhưng dù cách xa hàng trăm mét đã nồng nàn hương bay. Hoa cao su là một trong những loài này.

Quen thuộc trên các tuyến giao thông miền Đông là rừng cao su bạt ngàn nằm dọc theo các cung đường. Nhưng vẫn có người còn chưa biết trên những kẽ lá non của cây loài cây này lại chứa những giọt mật ngọt ngào.

Mùa xuân hàng ngàn bầy ong từ thiên nhiên và cả những đại gia của nghề kết mật mang đàn ong của mình về các cánh rừng cao su. Sáng sớm trên những chiếc lá non những chú ong vừa hát bài ca tình xuân vừa say sưa hút lấy những giọt mật vàng sóng sánh tứa ra từ mắt những chiếc lá nõn biếc.

Mật từ kẽ lá non cây cao su có màu vàng trong suốt ngọt lừ và thơm lừng.

Mùa cây cao su thay lá cũng là mùa hoa. Ở mỗi cành non sau chuỗi lá vừa tung cánh là chùm hoa dài đong đưa trong gió thả vào không gian bầy hương thơm quyến rũ.

Hoa cao su khiêm nhường cả nhan sắc lẫn tên gọi. Mỗi bông hoa chỉ bé bằng một cánh lá bèo hoa dâu khi nở có màu gần như màu lam. Đó là nhìn cả chùm còn nếu  tò mò đứng ngắm thì chẳng thể nói được là màu gì cho thật chính xác.
 

Nhưng trong cái nắng dòn tan của trưa mùa xuân miền Nam những rừng cao su xanh dịu dàng sắc lá non. Không gian thật  tĩnh lặng. Những  làn gió thoảng mang hương thơm từ những chùm hoa đong đưa bay ngập tràn. Mùi hương dễ chịu thanh khiết. Có thể nói rừng cao su vào mùa ngợp tràn lá non và hoa nở như những chiếc "hồ" xuân khổng lồ ngào ngạt hương bay.  Chiếc hồ ấy có thể tắm gội tâm hồn đầy bụi bặm cuộc đời của bạn trong giây lát.

Bạn đã dạo bước trong rừng cao su mùa hoa nở lần nào chưa?

More...

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

By Nguyễn Lâm Cúc

   KÍNH CHÚC QUÍ ANH CHỊ EM

     NĂM MỚI MỌI SỰ NHƯ Ý!



Cành mai này tặng Thiền viện & Kim Dung


Cành mai này tặng NiCo & Miu


Mai nhà ảnh thợ vườn

More...

CHUYỆN RẤT NHỎ

By Nguyễn Lâm Cúc

 

(ảnh cóp trên mạng)

Nguyễn Lâm Cúc

Quan sát cuộc sống

   Bước lên chiếc xe gần như không có khách tôi rất hài lòng. Chỉ có một bà già ngồi phía hàng ghế đôi. Dãy một ghế trống trơn. Bên trên gần tài xế có một thanh niên nom là chủ nhà hơn là khách. Tôi khoan khoái chiếm cái ghế thứ hai bên dãy một ghế. Phía này sẽ không có nắng dọi tha hồ đánh một giấc.

Tôi lơ mơ ngủ nhưng vẫn nghe tài xế và chủ xe than thở cảnh chạy xe không chuyến đi và lèn chật ních chuyến về. Gần tết chiếc xe nào vào thành phố cũng trống trơn và xe ngược lại thì chật đến độ thở cũng không đủ không khí. Gã lơ xe nhào lên nhào xuống chỗ cửa xe miệng không ngớt gào: Sài gòn đê! Sài Gòn bến xe Miền Đông đê! Cũng chẳng có thêm người khách nào.

Tôi thông thả nhắm mắt lim dim. Chuyến xe càng không có khách càng đỡ ồn ào khoẻ. Thế nhưng ở chỗ ngả ba giáp ranh Đồng Nai từ đâu ào lên xe một lúc gần hai chục gã thanh niên. Xe chạy thêm được khoảng vài trăm mét lại có thêm mấy người như vậy nữa xem ra họ quen biết nhau họ gọi nhau và phút chốc chiếc xe đã hết chỗ ngồi.

