TỰ DO HAY CHẾT - Từ Vũ phóng dịch từ nguyên tác Καπετάν Μιχάλης - Kapitan Mikhalis của Nikos Kazantzaki

By Nguyễn Lâm Cúc

 

CHƯƠNG XII

Kỳ thứ 5

Ngồi trên chiếc ngai giám mục Métropolite đang đợi Kosmas. từ sáng sớm hôm nay lúc nghe tiếng còi tầu cập bến ông làm dấu :

"Xin Thượng đế ban ơn hãy ra ơn cho người Thiên Chúa giáo chúng con những tin vui".

Kosmas rảo bước. Anh nhìn cảnh vật chung quanh lòng đầy trắc ẩn ngẫm nghĩ . Thành phố thân yêu của anh nay đã già hẳn đi đã tự rã nát và bắt đầu sụp đổ để trở nên cát bụi rồi phân tán theo làn gió. Một ngày chắc chắn như vậy một thành phố khác lại sẽ được xây dựng trên nền móng của nó nhưng thành phố đó đâu phải là của anh. Đường phố mới lại sẽ đầy thanh niên nhưng cũng không phải là tuổi trẻ của anh..." Candie thân yêu ơi Candie thân yêu ơi chúng ta đều già hết cả rồi..." Trong ý nghĩ thật dịu dàng Kosmas lẩm bẩm như nói với chính anh .

Đến trước nhà thờ Saint-Minas vượt chiếc sân chào cây chanh già nơi vị giám mục đứng vào dịp lễ Phục sinh hàng năm dưới những cành chanh nở đầy hoa trong khi đó thì Chuá sống lại... Kosmas nhìn quanh anh xúc động nhưng anh không thể chậm trễ được rảo bước vội vàng hai bậc thềm một của toà tổng giám mục.

More...

TỰ DO HAY CHẾT - TỪ VŨ CHUYỂN DỊCH TRUYỆN CỦA NIKOS KAZANTZAKIS

By Nguyễn Lâm Cúc

 

        CHƯƠNG XII


       
Kỳ thứ 4


   
Đêm trôi qua biển lại êm . Từ trên tầu người ta có thể trông thấy đảo Crète ở xa xa. Ngày lên. Một cơn gió đầy hương hoa cây kinh giới ô thổi từ những ngọn núi xuống và Kosamas người cháu nội đầu tiên của Kapitan Sifakas đứng trước mũi tầu; hít thở thật sâu vào lồng ngực không khí quê hương mình. Vài hòn núi đá hoang dại cây mọc đây đó tạo nên một khối đen phiá xa trước mặt những đỉnh núi dần sáng hồng. Một ngày xuân trong giữa mùa đông giá. Thượng đế đã ban phát ánh sáng vì tội nghiệp đám chim chóc và loài người ở đó . Kosmas ngẩng cao cổ chiêm ngưỡng thân thể quê hương Crète của anh ta nơi anh đã từ biệt khi được hai mươi tuổi trẻ và đôi mà còn đầy những sợi lông tơ đầu óc còn mù sương u ám và lúc này anh được tìm thấy lại!. Đứng cạnh anh ta một người đàn bà còn trẻ nhỏ nhắn gầy xanh ; Cô ta cũng vậy nhìn đảo Crète bằng đôi mắt khiếp sợ.

    - Đấy là đảo Crète người thanh niên nói với người đàn bà . Người thanh niên cười và chạm vào vai người đàn bà một cách thật dịu dàng.

    Người đàn bà trẻ rùng mình chỉ đáp lại duy nhất bằng một tiếng :

    - Dạ !

    - Chính ở nơi này em sẽ cho chào đời đứa con trai của chúng ta người thanh niên tiếp tục nhẹ nhàng nói giọng hạ thấp xuống. Đây là tổ quốc của em. Hãy quên đi tổ quốc khác...

More...

TỰ DO HAY CHẾT - TỪ VŨ CHUYỂN DỊCH TRUYỆN CỦA NIKOS KAZANTZAKIS

By Nguyễn Lâm Cúc

 

CHƯƠNG XII


       
Kỳ thứ 3


   
Cũng trong lúc người thợ thơ già thuật lại câu chuyện đảo Crète và Chúa Jésus thì viên Pacha (tổng trấn) Thổ tại dinh của ông ta ở liên tục châm hết điếu thuốc này sang điếu khác. Dạo này ông ta không được khoẻ người cho lắm. Tin tức từ thủ đô Constantinople đến không lấy gì làm tốt đẹp về mé núi Mont Séléna cũng vậy. Trên toàn đảo Crète này hầu hết các thủ lãnh người Crète đã ít ngoan cố hơn; họ bàn bạc trao đổi với nhau các biến cố sự kiện đã đang diễn ra mất hết hy vọng vì ngay cả Hy Lạp Âu châu và nước Nga cũng bỏ rơi họ tuy thế cũng còn một số người cầm đầu còn lưỡng lự nhưng rồi cũng chỉ trước hoặc sau cái đám còn lại này cũng sẽ phải đến cong lưng cúi lòn trước mặt ông .

    " Ta đã chế ngự được Crète vị Sultan (vua nước Thổ Nhĩ kỳ) của viên tổng trấn này đã tuyên bố ở đảo Crète người ta không còn nghe một tiếng súng nào nữa tất cả những đặc ân mà ta đã ban cho đám dân ở đảo này ta sẽ lấy lại bởi vì chúng nó đã phản bội ta khi chúng dám vùng lên nổi loạn kháng cự lại ta ".

More...

TỰ DO HAY CHẾT - TRUYỆN CỦA NIKOS KAZANTZAKIS ( tiếp theo)

By Nguyễn Lâm Cúc

 

TỪ VŨ phỏng dịch tiểu thuyết Καπετάν Μιχάλης (Kapitan Mikhalis) của Nikos Kazantzakis


       
Kỳ thứ 2

    Lúc hai ông cháu Thrassaki bước vào thì nhà đầy người. Đàn bà trong gia đình và những người đàn bà láng giềng cũng đều có mặt. Cả xóm tụ lại để nghe người thợ làm thơ - ngâm thơ già Kriaras vừa từ đâu tới . Chỉ ở tại nhà Kapitan Sifakas này là người thợ làm thơ già mới có thể có được những thức ăn vừa ngon lành lại vừa dư giả nhất trong làng; hơn nữa ông lại còn có thể tạm trú bao lâu cũng được. Người già thợ thơ để một bộ râu dài rất đặc biệt vì được chia ra làm hai điểm cặp mắt màu xanh ăn to nói lớn ưa rượu trà và khi còn trẻ rất thích tán tỉnh đàn bà con gái. Trong một cuộc vùng dạy đòi độc lập ngày trước khi đó ông ta hãy còn non choẹt làm mục đồng chăn cừu trên nuí vùng Mehmet-Ali cạnh Kastéli. Chàng mục đồng trẻ nổi máu yêu nước vất chiếc gạy chăn cừu cầm súng lùa hết cả trâu bò của chủ tới hiến tặng cho đoàn người kháng chiến đang thiếu thốn lương thực. Từ khi toàn đảo Crète lại bị rơi vào vòng nô lệ của bọn Thổ Kriaras không bao giờ còn dám bước chân quay lại vùng Kastéli nữa. Ông lang thang hết nơi này qua nơi khác quanh vùng Réthymno làm từ nghề khuân vác hành lý rồi sang nghề bán hàng rong sau đó sang nghề đánh đàn lyra... Thích chọc ghẹo đàn bà con gái nên ông ta cũng bị ăn đòn nhiều lần nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy phải đợi tới ngày hôm đó gặp đúng tay Kostandaras một người cầm đầu đám chăn cừu trên đỉnh núi Ida lấy dao mà anh ta thường xử dụng để thiến những chú cừu đực xử tội vì Kriaras đã dụ dỗ Kroustalénia con gái cưng của anh chùm căn cừu này. Rất có thể là chàng thợ thơ đã bị thiến mất bộ đồ lòng của ông ta như nhiều người đồn đại vì từ sau vụ đó Kriaras đầm tính hơn mập mạp ra rồi khởi sự chuyển sang hành nghề thợ làm thơ. Kriaras đi hết làng này sang làng khác ngâm thơ do chính ông ta tự sáng tác để mưu sinh.

