VẪY TAY...

By Nguyễn Lâm Cúc

 



Trên một chuyến xe trở về.

Tôi ngủ gà vịt vì mệt và vì thấy tiếc thời gian đang trôi qua lãng phí. Ngủ được chút nào hay chút ấy tối có khi thức khuya chút mần gì đó bù lại. Nghe rất thuyết phục. Tiếng rên đau đớn vang lên rất gần tôi đang mơ. Nhưng ai bị gì mà rên nhỉ? Ồ! Mơ thì tất nhiên là không có nguyên nhân rồi. Tôi tự nhủ thế và ngạc nhiên vì lần này mơ có nguyên nhân hay chí ít là có thể khám phá bởi tiếng rên đau đớn càng rõ hìng như ngay sau lưng tôi. Tôi choàng  mở mắt ngoái lại một người đàn ông trẻ mặt vàng bủng đang ôm bụng nhăn nhó. Ồ...?

Cậu đau lắm sao?

Vâng.- Người đó gật đầu cố nén tiếng thở hổn hển trả lời- Đói bụng nữa.

Tôi hốt hoảng. Cậu đói à? -Vâng. Khát nước nữa.

Ôi sao lại thế. Tôi nhìn quanh mọi ánh mắt đều xa lạ nghĩa là không có ai đi cùng cậu ta. Hiểu ý cậu ta nói tiếp. Em bệnh nhiều năm rồi mỗi tháng đi bệnh viện một lần. Những lần trước còn ngưởi đi theo lần này không đủ tiền. Em chẳng có gì để mua nước. Cậu ta như ngất đi sau khi nói.

May quá tôi có một ổ bánh mì Kinh Đô mang theo mà chưa ăn cả 1 chai nước khoáng Vĩnh Hảo nữa. Cậu ăn thứ này được chứ? - Người đó gật đầu đón nhận.

Cậu ăn đi. Tôi giục. Người đó ăn và ngừng rên nhưng khoảng 15  phút sau hay hơn thế chút ít cậu ta lại rên. Lúc đầu rên khe khẽ sau tiếng rên to hơn và nghe đau đớn vô cùng.

Cậu cố ngủ đi. Tôi nói cậu ta gật đầu ngoan ngoản nhắm mắt nhưng chỉ im lặng được khoảng 1 2 phút rồi vừa nhắm mắt vừa rên. Tôi đợi đến khi cậu mở mắt ra thì đưa cho cậu ta số tiền đang có chỉ chừa 100 ngàn. Cậu ta nói cảm ơn mắt sáng lên và bảo chiều nay sẽ mua một bữa ăn thật ngon vì lâu rồi chưa được ăn bữa nào ngon.

Cậu ta xuống xe trước tôi. Nhưng khi cậu ấy đứng lên tôi đưa nốt 100 ngàn còn lại. Cậu ta nói cảm ơn cô nhiều lắm. Tôi thấy da gót chân người đó bong ra từng lớp như vảy. Móng tay vàng màu chết choc. Người bủng rệu bụng to đùng.

Trưa nay tôi nghe tin cậu trai kia đã chết chiều qua. Chợt nghĩ một cuộc đời cay đắng làm sao! Cậu ta khốn khổ vì đau bệnh giày vò và đói khát cho đến phút cuối cùng.

Tôi vẫy tay giã biệt một kiếp người trong hư không.

More...

MỆT NHƯNG...DZUI!

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Sáng nay mình có mặt trong đoàn vận động viên bất đắc dĩ tham gia cuộc chạy Việt Dã tiếp sức đến trường.



Trước khi chạy bỏ vào thùng "phiếu" chút tấm lòng.


Tấm lòng của các em học sinh thật thơm thảo.


Mình đã ở trong tốp đầu tiên trên đường chạy 3km.

Mệt mà ...dzui. Vì tổ chức Thiện Chí đã tặng 350 triệu cho 750 suất học bỗng. Wao! Không tệ chút nào!

More...

NIỀM TỰ HÀO ĐI CHÂN KHÔNG

By Nguyễn Lâm Cúc

More...

Từ “ Bài giảng cuối cùng” đến “ Chuyển đổi lớn”

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc- Giới thiệu

..."Một lần khoảng mười mấy năm về trước khi Chris lên bảy và Laura lên chín tôi đón chúng với chiếc xe Volkswagen Cabrio mui trần mới tinh vừa mua. "Phải cẩn thận trong xe mới của cậu Randy nhé - chị tôi nhắc các con - Chùi chân trước khi vào xe. Đừng nghịch các thứ. Đừng làm bẩn xe".