Lời qua tiếng lại thì ra số khách vừa lên xe là tù vừa mãn hạn hoặc được ân xá. Liếc cái túi nilon luộm thuộm để dưới chân tôi kín đáo khép miệng túi lại. Bên trong có giỏ xách bằng da đựng số tiền tôi cầm đi lo công việc. Tôi mừng thầm khi thấy những bài học đã học từ dạo trước giờ mang ra áp dụng thật hữu ích. Cách đây không lâu trên một chuyến xe khách có bọn cướp của ào lên khống chế chủ xe tài xế rồi quơ hết tư trang của hành khách sau đó vọt xuống đường biến vào màn đêm. Thế nhưng trên chuyến xe ấy có một chủ tiệm vàng mang theo cả vài chục lượng hàng lại thoát nạn. Lý do thật đơn giản người đàn bà kia đã bỏ hàng hoá của mình vào một cái bị cói chung quanh còn để đầy quần áo cũ quẳng ngay dưới chân ghế.

- Tụi em không đủ tiền xe đại ca à? Một người trong số những hành khách vừa lên xe cất tiếng. Tụi em là tù vừa mãn hạn với được ân xá về sớm đó đại ca.

- Gom hết đi mấy huynh. Tui cũng chỉ lấy tiền xăng thôi còn thì chở mấy huynh quá giang.

- Cảm ơn đại ca nhiều nghe. Xe dzô bến Miền Đông thiệt ha đại ca? Không sang khách qua xe khác ha đại ca?

- Xe zdô bến Miền Đông thiệt mà mấy huynh cứ yên chí đi- Gã lơ vừa trả lời vừa đếm xấp tiền lẻ do những người khách gom lại.

- Đại ca cho em xin một cuộc gọi về nhà được không đại ca?- Một gã thanh niên miệng rộng ốm nhách ngồi gần sát bên tôi lên tiếng.

-Được. Tôi cho mỗi huynh gọi một cuộc. Mấy huynh cứ gọi hết tiền tôi nạp cạc thêm để mấy huynh gọi. - Vừa nói gã lơ xe vừa móc chiếc điện thoại rất hiện đại gã bấm bấm vào một số nút trên đó cho chiếc máy hoạt động rồi đưa cho đám thanh niên đang lao nhao. Chiếc điện thoại chuyền không ngớt trên những đôi tay từng phạm tội.

- Má! Con về rồi nè. Con là thằng Lía nè. Má ra ngả ba Cầu Láng đón con nha. Má con đi nhờ được xe đến bến Miền Đông. Giờ đang ở chỗ nào con cũng không biết. Nhưng nghe nói khoảng hai ba giờ xe dzô bến má nói anh Hai chạy lên đón con nghe. Tụi con gặp may có một chuyến xe khách cho quá giang.

Trên hai chục cuộc gọi được thực hiện nhưng chỉ có một cuộc gọi ba còn lại đều là gọi cho má. Đầu giây bên kia không biết nói gì còn trong chuyến xe đang đi những người con đang báo tin họ trở về. Tôi dần dần bớt sợ dù vẫn rất cảnh giác ngồi khép nép và không bắt chuyện với bất cứ ai.

- Má. Má nạp vô số điện thoại con đang gọi này một trăm ngàn nghe má. Nạp liền nghe má. Đại ca ơi chúng em cảm ơn đại ca nhiều. Má em nạp một trăm ngàn dzô rồi đó đại ca. 
         Gã lơ xe nhận lại chiếc điện thoại với chiếc miệng cười ngoác rộng như hoa loa kèn.

Tôi xuống xe giữa đường một gã thanh niên trong số vừa mãn tù giúp tôi bước xuống xe gã nói dì đi cẩn thận nghe dì.

Bên đường tết như đang đứng sẵn để chờ đón những cuộc sum vầy.

More...

LÊ HUY NGỌ TRONG VAI NÔNG DÂN

By Nguyễn Lâm Cúc

 

(Tôi gặp bác Lê Huy Ngọ 3 lần khi ông giữ chức Trưởng Ban phòng chống bão lũ Việt Nam. Câu chuyện giữa tôi và ông lại là chuyện văn chương. Ông say mê văn chương và dành nhiều thời gian để đọc các tác phẩm mới xuất bản. Câu chuyện dài nhất sâu nhất ông nói với tôi là tác phẩm Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu. Ông cho rằng: "Một cái bóng đã đè nặng bao trùm lên cuộc sống. Cái bóng đó có thể là những tư tưởng triết lý không còn phù hợp của quá khứ".  Ông nhìn  tác phẩm Bóng đè như vậy đó. NLC)