More...

Tự do hay là chết- Truyện của Nikos Kazantzaki

By Nguyễn Lâm Cúc

 

TỪ VŨ  phóng dịch

        LƯỢC TRUYỆN :

            Nối tiếp nhau từ đời cha cho tới đời con người dân đảo Crète (Hy Lạp) truyền lại cho nhau nỗi căm hận về kẻ xâm lược Thổ những kẻ đã chiếm đóng đàn áp các sắc dân không theo Hồi giáo tại cá quốc gia trong vùng Balkan kể từ ngày thành phố Constantinople (Istanbule hiện tại) bị người Thổ đánh chiếm : gần bốn thế kỷ thù hận nguồn gốc của những cuộc nổi dậy và bị tàn sát không ngừng lặp đi lặp lại.

            Năm 1821 đánh dấu bởi sự vùng dạy dành độc lập của các nước láng giềng . Tại Hy Lạp nói chung và tại Crète nói riêng những người dân tự hỏi : Bao giờ mới tới lượt mình?

            Mỗi mùa xuân mùa của đổi mới câu hỏi làm tâm trí mọi người Hy Lạp ở Crète chao đao hơn bao giờ hết và chỉ cần một sự kiện thật nhỏ nhặt cũng đủ là nguyên cớ cho toàn đảo Crete bốc cháy. Tại các đô thị và tại dinh thống đốc người thống đốc Thổ và người lãnh đạo dân Thiên chúa giáo địa phương phải có trách nhiệm ngăn ngừa trận "hỏa hoạn" này.

            Đó là lý do vì sao không bao lâu trước mùa Phục Sinh năm 1889 Nouri Bey có bổn phận triệu tập Kapitan Mikhalis và bảo ông ta phải quở trách em ông Manousakas về việc d n một con lừa vào nhà thờ hồi giáo như để ngạo báng. Cũng muốn xoa dịu người khách được mời Nouri Bey gọi người đẹp của ông ta Emine Hanoun đến hát mừng chào đón một cách danh dự người khách : Chính đấy là tia lửa châm ngòi cho thùng thuốc nổ và tạo nên một trong những thời kỳ bạo lực dữ dội nhất trong cuộc chiến dành độc lập chống lại quân Thổ xâm lược do các nhân vật của tiểu thuyết sử thi này cầm đầu .

            Καπετάν Μιχάλης - Kapitan Mikhalis - Tự Do hay Chết - La Liberté ou La Mort - Freedom or Dead là một trong những kiệt tác của văn học Hy Lạp.


    
    CHƯƠNG XII

More...

TỜ CHÚC THƯ

By Nguyễn Lâm Cúc

  (NLC trân trọng giới thiệu một truyện tuyệt vời : "Suốt đời tôi đã run rẩy trước bọn người đàn ông trước những luật lệ bất công những thói quen bất nhân những thành kiến bỉ ổi của họ. Trước Thượng Đế tôi không còn gì để sợ hãi nữa. Chết đi tôi gột bỏ được từ trong tôi sự xấu hổ của cái đạo đức giả; tôi dám nói những gì tôi nghĩ thú thực và ký nhận sự bí mật ẩn kín trong thâm tâm tôi".)


( TrướcThượng Đế chúng ta đều bình đẳng)

Từ Vũ

    phóng dịch theo một truyện

    trong Les Contes De La Becasse - Pháp


   

Tình cờ vào buổi tối hôm đó tôi được quen với một thanh niên người cao lớn tên là René de Bourval. Lần gặp gỡ đó tuy có đôi phần lạnh nhạt miễn cưỡng một chút nhưng cách cư xử của anh rất dễ thương.

Trong những trao đổi chuyện trò mỗi khi gặp nhau anh thường tỏ ra ngờ vực mọi điều sự ngờ vực vừa rõ rệt mà cũng vừa có phần mỉa mai . Trong nhóm bạn bè thì anh là người khéo léo nhất trong việc giải thích một ngôn từ có tính cách đạo đức giả trong thú ăn chơi giao du của giới thượng lưu. Người thanh niên này cũng hay nhắc đi nhắc lại câu :"Chẳng có một tên đàn ông nào là lương thiện : hoặc giỏi lắm là chỉ có những kẻ ít bất lương hơn một chút thôi !".

René có một người anh em mà anh ta rất ít khi gặp gỡ thăm hỏi MM.de Courcils. Tôi đoán là người này không phải là anh em ruột với René vì René mang tên họ khác. Nhiều người cũng thuật lại với tôi rằng trong gia đình De Courcils có rất nhiều sự kiện lạ lùng xảy ra tuy thế tôi cũng không được biết thêm một chi tiết nào khác nữa.

René de Bourval rất hợp với tôi nên chẳng bao lâu sau tôi và René đã trở nên hai người bạn thân.

Một buổi tối tại nhà anh trong bữa ăn chỉ có hai người mà tôi được anh mời tôi hỏi anh :

- " Anh là người con của lần hôn nhân thứ nhất hay thứ nhì của thân mẫu anh ?".

Ngay sau khi nghe tôi hỏi gương mặt René tái hẳn đi sau đó đỏ ửng; im lặng một lúc vì hình như anh rất lúng túng sau đó anh vừa với một nụ cười buồn bã nhưng cũng thật nhẹ nhàng đặc biệt chỉ có ở nơi anh vừa nói với tôi :

-" Anh bạn tôi ơi nếu việc tôi kể này sẽ không làm anh buồn ngủ tôi sẽ thuật lại với anh về nguồn gốc của tôi với nhiều chi tiết đặc biệt. Tôi biết anh là một người thông minh vì thế tôi chẳng e ngại tình cảm bằng hữu của anh và tôi sẽ bị tổn thương mà nếu có bị chăng đi nữa thì cùng lắm là tôi sẽ mất đi một người bạn như anh."


***


-" Thân mẫu của tôi bà De Courcils là một người đàn bà khốn khổ nhỏ bé và yếu ớt rụt rè mà người ta lấy làm vợ chỉ vì cái gia sản của cải mà cha mẹ để lại cho bà. Suốt cuộc đời bà thân tôi là một chuỗi thống khổ triền miên .

Với tâm hồn nhân hậu rụt rè tế nhị bà đã bị đối xử một cách rất thô bạo và thường trực bởi một kẻ lẽ ra là cha tôi một trong số những kẻ cục cằn mà người ta thường gọi là những vị trưởng giả thượng lưu bất nhân bất nghĩa .