Tôi lắng nghe chị và nghĩ theo cách nghĩ của một ông cậu chưa vợ: "Đây đúng là kiểu răn bảo làm hỏng bọn trẻ. Tất nhiên chúng có thể làm bẩn xe tôi. Trẻ nhỏ làm sao có thể tránh được". Vậy nên tôi làm mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Trong khi chị tôi nhắc nhở các quy tắc tôi chậm rãi mở một lon nước ngọt dốc ngược và đổ xuống chiếc ghế đệm bọc vải ở phía sau xe. Thông điệp của tôi: con người quan trọng hơn đồ vật. Một chiếc xe kể cả quý giá như chiếc xe mui trần mới của tôi cũng chỉ là một đồ vật.

Khi đổ lon nước ngọt tôi quan sát thấy Chris và Laura miệng há mắt trợn tròn. Quả là cậu Randy điên khùng hoàn toàn chối bỏ những nguyên tắc của người lớn.

Cuối cùng tôi thật mừng vì đã tưới lon nước ngọt đó bởi đến cuối tuần Chris bé nhỏ bị cảm cúm và đã nôn tung tóe khắp ghế sau xe. Cậu bé đã không cảm thấy có lỗi. Nó được yên lòng bởi đã chứng kiến tôi rửa tội chiếc xe và biết việc nó làm cũng không có vấn đề gì"...

Tôi đã đọc mẩu chuyện trên trong quyển sách " Bài giảng cuối cùng" do dịch giả Vũ Duy Mẫn dịch ngay từ khi những trang đầu của quyển sách được một vài báo điện tử trích đoạn đưa lên. Sau này khi quyển sách xuất bản tôi được dịch giả tặng 1 bản và đã đọc đi đọc lại đoạn văn trên nhiều lần. Hôm nay lại mang ra đọc và còn nguyên vị ngọt ngào của mật ong y hệt như tôi nếm nó lần đầu tiên. Một cử chỉ  dù có chút thiệt thòi nhưng đã tránh cho Chris bé nhỏ không cảm thấy có lỗi khi nôn ói lúc bị bệnh. Việc làm đơn giản đầy nhân văn đó cũng là tư tưởng xuyên suốt của tập sách "Bài giảng cuối cùng". Có gì dễ bằng đổ lon nước ngọt xuống ghế chiếc xe mới của chính mình? Không phải thế. Không dễ chút nào. Chúng ta cũng thường tưởng rằng xuất phát từ yêu thương thì có thể làm nhưng thực tế sẽ không như vậy. Bởi vì biểu hiện yêu thương có sự khác nhau do văn hóa sống của mỗi cá nhân. Mà văn hóa không phải là khí trời cứ hít thì sẽ đầy phổi và thở thì sẽ thải ra. Văn hóa cần một quá trình tiếp nhận và chuyển hóa. Quá trình đó lại phụ thuộc hoàn toàn vào nền tảng giáo dục.

Khi tôi cao chỉ nhỉnh hơn cán một cây rìu đẽo gỗ một tí ba tôi sai tôi đi lấy nó kèm theo câu nói: Coi chừng đứt chân. Tôi chạy vun vút và hớn hở tự hào mang cây rìu đến cho ông. Đã nói coi chừng đứt chân rồi mà! Kèm theo câu quát ba tôi bép tôi một bép vào mông như trời giáng. Tôi loạng choạng mắt mở muốn rách vành nhìn ba miệng cãi: Con có làm sao đâu. Còn cãi nữa hả máu chảy đầy đất kìa. Ba tôi quát. Nhìn lại tôi thấy trên đường tôi chạy qua máu nhỏ từng giọt dài. Phía sau cổ chân vết đứt in nguyên hình lưỡi rìu nhưng phía bên dưới sâu hơn phía bên trên. Máu vẫn đang chảy...

Tại sao ba tôi lại sai tôi làm một việc mà dù rất cố gắng tôi vẫn không thể làm? Tại sao trừng phạt một việc mà người phạm lỗi không thể tránh? Ba tôi có thương tôi không? Rất thương! Và "thương thì cho roi cho vọt"...Đã một thời câu tục ngữ trên cũng là biểu hiện một nét văn hóa trong tập quán giáo dục của chúng ta?

Chuyện xảy ra đã lâu tôi nhớ một kỷ niệm không kèm theo dư vị nào. Với tôi như vậy đã là một may mắn nhưng tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu kỷ niệm đó còn cho tôi vị ấm ngọt như câu chuyện từ " Bài giảng cuối cùng" kia.