Ông Lê Huy Ngọ thường được gọi là "Bộ trưởng nông dân". Có lẽ vì ông đã có hơn 10 năm giữ chức Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (1997-2007). Và có lẽ vì ông đã từng lăn lộn rất nhiều từ khi còn làm Bí thư hai tỉnh Vĩnh Phú và Thanh Hóa. Có không ít điều về nông nghiệp và nông thôn ông Ngọ tích lũy được từ khi đang tại chức. Nhưng cũng có những điều ông chỉ có thể thực sự nói ra khi không còn giữ một chức vụ gì.


Thưa ông ông nghĩ gì về "tam nông" một vấn đề đang được bàn luận?




Chính sách "tam nông" bắt đầu từ Trung Quốc. Tham khảo kinh nghiệm quốc tế là cần thiết tuy nhiên tôi cũng muốn lưu ý rằng bài học "cải cách ruộng đất" cho thấy trong các vấn đề về nông dân không phải thành công nào của Trung Quốc đem áp dụng vào Việt Nam cũng được.


Thưa ông dường như "kinh nghiệm Trung Quốc" không được đề cập trong các thảo luận gần đây nhưng vì sao ông lại có vẻ như không hài lòng với "tam nông"?


Tam nông là nông thôn nông nghiệp và nông dân. Nói thì dài dòng vậy nhưng tựu trung của 3 vấn đề này chỉ là nông dân. Nông dân thì làm nông nghiệp và ở nông thôn. Trong một nước nông nghiệp và có tới 73% dân số là nông dân như Việt Nam nông dân vẫn luôn là "hậu phương" là nên tảng tạo ra sự ổn định về chính trị. Chỉ khi giải quyết được vấn đề nông dân thì các vấn đề khác mới có cơ may giải quyết.



Đồng ý với ông rằng nông dân phải là vấn đề trung tâm tuy nhiên có thể "tam nông" cũng là một cách tiếp cận?



Chỉ khi nông dân được xác định là trung tâm của một chính sách thì chính sách ấy mới có thể phát huy. Cải cách ruộng đất chia ruộng cho dân nghèo là một chính sách nhắm vào nông dân. Khi người dân yên tâm có ruộng hàng vạn thanh niên nông thôn mới sẵn sàng lên đường. Hòa bình lập lại ruộng đất được tập trung vào các tập đoàn hợp tác xã cho các tham vọng nông nghiệp nông thôn lớn thì người nông dân "ra rìa". Đến khi "khoán sản phẩm" giao ruộng lại để cho nông dân tự làm thì không những giải quyết được vấn đề lương thực cho cả nước mà chính nông dân còn đi đầu "đổi mới tư duy".


Theo ông thì như thế nào để xác định một chính sách đã coi nông dân là trung tâm?


Hãy quan sát từ những hiện tượng: bên cạnh ầm ầm thủy điện chỉ là những nông dân đứng nhìn; rồi chính những người dân đã hiến đất để làm nhà máy điện lại là những người cuối cùng sống trong những vùng không có điện. Tương tự khi lấy đất làm khu công nghiệp (KCN) nông dân cũng bị đặt ra bên lề. Nông dân chưa được coi là trung tâm là chủ thể của quá trình quy hoạch thu hồi đất và xây dựng các công trình ấy. Họ chưa được hỏi đầy đủ và chưa được tham gia các quá trình đàm phán như là một chủ thể của quá trình này.


Thưa ông nông dân chưa được coi là chủ thể tham gia các quá trình đàm phán phải chăng là bởi các bên vẫn quan niệm đất đai thuộc sở hữu toàn dân chứ không phải là của nông dân?


Vâng đó là mấu chốt. Từ bao đời nay đất đai vừa là nhu cầu căn bản vừa là khát vọng lớn nhất của người nông dân. Đất đai là cuộc sống và cũng là văn hóa. Thái độ của chúng ta đối với đất đai đã biến nông dân từ vị trí lẽ ra là người làm chủ lại trở thành những người đóng vai trò mờ nhạt trong những tiến trình thay đổi đó.



Thưa ông tại sao đất đai cứ nhất định phải là "sở hữu toàn dân"?