Chỉ ngay sau ngày cưới một tháng thôi người đàn ông chồng bà ngủ với một cô gái giúp việc trong nhà mới chỉ được 14 15 tuổi . Ông liên tục ăn nằm với rất nhiều người đàn bà có chồng và nhiều cô gái khác nữa; tuy nhiên không vì thế mà ông ta không có được hai đứa con trai đáng lẽ ra thì phải kể là ba trong đó có tôi với vợ chính thức của ông ta mẹ tôi .

Vì bản tánh của bà nên mẹ tôi chẳng dám hé răng than thở hơn nữa than thở với ai được. Trong ngôi nhà đầy tiếng ồn ào mẹ tôi đã sống hệt như những con chuột nhắt đang sống dưới khe những bộ bàn ghế tủ ỉ đã lâu đời. Mờ nhạt biến mất khỏi đời sống thường nhật trong nhà run rẩy mẹ tôi nhìn mọi người qua cặp mắt e dè và thật trong luôn di động đôi mắt mà sự hãi sợ không bao giờ rời bỏ.

Thực ra thì mẹ tôi đẹp phải nói là rất đẹp với mái tóc bạch kim xám mầu bạch kim của sự rụt rè e ngại .... ; nhìn mái tóc bà người ta tưởng tượng rằng mái tóc bạch kim đó đã bị bay màu với những sự sợ sệt thường trực.

" Trong số những bạn bè của Ông De Courcils luôn tụ tập tại lâu đài có một viên sĩ quan kỵ binh cấp cao góa vợ một người đàn ông rất bản lãnh mềm mỏng nhưng cũng hung bạo có khả năng giải quyết mãnh liệt trong những trường hợp cực kỳ căng thẳng tên là De Bourval cái tên mà tôi đang mang hiện nay. Đó là một người đàn ông mảnh mai nhưng cao khoẻ với bộ râu mép rậm rạp đen nhánh . Tôi cũng hơi giông giống như ông ấy. Ông De Bourneval đọc sách rất nhiều và không có chung tư tưởng như những người cùng giai cấp của mình.

Ngày xưa bà cố nội của ông ta là một người bạn của J.J. Rousseau (*) và người ta cũng kể lại rằng ông De Courcils thừa hưởng một chút gì đó trong máu mình với bà cố của ông. Ông thuộc nằm lòng Le Contrat social La Nouvelle Héloïse và nhiều tác phẩm triết lý ngày trước đã làm đảo lộn những tục lệ cổ hủ những thành kiến những luật lệ lỗi thời những thứ đạo đức giả ... trong đời sống vào thời đó.

" Ông ấy yêu mẹ tôi và cũng được mẹ tôi đền đáp lại.

Sự quan hệ của hai người kín đáo tới độ mà không một ai có thể nghi ngờ được. Người đàn bà đau khổ bị ruồng bỏ buồn thảm đã bám víu vào ông một cách tuyệt vọng và sống với tình yêu này bằng tất cả tinh thần lý thuyết tự do tình cảm tất cả táo bạo cho một cuộc yêu độc lập; tuy nhiên; vì bà vốn đã có bản chất rụt rè e sợ nên không hề hé răng nói lại với bất kỳ một người nào và vì vậy tất cả đã bị dồn nén xô đẩy tập trung lại trong tâm hồn bà mà không bao giờ được thố lộ".

" Hai người anh em khác của tôi cũng cực kỳ tàn nhẫn với mẹ mình hệt như cha của họ họ chẳng hề bao giờ biết vuốt ve an ủi mẹ cả hai đều có thói quen xem mẹ như một kẻ hầu đầy tớ trong nhà".

"Tôi chính là kẻ duy nhất thương yêu bà và được bà thương yêu lại".

" Rồi mẹ tôi qua đời vào lúc tôi được 18 tuổi. Tôi cần phải nói thêm rằng để anh có thể hiểu những gì sẽ xảy ra tiếp theo chồng bà có một cố vấn pháp luật thân tín nhưng may mắn nhờ vào sự thông minh của một vị chưởng kế và các điều lệ đã quy định trong bản luật hôn phối nên mẹ tôi đã giữ được quyền để lại chúc thư như ý mình ấy muốn.

" Sau khi đã an táng mẹ tôi tất cả mọi người trong gia đình tôi trong đó có vài người bạn thân của ông chồng mẹ tôi tháp tùng được vị chưởng kế mời đến văn phòng ông ta để nghe ông đọc chúc thư mẹ tôi đã viết để lại".

" Tôi còn nhớ lại rất rõ cái ngày mùa đông hôm đó. Một cảnh tượng vừa trang nghiêm nhưng cũng đầy kịch tính khôi hài sửng sốt được đưa tới bởi sự nổi dậy đòi hỏi tự do của kẻ xấu số sau khi đã qua đời yêu sách này đã bật ra từ tận đáy mồ của một người đàn bà " tử đạo " bị nghiền nát trong lúc sinh tiền bởi những tập tục đã đặt ra nay bật lên từ lòng chiếc quan tài đóng kín lời kêu gọi tuyệt vọng cho một sự độc lập".

"Kẻ nghĩ là cha tôi một người đàn ông mập thù lù lại thường hay nóng nảy làm tôi liên tưởng tới một tên đồ tể và những người anh em của tôi hai thanh niên khoẻ mạnh 20 23 tuổi ngồi chững chạc trên ghế . Ông De Bourneval bước vào đứng ở mé sau lưng tôi trong chiếc áo măng tô màu đen bó sát mình mặt xanh nhợt nhay nhay hàm râu mép hình như cũng đã đổi từ màu đen sang màu xám bạc. Bây giờ thì tôi mới nghĩ ra được rằng ông đang chờ đợi những gì sẽ xảy ra.

"Vị chưởng kế cho khoá cửa lại hai lần sau đó khởi sự mở phong thư có niêm mộc bằng si màu đỏ lấy ra một tờ giấy mà chính ông cũng không biết có gì viết trên tờ giấy đọc ."

Nói tới đây bất thình người bạn tôi ngưng lại đứng phắt dạy tiến lại bàn giấy của anh lôi chiếc ngăn kéo lấy ra một tờ giấy ngả màu vàng vì đã cũ mở ra đưa lên môi hôn một lúc thật lâu và tiến lại gần tôi nói tiếp : " Đây chính là tờ di chúc của người mẹ thân yêu của tôi. Để tôi đọc cho anh nghe ":

"Tôi ký tên dươí đây là Anne-Catherine-Geneviève-Mathilde de Croixluce vợ có hôn thú của Jean-Léopold-Joseph-Gontran de Courcils khoẻ mạnh và minh mẫn cả từ thể xác cho đến tinh thần xin được biểu lộ ra đây những lời trối trăng sau cùng của tôi ".

" Trước hết tôi xin Trời Đất và sau đó là René đứa con trai thân yêu của tôi tha thứ cho hành động mà tôi sẽ thực hiện. Tôi tin chắc rằng con tôi có một tấm lòng rộng lượng để hiểu và tha thứ cho tôi. Suốt đời tôi tôi đã bị đau khổ. Cuộc hôn nhân của tôi trước hết chỉ là một sự tính toán sau đó là sự khinh thị đè ép gian dối thường trực bởi chồng tôi.