"Tác giả "Bài giảng Cuối cùng" là giáo sư Randy Pausch ông dạy ở  trường đại học Carnegie Mellon. Ông đã đọc "Bài giảng cuối cùng" vào ngày 18/09/2007. Video bài giảng được đưa lên Internet và nhận được sự quan tâm của rất nhiều người xem khởi đầu là một video clip trên Internet ngay lập tức nó thu hút sự chú ý của hàng triệu người trên khắp hành tinh. Trang Web "Bài giảng Cuối cùng" và trang Web của Randy Pausch để giao lưu với cộng đồng mạng đã gây cảm hứng sống tích cực cho rất nhiều người và cũng rất nhiều người qua đó đã chia sẻ động viên cổ vũ và giúp ông thêm vũng vàng trong những ngày tháng khó khăn nhất."

"Video "Bài giảng Cuối cùng" được nhận giải năm 2007 của YouTube. Randy Pausch được phong là Nhân vật của thành phố Pittsburgh năm 2008. Tháng 5/2008 báo Times xếp ông là một trong 100 người có nhiều ảnh hưởng nhất trên thế giới. Hãng Disney lập học bổng Pausch tại Đại học Carnegie Mellon.

Ông nhận được rất nhiều thư từ của bạn đọc trong đó có Tổng thống đương nhiệm Bush ca ngợi tinh thần của ông và cám ơn những đóng góp của ông cho công đồng. Randy Pausch cũng đã tường trình trước một tiểu ban của Thượng Viện Mỹ để kêu gọi tăng cường kinh phí nghiên cứu ung thư tụy.

Nhà xuất bản Hyperon của hãng Disney đã trả số tiền 6 7 triệu đô la Mỹ cho bản quyền xuất bản cuốn "Bài giảng cuối cùng". Ngay khi vừa ra đời vào tháng 4/2008 nó đã trở thành cuốn sách best-seller của New York Times rồi của toàn quốc. Cuốn sách được in 400 ngàn bản trong lần xuất bản đầu và đã được dịch ra 46 thứ tiếng. Có tin cuốn sách sẽ được dựng thành phim"

Phó Giáo sư Tiến sĩ Vũ Duy Mẫn từng chia sẻ với bạn đọc khi quyển sách dịch ra tiếng Việt rằng: "Nghĩ tới lớp trẻ ở trong nước tôi nhớ đã đọc ở đâu đó một bậc cha mẹ tâm sự là bây giờ rất khó dạy dỗ con cái bởi khó thấy những tấm gương để chúng noi theo. Theo nghĩa đó tôi thấy "Bài giảng cuối cùng" là một cuốn sách quý cho đọc giả Việt Nam và quyết định dịch nó."

Bản in tiếng Việt đầu tiên của " Bài giảng cuối cùng" chỉ 1 nghìn quyển. Nhìn thấy số lượng in như vậy so với số lượng người Việt Nam là 87 triệu người tôi xót xa cho cái sự đọc sách của thời đại tôi.

Sau " Bài giảng cuối cùng" dịch giả Vũ Duy Mẫn đã đem đến cho bạn đọc nhất là bạn đọc trẻ Việt Nam một tác phẩm khác thuộc lãnh vực đang là thời thượng nhất của toàn cầu. Quyển sách mang tên " Chuyển đổi lớn". Dưới tiêu đề : "Một Web Nhện". Dịch giả Vũ Duy Mẫn đã trích chương Mười bốn có đoạn: "Không thật bất ngờ khi hầu hết những tiến bộ chủ yếu về tính tóan và mạng từ thời kỳ Hollerith cho tới nay đều được thúc đẩy không phải bởi khát khao giải phóng số đông mà lại bởi nhu cầu kiểm sóat lớn hơn từ phía các viên chức thương mại và chính phủ thường gắn liền với những họat động quân sự và quốc phòng. Quả thực cấu trúc cơ bản của bộ máy quan liêu đã được phản ánh trong các chức năng của một chiếc máy tính. Máy tính thu thập thông tin qua các thiết bị đầu vào ghi nhận thông tin như các tệp trong bộ nhớ áp đặt những quy tắc và thủ tục hình thức lên người sử dụng thông qua các chương trình của nó và truyền đạt thông tin qua những thiết bị đầu ra. Nó là một công cụ để phát lệnh để thu nhận phản hồi về việc những lệnh này đã được thực hiện ra sao và để đo lường sự tiến triển hướng tới một mục tiêu nhất định nào đó. Khi sử dụng máy tính con người trở thành một bộ phận của cơ chế điều khiển. Anh ta trở thành một thành phần của cái mà nhà tiên phong Internet J. C. R. Licklider trong bài báo năm 1960 "Sự cộng sinh Người-Máy " đã mô tả như một hệ thống tích hợp con người và máy thành một thực thể đơn nhất có thể lập trình được"