Khi tôi còn làm trong lãnh đạo có những người sợ rằng mai đây nhu cầu công nghiệp hóa đất nước sẽ cần đất đai nhiều giao sở hữu cho dân rồi làm sao thu hồi. Cái gốc của vấn đề là chúng ta vẫn coi tập thể kinh tế nhà nước đóng vai trò "định hướng". Khi nhà nước đã là định hướng thì làm sao đất đai có thể được giao sở hữu cho người dân. Giờ đây thì chúng ta đã có những bài học để thấy "vô chủ" như tình trạng quản lý đất đai hiện này làm sao trở thành "nền tảng"; hiệu quả kinh tế thấp như khối kinh tế quốc doanh thì sẽ "định hướng" đất nước tới nơi nào.



Thưa ông đất đai nói là thuộc sở hữu toàn dân nhưng thực ra lại đang nằm trong tay của chính quyền cơ sở. Sự lạm quyền trong việc thu hồi đất của nông dân để giao cho các nhà kinh doanh đang khiến cho 85% khiếu kiện của nhân dân hiện có liên quan đến vấn đề ruộng đất vì sao nhà nước không nhận thấy để tháo sớm "ngòi nổ" này?



Có lẽ phải bắt đầu từ các hiện tựơng xảy ra trong nông dân. Có thời kỳ ở nông thôn nông dân nhận khoán chui; giờ đây nông dân đang phải bán ruộng chui với bao nhiêu tiêu cực. Các doanh nghiệp đang mua đất của nông dân để làm sân golf KCN bằng cách ép giá. Bởi vì đất của nông dân mà họ đâu có được thảo luận giá với người mua. Các doanh nghiệp chủ yếu làm ăn với chính quyền địa phương chính quyền bằng nhiều cách khác nhau đã gây áp lực để người dân nhận một khoản "đền bù" không hợp lý. Nếu người nông dân bán ruộng dựa trên quyền sở hữu của họ tôi tin là họ sẽ cân nhắc hơn không chỉ về giá.




Theo ông nên giải quyết vấn đề này thế nào?



Cho dù đất đai về danh nghĩa thuộc sở hữu của ai thì quyền sử dụng đất của nông dân vẫn là tài sản việc định giá tài sản đó vẫn phải áp dụng cơ chế thị trường để giải quyết. Tuy nhiên "sở hữu toàn dân" trên thực tế đã bộ lộ rằng không những những "ưu việt" mà ta mong không đạt được quyền lực thực tế về đất đai đã rơi vào tay của một số cá nhân nắm quyền ở các địa phương. Những tiêu cực trong vấn đề quản lý thu hồi và giao đất không những đã tác động tới tiến trình sử dụng hiệu quả đất đai mà còn khiến cho mâu thuẫn giữa nhà nước và nông dân trở thành một vấn đề chính trị. Chính vì thế theo tôi chúng ta cũng không nên ngần ngại sửa một vài điều trong Hiến Pháp. Cái gì cũng vậy có danh chính ngôn thuận thì mới có minh bạch vừa tránh được tiêu cực vừa tạo ra nền tảng ổn định cho cả chính trị và xã hội.




Một quy định khác trong Luật Đất đai có liên quan đến nông dân là "hạn điền" thưa ông hạn chế tích tụ ruộng đất cũng đang là một nguyên nhân khiến cho nông nghiệp không thể nào phát triển?



Bình quân ruộng đất của cả nước hiện nay chỉ có 1000m2/nông dân; một hộ ở đồng bằng sông Hồng chỉ có 3600m2 và một hộ ở đồng bằng sông Cửu Long chỉ có 5000m2. Muốn cho nông dân thoát nghèo thì chính sách đất đai phải làm sao để chuyển nông nghiệp truyền thống sang một nền nông nghiệp hiện đại tạo ra giá trị cao. Với quy mô đất đai như vậy thì không thể nào thực hiện được. Tất nhiên muốn có những vùng sản xuất hàng hóa lớn cũng có thể thực hiện bằng cách "dồn điền đổi thửa"; các hộ nông dân có thể liên kết lại để áp dụng khoa học kỹ thuật. Nhưng không đơn giản để thực hiện điều này theo tôi tích tụ ruộng đất là một quy luật không thể cưỡng lại.