"Tôi tha thứ cho ông ta nhưng tôi không nợ nần gì ông ta cả".

"Những đứa con lớn của tôi chẳng một đứa nào yêu thương tôi chẳng một chút gì xem tôi là mẹ đẻ ra chúng".

"Trong suốt thời gian tôi còn sống tôi đã đối xử với chúng bằng tất cả tình thương của một người mẹ vì thế nên sau khi tôi chết tôi cũng chẳng còn chút nợ nần nào với chúng nữa. Tình liên hệ máu mủ không thể tồn tại nếu không có được tình yêu mẹ con thiêng liêng liên tục ổn định mỗi một ngày. Một đứa con bất nghĩa còn ít có giá trị hơn là một người dưng; nó là một thủ phạm bởi vì nó không có quyền dửng dưng với chính người đàn bà đã mang nặng đẻ đau ra nó".

"Suốt đời tôi đã run rẩy trước bọn người đàn ông trước những luật lệ bất công những thói quen bất nhân những thành kiến bỉ ổi của họ. Trước Thượng Đế tôi không còn gì để sợ hãi nữa. Chết đi tôi gột bỏ được từ trong tôi sự xấu hổ của cái đạo đức giả; tôi dám nói những gì tôi nghĩ thú thực và ký nhận sự bí mật ẩn kín trong thâm tâm tôi".

"Vì thế tôi để lại tất cả tài sản của tôi theo đúng luật lệ đã quy định uỷ nhiệm cho người tôi yêu thương nhất đó là Pierre-Germer-Simon de Bourneval và ngay sau đó tài sản này sẽ truyền lại tiếp cho con trai tôi René".

" Với Toà án tối cao tôi xin nói rõ rệt rằng : tôi sẽ nguyền rủa ông Trời và sự hiện hữu nếu tôi đã không gặp được một sự trìu mến thực sự tận tình dịu dàng không tài nào lay chuyển được từ người tình của tôi nếu tôi đã không hiểu được trong vòng tay của ông ta rằng đấng Tạo Hoá đã tạo ra con người để yêu thương nhau để trợ giúp nhau để an ủi nhau và cũng để khóc thương cho nhau trong những giờ đắng cay nhất".

"Hai đứa con trai lớn của tôi cha của chúng là M. de Courcils. René là đứa bé duy nhất do chính ông M. de Bourneval tạo ra. Tôi khẩn cầu vị thầy tối cao của con người và của số mệnh hãy đặt hai cha con họ vượt ngoài những thành kiến xã hội và làm cho cả hai thương yêu nhau cho tới khi họ nhắm mắt cũng như yêu thương tôi ngay cả khi tôi nằm trong quan tài".

" Trên đây là ý nghĩ cuối cùng và cũng là ước muốn cuối cùng của tôi"

"MATHILDE DE CROIXLUCE."

Khi chưởng khế dứt lời thì ông M. de Courcils đứng phắt dạy la lớn : " Đó là một chúc thư của một người điên !"

Ngay tức khắc M. de Bourneval bước tới lớn tiếng đáp lại một cách quả quyết :

- " Tôi Simon de Bourneval tuyên bố rằng những gì đã được ghi rõ rệt trong chúc thư hoàn toàn là sự thực. Tôi sẵn sàng đứng ra để minh chứng với bất kỳ ai còn nữa trong dịp này tôi sẽ công bố những lá thư mà tôi hiện đang giữ."

Thế là M. de Courcils chồm về phiá ông Bourval. Tôi đã tưởng rằng họ sẽ đánh nhau. Cả hai đều to con chỉ có khác là một người thì mập một người thì dong dỏng. Ông chồng của mẹ tôi lập bập : " Ông là một kẻ tồi tàn!" Đối thủ đáp lại bằng một giọng khô sẵng: " Thưa ông chúng ta cứ hẹn sẽ gặp lại nhau đi. Lẽ ra thì tôi đã phải khinh bỉ mà thách thức ông từ lâu rồi nếu không vì ý muốn của người đàn bà đã suốt đời đau khổ vì ông. "

Dứt lời ông quay phắt lại nói với tôi : " Con là con của ta. Con có muốn theo ba hay không ? Ta không có quyền mang con đi nhưng ba sẽ làm nếu con bằng lòng theo ba."

"Tôi nắm lấy bàn tay của ông không đáp lại và cả hai chúng tôi cùng bước ra khỏi văn phòng vị chưởng kế.

Thú thực thì khi đó tôi choáng váng cả người với những sự kiện vừa diễn ra.

Hai ngày sau thì M. de Courcils qua đời sau một cuộc cuộc đấu vũ khí tay đôi với ông M. de Bourneval. Mấy người anh cùng mẹ khác cha với tôi dấu kín chuyện này vì sợ bị tai tiếng. Tôi chiều theo ý họ và quyết định nhường lại cho cả hai một nửa tài sản mà mẹ tôi đã để lại cho tôi theo tờ chúc thư.

"Tôi đổi tên họ chính thức theo tên họ của người đàn ông đã tạo ra tôi cũng theo đó tôi khước từ tất cả những gì mà luật pháp đã dành cho tôi sau khi ông M. de Courcils chết nhưng đúng ra thì cũng chẳng phải là của tôi vì ông ta đâu có phải là cha ruột của tôi đâu.

" M. de Bourneval cha ruột của tôi cách đây 5 năm đã qua đời và cho tới ngày hôm nay tôi vẫn không tài nào khuây khoả được nỗi buồn thương khi nghĩ tới ông."


***

Đến đây người bạn tôi đứng lên bước vài bước rồi đến trước mặt tôi :

- "Như vậy đó! Tôi phải nói rằng lá chúc thư của mẹ tôi là một trong những việc đẹp đẽ nhất trung thực nhất lớn lao nhất mà một người đàn bà có thể thực hiện được. Có phải vậy không ông bạn ?"

Tôi vô cùng xúc động đưa cả hai bàn tay nắm lấy hai tay anh ta nhìn thẳng vào đôi mắt anh và nói :

- " Qủa thật đúng như vậy thật đúng như vậy bạn của tôi ơi. "


(*) - đọc J.J.Rousseau tại : http://vietart.site.voila.fr/index4.1.html.

TỪ VŨ


Tại La Serénité - Troyes 11 giờ 04 ngày 05.01.2010.


Ghi Chú :

- Những người mang họ tên DE (de) là những người

trường giả thượng lưu trong đẳng cấp xã hội Pháp

More...

HOA LƯƠNG THIỆN

By Nguyễn Lâm Cúc

 

(Ảnh cóp trên mạng)

Từ Vũ viết dựa theo

truyện Un Conte de Fées của Paulo Coelho


Ngày xửa ngày xưa

Vào năm 2010 trước Thiên Chúa giáng sinh tại vương quốc Văn Lang cường thịnh lãnh thổ kéo dài từ Quảng Đông Quảng Tây tới Cửu Chân sát biển Nam Hải có một vị hoàng tử sắp sửa lên ngôi thay vua cha vì tuổi đã cao muốn về quy ẩn.

Theo phong tục của nước Văn Lang thì trước khi được truyền ngôi vị hoàng tử phải cưới vợ.

Cả triều đình xôn sao bàn thảo vì lẽ dĩ nhiên việc tuyển chọn một hoàng hậu tương lai để nâng khăn sửa túi cho hoàng tử thì đâu thể là một việc tầm thường được .