Trong một trao đổi riêng với tôi tại blog dịch giả Vũ Duy Mẫn nói thêm: "Trong cuốn sách có một đọan: Không những các chính phủ nói chung đang bắt đầu phân chia thế giới trực tuyến theo ranh giới địa chính trị cũ mà cả những chế độ độc tài cũng đang nhận rõ Internet không là mối đe dọa lớn cho quyền lực của họ như ban đầu họ đã lo sợ. Trong khi Mạng đưa cho con người một môi trường mới để khám phá thông tin và phát biểu chính kiến nó cũng cung cấp cho các viên chức một công cụ mới mạnh mẽ để giám sát phát ngôn nhận diện những người phản kháng và phân tán tuyên truyền. Trong một quốc gia như Trung Hoa bất kỳ ai tưởng rằng có thể hành động nặc danh trên Web đều tự đối đầu với những hiểm nguy khá lớn. Trong một phát biểu vào năm 2007 chủ tịch Trung Hoa Hồ Cẩm Đào đã nhiệt tình nói về tiềm năng của Internet để củng cố ảnh hưởng của Đảng Cộng sản đối với tư tưởng của nhân dân nước ông. "Củng cố xây dựng và quản lý văn hóa mạng " ông nói với một nhóm viên chức đảng cao cấp "sẽ giúp mở rộng trận tuyến tuyên truyền và công tác tư tưởng. Đó là việc làm tốt để nâng cao sức mạnh sáng chói và sự lan truyền phát triển của tinh thần xã hội chủ nghĩa. Và nxb đã bỏ đi kể cả đó chỉ là phát biểu của một người viết Mỹ."

Quyển sách " Chuyển đổi lớn" đã có mặt tại các nhà sách Việt Nam từ tháng 8/2010.

More...

MẸ ĐÃ CHỌN CHIM BỒ CÂU

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

Mẹ tôi năm nay đã gần 100 tuổi. Cụ vẫn đang chiến đấu ngoan cường với thần chết vì bệnh ung thư vòm miệng mà bệnh viện đã chê õng chê eo từ năm trước. Trái với tiên liệu của nhiều bác sĩ Cụ "ngoan cố" hơn mọi sự hiểu biết của Y học. Phải chăng vì Cụ không biết chữ mà được như thế?

            Khi tôi chưa lên mười hay ngồi bếp lửa nghe lõm chuyện mẹ và ba tôi cãi nhau. Họ cãi hăng đến độ có những trận cãi và giận nhau cả tháng. Trời ạ sao phải giận nhau vì cái ông Chim Bồ Câu hay ông Bông Lúa chứ? Hai ông này có khi nào vác mặt đến nhà tôi hay xóm tôi bao giờ đâu?

 Nhưng xem ra Mẹ tôi biết họ rõ lắm. Mẹ tôi nói đánh nhau ác như thế con người tối còn sống sáng mở mắt đã chết thì có còn là cuộc sống không? Nên làm sao cho hòa bình cho đêm đêm không nghe súng cắc cù nữa mới sống được. Không hòa bình thằng Mai thằng Cu lớn lên đi lính rồi chết ráo cho mà coi. Vì hòa bình chọn ông Chim Bồ Câu mà bỏ phiếu.

Ba tôi xì một tiếng đanh như súng bắn nói chiến tranh hay hòa bình thì cũng phải ăn mới sống. Không chiến tranh là tốt nhưng một mình ông Chim Bồ Câu thì mần được gì? Phải cả hai phe đừng bắn nhau mới hòa bình chớ? Tôi ủng hộ ông Bông Lúa ông này giỏi như trời. Ông ta đắc cử lúa không những tràn đồng tràn nhà mà còn tràn cả thế giới nữa. Lúa tràn ăn cơm trắng với muối cũng đủ sướng cái đã.

            Ba tôi một ông mẹ tôi một ông không ai chịu ai nên cãi nhau rền rền rồi choang một phát. Cái bình đất hãm chè lá bể tanh banh là không biết ai ném vì tôi hãi quá đã nem nét chạy khỏi bếp.

            Tôi đực mặt ra khi thấy bà Hoài và anh Hai Hữu con trai lớn của bà một gia đình sát vườn nhà tôi cũng vì giành hai ông Chim Bồ Câu và Bông Lúa cãi nhau chẳng khác gì ba mẹ tôi. Chạy lên thị trấn chơi tôi thấy nhiều tờ giấy to in Bông Lúa và hình Chim Bồ Câu dán tứ tung ở các ngả đường trên vách nhiều nhà. Đâu đâu cũng sôi lên vì bên này chọn ông này bên kia chọn ông kia. Thì ra đó là chương trình hành động của mấy ông ứng cử viên Dân biểu Hạ viện và xóm tôi đang chọn lựa ai là người của họ. Tôi hãnh diện về mẹ tôi quá bà đã chọn Hòa Bình. ( Mấy ông đó toàn là tự ứng cử chứ không thấy nói đề cử)

            Sau này tôi ít nhất cũng đã sử dụng lá phiếu bầu cử không dưới 10 lần nhưng không hề thấy không khí như vậy ở đâu nữa. Nơi bầu cử người ta dán hình các đại biểu được đề cử với lý lịch trích ngang và một số thành tích nhưng ít khi thấy nói nếu trúng cử họ sẽ làm gì. Và có ai nói thì nói xong cũng quên luôn.