Thưa ông những người không ủng hộ tích tụ ruộng đất biện minh rằng tích tụ sẽ khiến cho một số nông dân bán ruộng trở thành thất nghiệp. Trong khi đó nhà nước lại đang ủng hộ nhiều doanh nghiệp "thu hồi" hàng ngàn hecta ruộng của nông dân để làm sân golf hoặc KCN. Hai quá trình này đâu có gì khác nhau và lý lẽ này liệu có còn đủ sức thuyết phục?



Như tôi đã nói làm sân golf KCN hay tích tụ ruộng đất để hiện đại hóa sản xuất nông nghiệp đều có tính hai mặt. Tuy nhiên nếu như quá trình này diễn ra minh bạch nông dân là chủ thể đàm phán và có thể tham gia ngay từ đầu thì họ sẽ không bị đặt ra bên lề. Đừng nghĩ cho tích tụ nông dân sẽ ồ ạt bán ruộng. Ruộng đất là cuộc sống của cả gia đình họ nhà nước không thể nào lo lắng cho họ hơn chính họ được đâu.




Thưa ông công nghiệp hóa không chỉ theo một hướng áp đặt như nhà nước vẫn làm mang nhà máy về xây dựng trên đất ruộng mà công nghiệp hóa còn có thể xuất hiện tự nhiên bắt đầu từ việc tích tụ ruộng đất làm nảy sinh nhu cầu cơ giới hóa hiện đại hóa nhu cầu phát triển đa dịch vụ tại nông thôn tại sao nhà nước lại không cho tích tụ để thúc đẩy quá trình công nghiệp hóa tự nhiên đó?



Chúng ta hãy quan sát những người nông dân phải lên thành phố ở nhà thuê ăn cơm bụi thu nhập của những người đó dù có đạt 2 triệu cũng khó mà đủ sống. trong khi nếu cũng những người đó vẫn ở nông thôn lao động trong các cơ sở công nghiệp dịch vụ tại chỗ thì mức lương khoảng một triệu là đã rất ổn rồi. Phải thay đổi cơ cấu kinh tế nông thôn từ thuần nông sang đa dạng hơn có công nghiệp có dịch vụ. Phải đầu tư hạ tầng phục vụ nông dân. Làm sao giữ chân được thanh niên làm sao trí thức có thể về nông thôn nếu như ở đấy không có nước sạch không có điện... Đừng bỏ quên nông dân trong những điều kiện thiếu thốn ở làng. Đừng để cho những nông dân phải vật vã trên những góc phố đô thị để lây lất kiếm sống. Hầu hết người dân Việt Nam hiện nay đều có nguồn gốc từ nông dân. Đừng vội quên nguồn cội. Hãy đặt mình trong hoàn cảnh của cha anh mình trước khi ban hành một chính sách nào đó. Không nhà nước nào có thể lo hết mọi thứ. Tích tụ ruộng đất chỉ là một vấn đề cụ thể. Cái lớn hơn trong phương pháp tiếp cận theo tôi là mọi chính sách đều phải đặt người nông dân vào vai trò trung tâm phải làm sao để người nông dân trở thành chủ thể quyết định những vấn đề của họ.




Huy Đức thực hiện


(Nguồn: http://www.blogosin.org/?p=480)

More...

NHỮNG VẬT BỊ PHÙ PHÉP

By Nguyễn Lâm Cúc

 

NHỮNG VẬT  BỊ PHÙ PHÉP

Viết về bằng hữu. Nguyễn Lâm Cúc

Một lần nọ dòng sông Cổ Chiêng tràn bờ vào những ngày triều cường rác trên sông cũng theo dòng nước lang thang vào mọi ngõ ngách. Một khối rác đã đến gõ cửa nhà họa sĩ Lâm Chiêu Đồng anh thân ái "lưu ban rác" ở lại tệ xá. Vài ngày sau mớ rác được họa sĩ "vung đũa thần biến hóa" trở thành bức tượng Phật tuyệt đẹp.
Bức tượng và một vài tác phẩm nữa cùng dạng đã được một tỉ phú của Vĩnh Long mời về nhà đặt vào một vị trí sang trọng nhất. Một vài bức tượng khác  lại được cung thỉnh về Chùa. Hành trình của rác quả là diệu ảo.