Có quan thì bàn là hoàng tử nên lấy con gái của vị Lạc hầu này vì cô mỵ nương con Lạc hầu ấy vừa đẹp lại vừa khôn khéo. Quan khác xen vào nói là nên cưới cô con gái của quan Lạc tướng nọ vì cô mỵ nương con Lạc tướng đó cũng thật xinh sắn mà lại còn cực kỳ thông minh... Nhưng hoàng tử đã được thần Kim Quy báo mộng dạy nên nhất quyết rằng ông phải tìm cho ra một thiếu nữ mà ông có thể đặt vào người đó một sự tin tưởng hoàn toàn .

Sau khi đã được cố vấn bởi thầy của mình một bậc hiền triết lừng danh vào thời đó hoàng tử xin vua cha thảo chiếu triệu tập tất cả các thiếu nữ từ 15 bộ trong vương quốc về Phong Châu để tham dự vào cuộc tuyển lựa hoàng hậu tương lai. Hoàng tử cũng xin vua cha cho ghi chú rõ rệt trong chiếu chỉ rằng cuộc tuyển hoàng hậu này sẽ không chỉ giới hạn cho các mỵ nương hay các thiếu nữ đến tuổi cập kê của những gia đình giầu có mà còn nới rộng ra cho cả hàng thứ dân tham dự vì ông nghĩ rằng nhờ thế ông chắc chắn sẽ tìm ra được người "nâng khăn sửa túi" xứng đáng với ý nguyện của mình.

Một bà lão nghèo người phục dịch trong hoàng cung từ nhiều năm qua nghe được lệnh chuẩn bị cho ngày tuyển chọn hoàng hậu công khai sẽ được tổ chức bà lão nửa vui mà cũng nửa buồn . Bà vui vì con cái hàng thứ dân như con gái bà cũng có thể tham dự nhưng buồn vì con gái bà cũng đã từ lâu thầm yêu trộm nhớ vị hoàng tử nhưng làm sao mà con gái bà có thể đua tranh lại được với biết bao nhiêu mỵ nương sắc nước hương trời xuất thân từ những gia đình Lạc hầu Lạc tướng Bố chính sang giầu quyền bính trong vương quốc được.

Về tới nhà bà thuật lại chuyện với con gái và ngạc nhiên khi nghe cô thản nhiên trả lời là cô có ý định tham dự vào cuộc tuyển chọn .

Bà lão vô cùng thất vọng nói với con :

-"Con đến đó làm gì ? Chỉ những người thiếu nữ đẹp nhất giầu nhất trong vương triều mới đến tham dự thôi con ạ?. Nhà ta thì nghèo mà con cũng không phải là người có được cái nhan sắc "chim sa cá lặn " . Con ơi ! Hãy nên từ bỏ ý nghĩ điên rồ đó đi . Mẹ biết rằng con đau khổ nhưng đừng nên biến sự đau khổ đó thành sự điên rồ con ạ!."

Nghe mẹ nói xong người con gái thản nhiên đáp lại :

- " Mẹ ơi con đâu có khổ đau gì mà con cũng không điên dại đâu mẹ ạ. Con biết rằng chẳng đời nào mà con sẽ được chọn lựa nhưng đây là cơ hội duy nhất để con có được một khoảng thời gian cho dù là ngắn ngủi gần gũi cạnh vị hoàng tử của con chỉ cần như thế là đã qúa đủ cho con được hạnh phúc mẹ ạ - định mệnh đã định như vậy."

Chiếu chỉ được ban ra phổ biến đều khắp nước Văn Lang từ những thôn bản ở vùng núi cho tới các xóm làng ở ven biển và một tháng sau buổi đại lễ diễn ra .

Khi con gái của bà lão tiến vào hội trường cô nhận ra được đúng như lời mẹ cô đã nói: trong hội trường đèn đuốc sáng trưng có mặt rất đông những mỵ nương những thiếu nữ diễm lệ trong những bộ y phục sang trọng hiếm thấy lóng lánh những món trang sức qúy giá từ các bộ Việt Thường Giao Chỉ Chu Diên Vũ Ninh Phúc Lộc Ninh Hải Dương Tuyền Lục Hải Hoài Hoan Cửu Chân Nhật Nam Chân Định Văn Lang Quế Lâm Tượng Quận tụ tập về. Tất cả các giai nhân trẻ trung chưa chồng của nước Văn Lang đều hiện diện trong dịp may duy nhất trên đời này.

Sau những thủ tục mở đầu cho buổi lễ vua cha lui ra nhường lại quyền chủ tọa cho hoàng tử.

Bao quanh những vị phụ tá của mình hoàng tử lên tiếng nói với tất cả các người đẹp hiện diện :

-"Bây giờ ta trao cho mỗi người một hạt giống hoa . Đúng sáu tháng nữa người nào mang đến cho ta một cây nở hoa đẹp nhất thì người đó sẽ trở thành ái hậu của ta."

Cũng như tất cả những nữ ứng viên khác con gái bà lão nhận hạt một giống hoa.

Cô đem về nhà gieo hột giống vào trong một chiếc chậu nhỏ và vì cô ta hiểu rằng mình không thông thạo trong việc trồng hoa nên cô chỉ còn biết kiên tâm chăm sóc tưới bón hột giống bằng tất cả tình yêu thương trìu mến của cô. Cô tin rằng bằng tình yêu mà cô đã hiến dâng cho vị hoàng tử thì khi săn sóc cho hoa phát triển nhất định là cô sẽ chẳng cần phải lo lắng gì về vẻ đẹp của bông hoa lúc nở ra.

Ba tháng trôi qua từ khi nhận hạt giống về ươm trong chiếc chậu nhỏ mà hột giống vẫn chẳng nhúc nhích chẳng thay đổi gì.

Cô thiếu nữ lo lắng tìm đủ mọi cách cô hỏi thăm những người trồng hoa những nông dân mỗi người chỉ dẫn cô một bí quyết cô làm theo tất cả nhưng vẫn không chút hiệu nghiệm gì.

Ngày qua ngày cô cảm thấy rằng giấc mơ của cô càng lúc càng xa vời dù rằng tình yêu vẫn luôn sống động trong cô.

Cuối cùng thì sáu tháng cũng trôi qua cũng vẫn chẳng có điều gì lạ xảy ra trong chiếc chậu nhỏ của cô thiếu nữ .

Tuy biết rằng mình không có gì để trình ra với vị hoàng tử trong buổi lễ sẽ chính thức diễn ra nhưng vì đã để tâm tận tụy nỗ lực chăm bón cho hạt giống suốt sáu tháng qua nên cô nói với mẹ rằng cô sẽ có mặt tại buổi lễ chung kết vào đúng giờ đã ấn định. Trong tâm trí cô thì đấy là lần cuối cùng cô được nhìn tận mặt vị hoàng tử mà cô thầm yêu trộm nhớ đã từ lâu nên không thể nào cô lại vắng mặt được.

Ngày lễ chung kết cô gái đến hội trường với chiếc chậu hoa có hột giống nằm im lìm của cô.

Quanh cô tất cả những người con gái khác mỗi người bưng trên tay một chậu hoa với những bông hoa rực rỡ muôn màu muôn vẻ . Tất cả đều tuyệt đẹp đẹp từ hoa cho tới người .