            Những ngày qua chuyện bầu cử ở Hội nhà văn khiến nhiều người bất bình riêng tôi thấy thú vị. Ít ra cũng có cái gì đó khác với 10 lần hơn sử dụng lá phiếu tẻ nhạt của tôi dù kết quả vẫn như cũ.

More...

LO..."BÒ TRẮNG RĂNG"

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

            Khi còn bé tôi có rất nhiều thời gian lượn lờ dưới chân các rặng núi Trường Sơn. Thế nhưng tôi không biết điều đó. Càng không biết tôi mê núi non và sẽ mê đến trọn đời. Ngọn núi đầu tiên tôi bàng hoàng ngơ ngẩn là núi  Chứa Chan. Ngọn núi mồ côi đứng ở ngả ba Ông Đồn trên quốc lộ Một. Cảm giác của tôi lúc đó  hồi hộp xúc động vô cùng. Tôi còn nhớ mắt tôi đắm đuối dán vào từng mảng xanh từng cây to mà với tầm cách xa nên cây chỉ bằng một cái ô che nắng. Làn sương mù bao quanh núi thì cả một sự huyền hoặc. Tôi tưởng tượng giữa làn sương kỳ ảo ấy tiên nữ và dị nhân bay lượn trong hương thơm ngập tràn. Núi hùng vĩ và bí ẩn. Cả hai điều ấy mê hoặc biết bao. Dù núi Chứa Chan đứng giữa đường cái quan chẳng chút gì bí ẩn. Những cây đứng từ xa nhìn như cây dù che nắng cũng chỉ còn vài ba cây.
            

Giờ mà tìm núi non bí ẩn hiếm lắm. Còn núi đồi trọc lốc đâu có núi sẽ thấy ngay.

 Mới đây tôi trèo lên đỉnh Trường Sơn. Tôi đi qua hàng trăm ngọn núi ở cuối dãy Trường Sơn tiếp giáp giữa Lâm Đồng- Bình Phước- Đồng Nai và Bình Thuận. Chẳng có gì trên đó. Cây cỏ lưa thưa. Mà chủ yếu là cây điều cây cao su cây cà phê. Cây rừng còn rất mỏng rất yếu ớt. Những hàng Sao mới trồng trông lạc điệu và khó mà thọ qua 10 tuổi. Hàng trăm ngọn núi trụi trần đỏ loét. Sương mù cũng lùi xa.

Với tôi có một cái gì đó thật mất mát trống rỗng. Đau đớn nghẹn ngào và bất lực. Một cảm giác hệt như chứng kiến tận mắt cảnh người yêu bị hiếp dâm bị lột trần từng milimet. Bị giày xéo từng phút giây mà chỉ biết đứng nhìn trân trối.

Trường Sơn ơi Trường Sơn!

Theo những cứ liệu mà tôi có được Trường Sơn bắt đầu từ thượng nguồn Sông Cả đến giáp Miền Đông Nam Bộ với chiều dài trên 1100km. Với trầm tích lục địa màu đỏ thấy ở Tây Nguyên và miền Trung như ở Qui Nhơn và những mảng than đá ở Nông Sơn Quảng Nam hóa thạch ở Gia Lai- Khánh Hòa...thì nhiều tài liệu chứng minh Trường Sơn có nguyên đại cổ sinh từ 300 đến 550 triệu năm.

Với chiều dài 1.100km gần như dọc theo đất nước sự chuyển mùa hàng năm của Trường Sơn cũng thú vị với các loài thực vật phong phú phân bổ theo từng dị địa như rừng Dầu Rái ở Núi Ông rừng Bằng Lăng La Ngâu- La Dạ ( Bình Thuận) . Thời tiết ở Trường Sơn có sự khác hẳn và phụ thuộc vào độ cao. Có rất nhiều nơi như Quảng Nam Bình Thuận...Ở dưới chân núi đang mùa hè cháy bỏng nhưng trên đỉnh Trường Sơn lại mát lạnh ôn hòa như Bà Nà ( Quảng Nam) ; Tà Pứa Rô Mô ( Bình Thuận)...

Không cần nói mà mọi người đều biết Trường Sơn với thảm  thực vật phong phú động vật đa chủng loại. Có những chủng loại đăc trưng riêng của của Việt Nam. Nhất là những cánh rừng Tây Nguyên miền Trung và tiếp giáp Đông Nam Bộ là kho tàng chứa đựng cây cỏ động vật quí hiếm của dân tộc và nhân loại.