Thoạt nhìn bức tượng như được đúc bằng đồng đen và thuộc vào những bậc cao niên ít ra thì cũng đã râu tóc bạc phơ từ đời nảo đời nao. Nhưng thật ra bức tượng chỉ mới ra đời và làm bằng giấy cộng với một loại rác còn nhẹ hơn giấy. Nghĩa là bức tượng là một khối đặc chứ không phải bên trong là một chiếc khung rổng và được bồi giấy ở bên ngoài.
 



Những vật này là anh em cùng sinh ra từ người mẹ rác và giấy nhưng chúng vụng tu và  "mang lời nguyền phải hóa đá".




Bức tranh này bây giờ đang ở đâu đó bên trời Tây. Ngày xưa bức tranh được "hóa kiếp" từ  những tờ lịch và tạp chí cũ.


Còn đây là những mẩu nhựa nhặt ra từ một vựa mua phế liệu ve chai.
 




Những mẩu nhựa đã bị " Úm ba la"!.










Và. Hô biến! Oa! Xinh quá đi thôi!






Còn đây là những chiếc bình gốm

 


Chúng được gọi là Gốm Sơn Mài

Còn đây cũng là Gốm
























Những chiếc bình này to và cao hơn con người. Chúng bị biến thành "đồng" dưới bàn tay của nghệ sĩ Lâm Chiêu Đồng

More...

NGỌT QUÁ!

By Nguyễn Lâm Cúc

NGỌT QUÁ

Nguyễn Lâm Cúc.

Viết theo lời kể của một người thân 

Ngọt quá! Nhưng không phải là kẹo mà là hình ảnh một chú bé và một giấc mơ.  Cách đây năm mươi năm ở một xóm nhỏ có một chú bé khoảng bốn hay năm tuổi gì đó đang chơi cùng một con Kiki. Con chó nằm lim dim chú bé lấy tay sờ lên chiếc mỏm đen ngòm cái miệng con chó bị vạch ra để lộ những chiếc răng nanh trắng và nhọn. Con kiki thích thú nằm bất động mặc cho cậu chủ nhỏ coi nó là một vật chơi vui tay. Nhưng chú bé đứng dậy chạy thẳng ra cánh cổng khép kín. Bên ngoài đường bọn trẻ trong xóm đang đuổi nhau chạy rần rần. Chúng hò hét inh ỏi. Đứa nào đứa nấy mặt mày đỏ lựng mái tóc đẫm mồ hôi người đầy đất bụi và hứng khởi tưng bừng vì những trò chơi trò quậy phá.
 Hôm nay bọn trẻ trong xóm không hò hét rượt đuổi nhau như mọi khi bọn chúng chụm đầu lại làm một cái gì đó hào hứng hơn mọi ngày. Nhìn mãi cuối cùng chú bé phát hiện ra bọn chúng làm lồng đèn. Chú bé ước gì mình có thể bước ra bên ngoài mình có thể lăn lộn trên đất đến khi toàn người chỉ con đôi mắt là sạch và sung sướng hét váng lên to nhất sẽ xô ngã con bé mặc áo hoa kia sẽ trèo tường bẻ những quả mãng cầu của nhà hang xóm rồi ném cho cả bọn sẽ…Nhưng mà đó chỉ là giấc mơ của chú thôi. Người cha nghiêm khắc không bao giờ cho phép chú bé bước ra bên ngoài cánh cổng vì sợ chú bị người ta ức hiếp.

 Hôm
nay chú bé không nghịch Kiki nữa. Con chó nằm yên lặng nhìn thằng bé lui cui cột những thanh tre nhỏ thành một cái khung. Chẳng thấy chiếc lồng đèn bao giờ nhưng chú nghĩ mình có thể làm được vậy là mê mẩn làm. Chú nhờ người chị đang học lớp một đi mua giấy bao vở một loại giấy bóng mờ có nhiều màu nhưng rẻ hơn giấy bóng trong suốt. Con chị say sưa nhìn đứa em bé nhỏ của mình hì hụi cắt cắt dán dán. Cuối cùng một chiếc lồng đèn đã ra đời trong niềm vui tột đỉnh của hai chị em. Đêm Trung thu cả xóm vang rền tiếng í ới của bọn trẻ gọi nhau đi chơi đèn. Chú bé đã đứng chờ từ lâu bên bờ rào. Chiếc đèn được gắn vào một thanh cây nhỏ. Bên trong một ngọn nến đã cháy sáng. Chú thò tay qua bờ rào đưa chiếc đèn ra bên ngoài để tham gia cuộc chơi. Bọn trẻ ngạc nhiên nhìn chú rồi chúng gọi nhau chúng mày ơi lại đây chơi mà coi nè. Ha…ha…ha. Tất cả nhanh chóng tụ tập trước nhà chú bé bên ngoài hàng rào rồi bọn chúng đồng thanh cười “ Ê ê lồng đèn bốn cánh! Thằng kia làm lồng đèn bốn cánh kìa tụi mày ơi! Ha…ha…ha”.