Cuối cùng thì giây phút mà mọi người thấp thỏm chờ đợi cũng đến: Hoàng tử tiến vào đi một vòng chăm chú quan sát từng mỵ nương từng thiếu nữ ngắm nghía từng chậu hoa một không bỏ sót một người nào một chậu hoa nào .

Rồi vị hoàng tử khoan thai bước lên bậc thềm cao nhất dõng dạc tuyên bố :

Thiếu nữ con gái bà lão nghèo được chính thức chọn làm hoàng hậu của nước Văn Lang.

Tất cả mọi thiếu nữ tham dự buỗi lễ nhao nhao lên tiếng phản đối vì lẽ gì mà hoàng tử lại chọn ngay cái cô gái trang phục xoàng xĩnh có cái chậu hoa mà hột giống không nẩy được mầm làm vợ.

Giơ tay để mọi người yên lặng hoàng tử bình thản lên tiếng để tất cả mọi người cùng nghe lý do chọn lựa của mình :

- "Đấy là một thiếu nữ duy nhất đã trồng được bông hoa xứng đáng nhất để trở thành ái hậu của ta vì cô ấy đã trồng được một loại hoa đó là HOA LƯƠNG THIỆN .

Tất cả những hạt giống mà ta đưa cho mỗi một người đều đã bị ta diệt giống không thể nào nẩy mầm được và chính vì thế mà hột giống của thiếu nữ này không thể có hoa được!" .

Cũng theo huyền thoại kể tiếp lại rằng dưới triều đại của vị vua và hoàng hậu này thì thần dân khắp nơi ở nước Văn Lang đã thi nhau trồng hoa Lương Thiện các quan Lạc hầu Lạc tướng đều là những bậc hiền lương phụ mẫu đúng mực của dân và đất nước thanh bình đến độ của rơi ngoài đường mà không ai lượm đêm ngủ mà nhà không cần phải đóng cửa .

Nhưng tiếc thay! tiếc thay !

Sau đó loại hoa qúy của nước Văn Lang đã bị nhiều thứ cỏ dại như loại cỏ Gian xảo cỏ Lường Gạt cỏ Bất Nhân Bất Nghĩa cỏ Lừa Thầy Phản Bạn cỏ Tham Nhũng cỏ Hối Lộ ... từ đẩu từ đâu tới ô nhiễm và ngày nay thì Hoa LƯƠNG THIỆN gần như đã bị tuyệt giống.


TỪ VŨ

22 giờ 05 - 01.01.2010 tại La Serénité Troyes.

More...

ĐÁM MÂY VÀ CỒN CÁT-PAULO COELHO

By Nguyễn Lâm Cúc

 (Thân chúc tất cả các bạn Năm mới sống trong vô vàn tình yêu thương.NLC)


 
TỪ VŨ

Thoát dịch từ truyện A Nuvem ea Duna của Paulo Coelho


"Tất cả mọi người đều biết rằng cuộc sống của những đám mây thật vô cùng sôi nổi song lại cũng vô cùng ngắn ngủi. Đó là câu mà Bruno Ferrero một cựu cầu thủ bóng đá nổi tiếng người Pháp đã nói .

Chúng tôi xin được kể tiếp theo đây một câu chuyện khác về đám mây :

Ngày đó có một cụm Mây Trẻ vừa được sinh ra từ giữa một cơn bão tố ở vùng biển Địa Trung Hải. Đám Mây Trẻ này chưa đủ thời gian để lớn thì một cơn gió cực mạnh tốc thổi dồn tất cả những đám mây về hướng Châu Phi.

Chỉ ngay sau khi vừa tới thềm lục địa thì khí hậu đột ngột thay đổi : mặt trời rực rỡ chiếu nhìn xuống phía dưới sa mạc Sahara trải dài mút mắt với nền cát vàng óng. Gió vẫn tiếp tục thổi những đám mây về mé rừng phía Nam vì rằng ở sa mạc không bao giờ có mưa hay gần như vậy.

Điều xảy ra với những người trẻ của thế giới loài người cũng xảy ra với những đám mây nhỏ : họ quyết định rời xa cha mẹ và bạn bè lớn tuổi hơn họ để tự mình khám phá thế giới mà họ đang sống.

-" Chú nhỏ kia ơi chú muốn làm cái gì đó ? " gió lên tiếng hỏi đám Mây Trẻ. Sa mạc ở đâu cũng giống như nhau ! Hãy quay trở lại vào nhóm của chú đi ! chúng ta sẽ cùng tới Trung Phi ở đó sẽ có những ngọn nuí và những cánh rừng đẹp tuyệt vời!"

Nhưng Mây Trẻ với bản tính tự lập của mình chẳng chịu nghe theo rồi dần dần để tự đánh mất độ cao và thả mình theo một làn gió thật nhẹ lại gần những dải cát óng vàng.

Sau một hồi lâu chập chờn bay lượn chú Mây Trẻ chợt trông thấy một cô Cồn Cát đang mỉm cười với chú.

Mây cũng nhận ra được rằng cô Cồn Cát ở trạc tuổi của chú cô ta cũng vừa mới tạo thành bởi cơn gió mới tốc thổi qua đưa chú từ biển vào đây. Ngay lập tức Mây Trẻ như bị hút hồn vì cô nàng Đụn Cát với giải tóc óng vàng ngay dưới chân chú.

- "Chào em" Mây lên tiếng làm quen "Cuộc sống ở dưới đó ra sao ?"

- "Em có những đụn cát khác tháp tùng mặt trời gío và những đoàn lữ hành thỉnh thoảng qua lại đây. Đôi lúc trời cũng nóng nhưng có thể chiụ đựng được". Cô Đụn Cát mỉm cười đáp lại rồi hỏi : "Thế còn cuộc sống của anh ở trên đó ra sao ?" .

- "Trên này có gió và mặt trời nhưng lợi thế nhất mà anh có là anh được dạo chơi khắp bầu trời nhờ thế mà anh biết được rất nhiều thứ."

- "Với em thì cuộc đời quá ngắn ngủi" cô nàng Đụn Cát nghẹn ngào nói. "Khi mà cơn gío từ rừng quay trở lại đây thổi thì em sẽ bị tan biến mất."

- "Sự kiện này làm em buồn phải không ?"

- "Vâng anh ạ ! Nó làm cho em có cảm nghĩ là em thật vô dụng."

- "Anh cũng có chung cảm nghĩ như em. Khi mà một ngọn gió mới từ biển thổi vào anh sẽ phải đi về phía nam rồi sẽ biến thành mưa; nhưng cũng đành vậy vì đó là số mạng của anh mà !".

Cô Đụn Cát ngập ngừng một chút rồi cất tiếng :

- "Anh có biết không ở sa mạc này bọn em nói mưa là Thiên Đàng đó anh ạ !"

- "Anh đâu có biết rằng bọn anh lại quan trọng như vậy" Mây trả lời với một chút hãnh diện .

- "Em được nghe nhiều huyền thoại thuật lại bởi những bà Đồi Cát già . Mấy bà ấy kể rằng mỗi khi sau cơn mưa thì bọn chúng em sẽ được bao bọc bởi những đám cỏ và cả hoa nữa anh ạ. Phần em thì em chưa hề biết được cỏ hay hoa là gì vì ở sa mạc này rất hiếm khi có mưa."