Cái kho đó còn gì?

Với tôi Trường Sơn là lá phổi nằm trong cơ thể Việt Nam. Là mái nhà chở che mưa nắng cho dãi đất nghèo Miền Trung.

Viết đến đây tôi quặn nhớ anh Đặng Ngọc Khoa người bạn hiền của tôi. Nhớ tin nhắn cuối cùng vẫn lưu trong máy điện thoại của tôi về một học sinh nghèo mà Anh chưa kịp làm gì đó để sưởi ấm. Nhớ dòng Vu Gia hung hãn chảy dọc theo một làng quê nghèo nào đó trên đất Quảng Nam và những căn nhà anh Khoa trong những phút giây cuối cùng khi sức khỏe đã cạn kiệt vẫn lò dò cùng các nhà hảo tâm từng dựng tường che mái để họ chống chọi với những mùa bão giông.

Những việc làm ấm áp ấy thật nhỏ nhoi so với mái nhà Trường Sơn đã tan hoang. Mùa này miền Trung nắng hạn mất mùa. Đói. Nhất định thế. Hàng ngàn gia đình sẽ đói nhưng tôi vui vì chỉ đói thôi đói oặt ẹo nhưng cơn đói chắc chắn qua đi. Mùa mưa bão đâu chỉ đói mà còn là tính mạng người. Đã từng như vậy!

Mùa nắng hạn sẽ qua. Mùa mưa bão đang chuyển động phía chân trời. Những cơn lũ gầm thét rồi sẽ chảy như trút hờn căm từ trên những đỉnh núi đỉnh đồi sẽ càn quét tất cả mọi thứ trên đường đi của chúng. Mất rừng mất mái nhà che chở. Những người dân nghèo nương tựa vào đâu? Tính mạng   họ có thể sẽ di trú để sinh tồn. Nhưng nỗi phập phồng của họ trước bầu trời vần vũ trước mỗi cơn mưa ai đếm nổi?

Tôi đứng từ đỉnh Trường Sơn trống hoác nhìn miền Trung và...

More...

EM VẼ NHỮNG TẤM LÒNG

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Nguyễn Lâm Cúc

Tôi có một buổi sáng ngọt ngào với phụ huynh thầy cô và học sinh trường tiểu học Mêpu 2. Có thể nói thầy cô ở nơi đây đã rót vào lòng tôi sự ngưởng mộ lòng tin yêu và niềm tự hào về trường lớp. Tôi tới lui với trường nhiều năm liền vẫn không ngờ là trường chứa đựng nhiều tấm lòng nhiều tình yêu thương như thế đối với trẻ em vùng sâu xa nơi ngoài chiếc ti vi thì không còn bất cứ hình thức giải trí nào. Bố mẹ quanh năm sấp mặt trên đất chén cơm bữa mặn bữa nhạt.


Bạn có tin ngôi trường này nằm dưới chân những ngọn Trường Sơn cuối cùng không? Đó là trường tiểu học Mêpu 2. Cái tên nghe rất kỳ dị nhỉ? Các em đang trong một giờ sinh hoạt thể thao múa hát theo nhạc.



Say mê cùng món quà của chú DM cô TC HV NC LC KO...tặng cho chúng em


Chơi ô ăn quan một trong nhiều trò chơi thú vị trường tổ chức cho các em.



Thú vị chưa! Các em đang triển lãm tranh " Tiếng nói tấm lòng"


Em có thể thành họa sĩ không?


Giấc mơ của em chỉ đơn giản là hoa và những chú bướm nhiều sắc màu


Quê hương của em nhiều cây xanh bóng mát


Em tên Nguyễn Thị Bé. Mẹ em bị bệnh tâm thần. Ba em biệt tăm. Em sống với ngoại ngoài chín mươi tuổi. Em học 6 năm lớp 1. Năm nay em lên lớp hai do cô giáo không muốn em xấu hỗ bỏ học. Vì em bỏ học cô sẽ đau lòng. Em vẫn chưa biết viết biết đọc nhưng bức tranh này em vẽ đó.



Chúng em đều là những trẻ em kém may mắn thiểu năng trí tuệ. Điều đó không cản trở chúng em vẽ tranh và mỉm cười



Trong vòng tay yêu thương của cô giáo và cả lớp. Cô giáo tôn trọng chúng em. Cô luôn hỏi "ý em như thế nào" chứ không hề nói "các em phải làm theo lời cô"

Em lớn rồi cao hơn cô giáo nhưng vẫn phải tập đếm 1+2 =3 với mấy viên sỏi. Tập nói theo thầy cá nhiều xương. Thầy chỉ cho em từng tiếng một chỉ đi chỉ lại. Em học lớp 1 4 năm. Học lớp 2 3 năm đó.