Chú bé nhìn lại thì ra chiếc lồng đèn của chú khác hẳn với những chiếc lồng đèn ngôi sao khác. Và chú cũng khác bọn chúng. Chú bé quay vào khi bọn trẻ hết hứng thú nhìn chiếc đèn kỳ quái của chú. Bọn chúng kéo nhau đi mang theo tiếng hò reo và cả đêm trung thu bé nhỏ của chú. Đêm đó chú bé đã mơ giấc mơ ngọt ngào chú bay ra khỏi cánh cổng với đôi cánh của những ngôi sao chú cầm chiếc đèn của mình chạy trước đám trẻ rong khắp xóm và khi ra đến ngoài cánh đồng chú đã dẫn chúng cùng bay lơ lửng vào bầu trời.


NLC
* Ảnh minh họa đã copy trên mạng. 


More...

KÝ ỨC ÊM DỊU

By Nguyễn Lâm Cúc

KÝ ỨC ÊM DỊU

 
Nguyễn Lâm Cúc
Tôi vẫn tin rằng sắc màu của lá đẹp chẳng kém gì hoa . Bạn đã từng bất ngờ vào một sớm đầu xuân bắt gặp trên cành mai khẳng khiu bỗng bừng mở từng bầy lá? Chúng như những cánh chim nhỏ xiu nâu nâu non nhuốt và mượt mịn màng. Tưởng chừng như chút xíu nữa khi ngọn gió xuân lướt qua những cánh lá rập rờn sẽ tung mình vào không gian thơm ngát. Đúng vậy lá cũng thơm lắm! Mùa xuân mà đi dưới những rừng cao su đang thay lá non. Mắt bạn được tắm thỏa thuê trong bạt ngàn sắc xanh thanh tân của lá. Toàn người bạn được bao bọc bởi một không gian ngan ngát hương thơm. Bạn tin không? Từ những kẽ lá non ấy mật tứa đầy vàng ươm ngọt lịm.

Nhưng câu chuyện của tôi lại kể về một ký ức êm dịu. Tôi rất tin câu nói này: “ Những điều đẹp đẽ có thể không dễ chịu nhưng những điều dễ chịu luôn đẹp đẽ”. Tôi có một ký ức dễ chịu vì vậy nó luôn đẹp đẽ trong tôi về một rừng tre. Đó là một ban trưa chiếc xe đưa tôi đi ra phía Bắc đã lướt qua một miền nào đó của tỉnh Bình Định hay Quãng Ngãi gì đó. Vì lúc ấy tôi có hỏi mà những người đi cùng không xác định được đó là nơi nào. Một rừng tre xanh um rợp mát. Những thân tre mảnh dẻ và khỏe khoắn. Những bụi tre sung túc. Bụi này thân thiện với bụi kia qua những ngọn tre lòa xòa đong đưa. Dưới tán khu vườn tre ấy ( mà tòan là tre rừng có cả những bụi tre gai um tùm) trên vạt cúc dại với những chiếc bông trắng nhỏ đầy mặt đất  bầy bướm vàng rập rờn lao xao. Tiếc quá! Chỉ chút xíu khoảng năm mười giây gì đó chiếc xe lao vút qua vườn tre đã ra khỏi tầm mắt. Nhưng từ đó đến đây hình ảnh vườn tre ấy ở lại trong ký ức tôi êm dịu ngọt ngào và mãi mãi xanh tươi

Trong chuyến đi ấy tôi không gặp lại nơi nào có vườn tre to rộng dày đặc và mang dáng vẻ hoang sơ ấy nữa. Có chăng chỉ một vài bụi tre thưa thớt cô đơn trong tàn lụi. Còn lại thì gặp toàn keo lá tràm rừng bạch đàn thông và cây bàng. Có những nơi như rừng miền Đông trước đây tre dày đặc là vậy mà bây giờ chỉ toàn những loài cây nhập cư. Những loài cây nhập cư chúng rất hữu ích nhưng với tôi chúng như một người gặp mặt hoài mà không thể hỏi câu gì.