Đến lượt Mây Trẻ do dự. Nhưng thật nhanh Mây Trẻ vừa cười thật tươi vừa đề nghị :

- "Nếu em muốn anh sẽ tưới nước mưa cho em. Anh cũng vừa mới tới ... Anh lại YÊU em nữa anh rất muốn ở lại đây vĩnh viễn với em."

- "Thực tình thì khi em vừa mới trông thấy anh lúc anh còn lửng lơ trên bầu trời em cũng thế em cũng YÊU anh " cô Đụn Cát thẻn thùng đáp lại vừa đủ cho Mây Trẻ nghe. Rồi ngập ngừng một chút cô tiếp :

- "Nhưng nếu mà anh biến thành mưa thì anh sẽ phải chết !".

- "Tình Yêu không bao giờ chết em ạ" Mây đáp lại một cách quả quyết "Tình Yêu biến hoá được tất cả mọi điều anh muốn cho em nhìn thấy được Thiên Đàng và anh nhất định ở lại vĩnh viễn bên em cho dù anh sẽ phải chết".

Dứt lời Mây Trẻ nhẹ nhàng mơn trớn cô Đụn Cát bằng những giọt nước thật nhỏ của mình cứ như thế cả hai kề cận bên nhau rất lâu cho tới lúc một chiếc cầu vồng xuất hiện .

Sáng ngày hôm sau Đụn Cát nhỏ phủ đầy những bông hoa thật tươi.

Những đám mây khác bị gió thổi bay ngang qua để tiến về Phi Châu đều nghĩ rằng ở phía dưới là một phần của đám rừng cây mà họ đang đi tìm nên cứ thế trút mưa xuống.

Rồi hai mươi năm sau.

Đụn Cát bây giờ trở thành một ốc đảo với những đám chà là xanh mướt những thảm cỏ vườn hoa tươi tắn những giếng nước trong vắt như để chào đón những khách du hành dừng chân nghỉ ngơi sau những ngày vượt sa mạc nóng bỏng .

Tất cả được vậy chỉ vì có một ngày trước đây một Đám Mây đa tình không sợ đánh đổi mạng sống của mình cho Tình Yêu.

TỪ VŨ

Tại La Serénité - Troyes lúc 22.29 - 29.12.2009.

More...

MỘT CHUYỆN NGÀY GIÁNG SINH -PAULO COELHO

By Nguyễn Lâm Cúc

  ( Kính chúc quí anh chị các bạn Giáng Sinh và Năm Mới an lành.NLC)


 

    TỪ VŨ phóng dịch


       
Phóng dịch từ truyện "Une Histoire de Noël"- Conto de Natal - của PAULO COELHO gởi bằng émail cho Từ Vũ ngày 22.12.2009 với những giòng chữ :

        Afin de vous remercier pour le soutien que vous m avez apporté en 2009 poursuivant la tradition des années précédentes je vous envoie le conte de Noël que j ai écrit pour les colonnes que je tiens dans plusieurs journaux du monde.

        Que Dieu nous illumine en 2010

        Paulo Coelho

Một chuyện thần thoại được nhiều người biết đến nhưng lại không hiểu nguồn gốc từ đâu ra kể rằng một tuần lễ trước Giáng Sinh vị tổng thiên thần Michel bảo với các vị thiên thần dưới quyền mình rằng ông muốn tới thăm địa cầu; ông muốn biết tất cả mọi điều đã sắp xếp sẵn sàng cho ngày lễ mừng kỷ niệm ngày Chúa Jésu ra đời hay chưa. Tổng thiên thần Michel luôn luôn gởi một vị thiên sứ nhiều tuổi và một vị trẻ cùng đi với nhau để có được một quan điểm đồng nhất về điều xảy ra ở lãnh địa của Chúa.

Một trong những cặp thiên thần được chỉ định đến nước Việt Nam cả hai lại đến rất trễ vào một buổi tối. Vì không biết phải ở đâu nên cả hai hỏi xin được tạm trú tại một trong những ngôi nhà đồ sộ như nhiều người biết tại khu Phú Mỹ Hưng.

Chủ nhân ngôi nhà một vị qúy tộc nhưng đang trên đà bị phá sản vì tình trạng khủng khoảng kinh tế toàn cầu - điều này là lời nói của mọi người qua lại khu phố này - đang xảy ra cho nhiều vị phú gia trong khu vực là một người ngoan đạo . Ông ta nhận ra ngay được đấy là những thiên sứ từ nước Trời phái tới nhờ vào những vầng hào quang thấp thoáng trên đầu hai người khách xin ở tạm song ông ta lại qúa bận rộn trong việc sửa soạn một buổi tiệc lẽ lớn để mừng Giáng Sinh và ông không muốn phải di chuyển những trang trí bầy biện đã gần xong nên yêu cầu hai vị khách vào nghỉ ở dưới tầng hầm ngôi nhà .

Mặc dù trên những tấm thiệp mừng Giáng Sinh bao giờ cũng in hình ảnh tuyết đổ ở Việt Nam nhất là Sài Gòn tuy khí hậu có hơi lành lạnh nhưng chẳng hề có tuyết bao giờ và ngược lại còn khá nặng nề với cái ẩm và sự ngột ngạt của căn hầm nhà.

Họ phải nằm ngay trên nền xi măng cứng. Tuy vậy cả hai vẫn chuẩn bị đọc kinh cầu nguyện theo thông lệ. Vị thiên sứ lớn tuổi nhận ra được một vết nứt trên tường hầm nên đứng ngay dậy dùng phép lạ sửa chữa lại rồi quay về chỗ đã lựa chọn để đọc kinh .

Cả hai vị thiên sứ đã trải qua một đêm kinh khiếp vì căn hầm quá nồng nực . Hai vị thiên sứ mỏi mệt vì mất ngủ nhưng cả hai đều biết là họ phải thực hoàn thành nhiệm vụ đã được bề trên trao phó.

Sáng hôm sau hai thiên sứ đi khắp thành phố SàiGòn với hàng triệu cư dân những khu phố những ngôi dinh thự những ngõ hẻm ổ chuột nhỏ chỉ đủ cho một người đi những tương phản thật rõ rệt.

Hai thiên sứ lập bản báo cáo rồi lúc bóng đêm lại đổ xuống cả hai dự tính sẽ đi ra các tỉnh lân cận nhưng vì họ không biết được sự sai biệt giờ giấc nên thêm một lần nữa lại lâm vào cảnh không có nơi cư trú qua đêm.

Hai thiên sứ tới gõ cửa một căn nhà lá thật khiêm tốn tại vùng Đức Linh - Đồng Nai nơi trú ngụ của một cặp vợ chồng hai vợ chồng chủ nhà mở cửa đón tiếp hai khách lạ. Vì nghèo nên họ không có những hình ảnh nào về các vị thiên thần nên không thể biết được đấy là hai thiên sứ của Thượng đế tuy nhiên hai người lạ này cần một nơi trú thì họ vẫn niềm nở đón tiếp.

Hai vợ chồng chủ nhà sửa soạn bữa ăn tối săn sóc đứa con vừa chào đời và nhường lại cho hai vị khách căn phòng duy nhất của họ với lời chân thành xin lỗi khách vì họ nghèo nàn không thể có tiền mua sắm được một chiếc giường có nệm để hai vị khách nghỉ lưng thay cho chiếc giường tre ọp ẹp hiên có.