Thầy em tên Nguyễn Văn Thuận. 18 năm thầy em gắn bó với trẻ khuyết tật. Thầy là giáo viên dạy giỏi của trẻ khuyết tật cấp quốc gia. Thầy nói phải yêu thương trẻ vô vàn yêu như mẹ yêu con và tình yêu đó không giới hạn mới dạy được trẻ khuyết tật. Bởi trẻ khuyết tật cần nhất chính là tình cảm. Thầy đang dạy chúng em vỗ cánh. Cố lên các em rồi sẽ đến một ngày vui.


Trong đôi mắt này của em có chứa sự hiểu biết nào không nhỉ?


Niềm vui này quá hồn nhiên vì em đâu còn nhớ gì biết gì hơn. Em có một giờ vui là đủ rồi.


Và giờ học đã hết. Mắt thật cay khi chứng kiến toàn bộ những việc thầy cô nơi này đã làm được cho học sinh. Xin cảm ơn thầy Lê Bân cô Phạm Thị  Nguyệt thầy Thuận...

More...

VỪA ĐI VỪA ...HÚ VÍA

By Nguyễn Lâm Cúc

 

Niềm say mê rừng đã khiến một người nhát như chuột là tôi dám trèo lên cabin kều của chiếc xe tự chế chuyên đi rừng. Chiếc xe bò chậm chạp xuống những ngọn núi thẳng đứng rồi lại trườn lên một ngọn núi khác. Rất nhiều lần đang lên giữa lưng chừng núi chiếc xe hết "gân" bác tài bèn dừng lại chiếc xe tuột dốc chạy ngược chừng vài mét rồi bác tài cũng cài được cáp sang số mạnh hơn nữa và nó rít lên két két ...é...t... một cách khốn khổ. Trong những lúc như vậy những người có mặt trên xe ( trừ bác tài) đều tìm đến tất cả mọi vị thần linh để khấn nguyện đi đến nơi về tới nhà.
           


            "Run run buồng lái ta ngồi


Nhìn đất nhìn trời...chết khiếp"


Nhưng bận đi chưa kinh hoàng bằng lúc về. Một cơn mưa đã khiến con đường mòn đất badan trơn nhơn nhớt. Chiếc xe bò lên gần đến đỉnh dốc thì đứng im trên tư thế thẳng đứng cùng vách núi. Bánh xe do trơn trợt không bám được vào mặt đường. Huhu mọi người trên xe cầm chắc xe sẽ lao ngược vun vút xuống con đường vừa qua. Nhưng...may mắn quá nó đã rướn lên được và vừa bò vừa rên tới đỉnh.


Lúc này nếu xe xuống đèo nguy cơ lao thẳng lên đến 90%. Vì thế mọi người đều hân hoan nhảy xuống tuột đèo bằng hai cẳng cho chắc. Chiếc xe và bác tài nằm lại trên đỉnh đèo trong rừng. Tạm biệt nhé bác tài và không dám hẹn gặp lại đâu. Huhu



Cầu treo qua suối Nhum trong rừng sâu.

Nơi tôi đến lần này là một trong muôn vàn đỉnh núi của dãy núi BLao ( hay những dãy Trường Sơn cuối cùng) Trong những ngọn núi chập chùng hết ngọn này nối ngọn khác kia có đỉnh 992 là ngọn núi cao nhất của dãy BLao.

Dãy BLao nằm giữa ba tỉnh Lâm Đồng Bình Thuận và một vài nơi tiếp giáp Đồng Nai. Gọi BLao là rừng Tây Nguyên cũng không có gì sai vì rất nhiều ngọn núi BLao che chắn cho Di Linh Bảo Lộc Đạ Huoai Madaguôi...

Trên đỉnh những ngọn núi cao và sâu tuốt luốt đâu đó trong rừng thẳm nhưng nếu bạn nghĩ rằng rừng vẫn còn thì bạn quá lạc quan. Nhìn mà xem tan hoang trên suốt 2 giờ xe chạy qua núi non trong chuyến đi này của tôi.



Tre là loài dễ bị tàn phá nhất.



Nhưng đâu chỉ riêng tre


Và rừng ở đây đang thế này...



Bạn nghĩ gì?



Cảnh này sẽ là cảnh hiếm quí mai đây.




Gặp một lũng tre lồ ồ nguyên sinh ngay cột mốc 364 ranh giới giữa Lâm Đồng và Bình Thuận.


Bạn hãy ngắm nhìn đi vì có thế năm sau vùng tre nguyên sinh này cũng sẽ biến mất.