Thì ra cây tre  đã là nỗi nhung nhớ .

NLC

* Ảnh copy trên mạng.

More...

MƯA CHIỀU

By Nguyễn Lâm Cúc

Mưa chiều


Nguyễn Lâm Cúc


Mỗi khi buồn tôi thường hay đến Chùa. Đây cũng là một sự bạc bẻo nhỏ nhen của tôi. Vì thường những khi tôi vui trong tâm trí tôi không bao giờ có cảnh của chùa. Chẳng nhớ gì về chùa kinh không thuộc cách khấn vái không biết và quên cả gương mặt thánh thiện với đôi mắt mênh mông ánh từ bi của Phật Quán Thế Âm. Bức tượng mà mỗi khi bước vào bất kỳ ngôi chùa nào tôi cũng lặng ngắm mê mải. Ánh mắt tôi ve vuốt những đường nét thanh tao hiền từ trên gương mặt của bức tượng rồi hình dung ra tình cảm bao la mà Người có thể ban phát. Có lúc tôi tưởng thấy tôi được nhận một chút gì đó yêu thương và rưng rưng biết ơn.

Tôi luôn tràn nước mắt biết ơn mỗi khi biết mình được yêu thương dù chỉ là chút ít thôi!

Tôi tìm một chỗ yên tĩnh thường là dưới bóng mát của một cây Bồ Đề. Trong vòm lá lao xao ngọn gió chiều. Một vài chiếc lá vàng rời cành chao đảo một chút trong khoảng không rồi rớt nhẹ nhàng. Chúng kết thúc vòng đời vô tư biết mấy. Tôi nghĩ vậy  mắt  đăm đắm nhìn chân trời đằng sau vòm lá xanh đang rung rinh chuyển động. Tâm tư tôi trống rổng mọi vướng bận trượt khỏi các gờ đeo bám trong phút giây ấy. Tôi không cảm thấy vui hay buồn. Lúc đó nếu có chiếc gương chắc chắn sẽ thấy gương mặt tôi bất động   vô cảm. Tôi ngồi mãi cho đến khi thấy thân mình tê  mỏi thì lặng lẽ quay về và thấy mình bớt chao động trước mỗi sự việc. Dường như đã có gì rũ bỏ? Với tôi đó là cách quân bình lại mọi hổn độn của riêng mình mặc dù mọi sự việc vẫn y nguyên chúng vẫn trong tôi đầy ăm ắp tranh đua vật vả để đòi hỏi  thỏa mãn. Làm sao có thể thỏa mãn tất cả được nhỉ. Thường thì một cái mất đổi lấy một cái được. Và đôi khi tưởng là được thì lại mất đến mòn vẹt mà đã vui mừng biết bao!



Nhưng cũng có lúc tôi vui. Khi ấy tôi nghĩ rằng hoa đã vì tôi mà nở. Nắng cũng vì tôi mà vàng lấp lóa trên vạn vật. Tiếng hát từ một chiếc loa nào đó thật trầm ấm cũng vì tôi mà cất lên. Những lúc như vậy tôi tưởng tôi là tâm của mọi sự việc.Tôi phụ bạc tất thảy! Trong tâm trí tôi chỉ quay cuồng những âm thanh rộn rả những hình ảnh nhảy nhót. Tất cả như đã nằm trong bàn tay. Tôi thấy tôi mạnh mẽ xòe bàn tay ra có thể nắm được tất cả chân trời xa xăm kia dường như tôi cũng với đến được. Những lúc như thế giấc ngủ đến thật dễ dàng tôi quên béng từ bao giờ những câu kinh lâm râm cầu khấn trong những đêm mở mắt trân trân nhìn vào mông lung. Và những cảnh Chùa như sương khói mờ mịt tận đẩu tận đâu chứ không tồn tại chốn trần gian.

Chiều nay tôi lại buồn. Tôi lại tìm đến cổng Chùa. Từ xa  tôi nghe tiếng chuông binh bong…Và bất ngờ một cơn mưa ập đến. Tiếng chuông trôi ướt dẫm trong mưa trắng xóa. Binh...bong

NLC
* Ảnh copy từ nhiều trang web trên mạng

More...