Cây cao bóng cả này có thể không tồn tại đến năm sau.




Giá trị rừng trong nhiều thập niên và ở nhiều nơi chỉ như thế này thôi.

More...

ĐI RỪNG BƯNG THỊ

By Nguyễn Lâm Cúc

 

            Bưng Thị nằm trong khu rừng bảo tồn Tà Cú. Cái tên Bưng Thị bắt nguồn từ những cây thị đầy quả mọc ở đây.



Quả thị trong rừng Bưng Thị

            Khu bảo tồn Tà Cú có gần 12.000 h được xác định là quần thể đa dạng sinh học với nhiều loài động vật quý hiếm đang tồn tại. Hệ động vật gồm ít nhất 30 loài thú 100 loài chim 54 loài lưỡng cư và bò sát 174 loài côn trùng... Đây cũng là nơi ẩn cư của một số loài chim đang trong nguy cơ tuyệt chủng toàn cầu như gà tiền mặt đỏ gà lôi hồng tía trĩ sao công...Hệ thực vật có 751 loài và có ít nhất 15 loài thực vật quý hiếm.
 

            Bưng Thị nằm sâu trong khu bảo tồn đặc trưng của Bưng Thị là khu đầm lầy nằm ven một dòng suối và có một nơi có dòng nước nóng lên đến 76 độ C phun trào trên mặt đất.



Bên kia đầm lầy có một loài cây như cây dừa



            Trong đầm lầy mùa khô mọc nhiều cỏ dại có vài chỗ có những đám hoa vàng và tím lưa thưa.



 
Đặc biệt có một loài rêu đỏ rất đẹp.




Hé  chiếc  nắp đầy quyến rủ


Một kẻ say hương đã lạc đường


Và chỉ cần khép lại

            Ở Bưng Thị cũng là nơi có loài dây leo có hoa như một chiếc bình nên được người quanh vùng gọi là "Nắp ấm". Những chiếc bình này nhử và đựng côn trùng. Đó cũng là một trong những món ăn bổ dưỡng nuôi cây.



            Rừng Bưng Thị là rừng nghèo thuộc diện rừng ít mưa nhất của cả nước. Hay còn gọi là rừng của xứ 3 Phan ( Phan Rang Phan Rí Phan Thiết) Cây đặc trưng của Bưng Thị là cây Găng một loài cây lá nhỏ cành  tua tủa gai để hạn chế sự bay hơi của nước. Cây găng mọc  trên những trảng cát dài trắng xóa chen lẫn với cây Tràm cây Dầu Cát.  Cây Dầu Cát được xác định là cây đặc hữu quí giá nhất của rừng Bưng Thị.

           

More...

CÁT TIÊN TRONG MẮT NGƯỜI NHỚ RỪNG

By Nguyễn Lâm Cúc

 

 
Nguyễn Lâm Cúc     
     
Chỉ vào sợi dây to bằng cổ tay treo loằng ngoằng ở lối đi trải đá cuội bám đầy rêu giữa rừng tôi hỏi Tuấn người hướng dẫn dây chạc chìu có phải không? Trong đầu tôi hiện ra một cánh rừng khác ở đó vào một ngày mùa khô có một  loại dây leo cứng đơ từng là cứu tinh của đoàn người đi lạc. Nhìn thấy sợi dây leo đòng đưa như cánh võng nhỏ và dài mắc chùng từ những cây rừng này sang cụm cây khác một người reo to:  Chạc chìu đây rồi. Cây rựa lưởi mỏng bén ngọt trong tay người đó vung lên nhát chém  phạc ngang sợi dây một dòng nước trong veo từ giữa thân dây chảy ra mát lịm... Nhưng Tuấn nói  không phải dây leo trong rừng này có đến hàng trăm loại có dây leo tên Huyết tử làm thuốc rất tốt. Vài chục phút sau khi chúng tôi đã lòng vòng gần hết một điểm tham quan trong rừng Cát Tiên Tuấn chỉ một sợi dây quấn riết quanh thân cây to bằng người rồi nói tôi kể cho một đoàn du lịch rằng dây leo Huyết tử này là một cây thuốc quí một cậu sinh viên đi trong đoàn quay lại dùng dao chặt luôn dây. Cậu ấy bảo mang về làm thuốc cho cha mẹ. May mà cậu ta chặt chưa đứt hẳn. Chúng tôi nhìn sợi dây leo y hệt một con rắn siết chặt thân cây từ gốc lên đến ngọn. Chỗ vết dao chặt đã lên sẹo. Dây leo vẫn  ngồn ngộn sức sống bò quanh co ôm chặt khổ chủ. Với cách này ngọn cây mà đụng đến trời thì dây leo cũng sẽ bò vào cổng Thiên Đàng.

More...