Sáng sớm hôm sau khi hai vị thiên sử bị giật mình thức giấc vì nghe có tiếng ai đó đang nức nở khóc .

Bước ra khỏi căn phòng họ nhận ra hai vợ chồng chủ nhà đang rơi lệ . Hỏi ra thì mới biết được là của cải duy nhất mà họ có một con bò vừa chết bất thình lình đêm hôm qua. Vợ chồng chủ nhà xin lỗi hai vị khách là họ rất xấu hổ vì không có món gì cho khách dùng điểm tâm.

Trong lúc cả hai thiên sứ cùng đi trên một con đường đất đỏ ngoằn nghèo chợt thiên thần trẻ bộc lộ sự bất mãn của mình với vị thiên sứ đồng hành :

- " Tôi không tài nào hiểu ra được cách ứng xử của ông! Người đàn ông thứ nhất mà mình ngủ trọ có đủ mọi thứ mà ông lại giúp ông ta trong khi đối với cặp vợ chồng nghèo khổ này họ nghèo nhưng đã tiếp đón chúng ta với tất cả sự chân tình của họ thì ông lại chẳng làm gì để xoa dịu nỗi đớn đau của họ !

- "Mọi việc không giống như nó đã lộ diện ta đâu vị thiên sử lớn tuổi đáp lại. Lúc chúng ta ở trong gian hầm tôi đã nhận ra được rằng ở đấy có một kho vàng chôn dấu trong bức tường ngôi nhà lớn này kho vàng mà người chủ trước đã chôn dấu. Vết nứt ở tường đã để lộ ra và tôi quyết định phải che dấu lại bởi lẽ chủ nhân ngôi nhà ở Phú Mỹ Hưng đã chẳng biết tiếp giúp đỡ đần ai. Đêm qua khi chúng ta nằm ngủ trên chiếc giường tre của cặp vợ chồng nghèo khó này tôi đã thấy được rằng hai chúng ta có thêm một vị khách thứ ba : Thần Chết.

Ông này được gởi đến để đem đứa trẻ sơ sinh đi nhưng tôi và vị thần chết này là chỗ quen biết từ bao nhiêu năm nay nên tôi đã thuyết phục ông ta hãy lấy mạng của con bò để thay vào mạng sống của đưá bé."

Ngưng một lát thiên sứ già tiếp tục trong sự im lặng của bạn đồng hành : - " Hãy luôn nhớ cái ngày mà người ta sửa soạn lễ tiệc Giáng sinh. Trong khi mọi người đều chú tâm đến giá trị hình thức bề ngoài không ai muốn đón tiếp Mẹ Maria. Nhưng những mục đồng đã đón bà và vì lẽ đó họ đã được ơn huệ là những người đầu tiên được chiêm ngưỡng nụ cười của vị Cứu Thế. "


Troyes 15.58 - chiều ngày 22.12.2009 tại Sérénité .

TỪ VŨ

( NLC cảm ơn anh Từ Vũ đã mail cho NLC truyện dịch này để làm món quà vui cho bằng hữu nhân mùa Giáng Sinh)

More...

"CÚC ĐẮNG"...

By Nguyễn Lâm Cúc

 
 


             (Ảnh coppy trên mạng)


Nguyễn Lâm Cúc


Tôi yêu thích những bức tranh chữ.
 

Tôi cũng từng được người quen bạn hữu viết tặng cho vài chục bức tranh chữ. Trong đó có cả tranh của bậc thầy tranh chữ danh tiếng Quan Tồn Chí.

Nhưng tranh ở lại với tôi không lâu mới vừa vào cửa hôm trước hôm sau chúng đã đội nón qua lưng trở ra đi làm nhiệm vụ giữ cho bạn bè khác không quên tôi mỗi khi thấy chúng. Chỉ duy nhất một bức tranh chữ ở lại cùng tôi được đặt ngay trong phòng riêng với hai câu thơ của nhà thơ Phạm Tiến Duật:

 "Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng

Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay"

( Đi trong rừng)

Tôi thích nhiều thơ của Phạm Tiến Duật. Trong cái đầu gần như không nhớ được gì của tôi vẫn làu làu khổ thơ này

" Xe không kính không phải vì xe không có kính

Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi

Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng

( Tiểu đội xe không kính)

Ai cũng biết nhà thơ Phạm Tiến Duật là nhà thơ mang áo lính. Chiếc xe không kính ấy Ông chắc đã ung dung ngồi đi dọc con đường chiến đấu.

Mà đường chiến đấu tất nhiên rất dễ sợ!

Tôi thuộc thế hệ biết chiến tranh trên nóc nhà của mình nhưng luôn nghĩ chuyện ấy của người lớn. Bởi vậy nói về chiến tranh tôi như kẻ nhìn người ta ăn trên ti vi mà tả mùi thơm. Nhưng về rừng tôi cho rằng mình là thuộc tốp những người "ăn của rừng rưng rưng nước mắt". Tôi hiểu rừng.

Có rất nhiều kiểu biết rừng : Ẩn náo trong rừng ở rừng ăn rừng và dạo chơi trong rừng. Tất nhiên người ẩn náo và kẻ ở rừng biết rừng khác với bọn ăn rừng. Người dạo chơi trong rừng biết theo cách khác nữa. Tôi thuộc tốp đầu. Bất đắc dĩ mới ẩn náo mới ở rừng bởi mỗi bước chân trong rừng thiêng nước độc đều tiềm ẩn bao điều bất trắc. Sung sướng gì khi phải ở trong rừng kia chứ. Nhà thơ Phạm Tiến Duật là người " Đi trong rừng".

Đi Trong Rừng

Phạm Tiến Duật

Anh đi trong rừng lá vỗ trên cao
Gió bốn bề cây; cây ngả nghiêng chào
Lay bóng đậm gió thổi vào đốm nắng.
Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay;
Cây bồng bênh cười vui suốt ngày
Thân thẳng cây chò cành ngang cây bứa;
Cây nhựa trắng là cây si cây sữa
Nhựa vàng cây dọc nhựa đỏ cây nò
Cây nứa mọc đứng cây giang mọc bò
Cây tầm gửi mọc ngồi đỏng đảnh
Cây lim uy nghi sa nhân ma mỏng mảnh
Dạ hương của đêm mắc cỡ của ngày.
Da bàn tay thường chạm với da cây
Khuôn mặt người chạm vào mặt lá.
Rừng ơi rừng ta bỗng gần gũi quá!
Không có những ngày này hồ dễ đã quen nhau ?

Bài thơ trên có 17 câu  nói về 15 loài cây rừng. Tả chúng cả về ban ngày lẫn ban đêm. Trong đó hai câu thơ tả về cây cúc đắng  thật tuyệt vời.

            Tôi không hiểu vì sao người xưa nói hoa cúc nở vào mùa thu khi những loài khác khom mình rụng lá. Trong miền Nam hoa nở bốn mùa mùa nào cũng có hoa cúc và muôn sắc màu chứ không riêng cúc vàng.

            Trong thiên nhiên mạnh mẽ nhất cũng là những cây cỏ cúc. Chỉ một kẽ đá một vạt đất ẩm hay giữa mùa khô gay gắt vẫn thấy loài cỏ này vươn xanh và nở hoa trên những vùng cây cỏ khô cằn.

            Hoa cúc dại có  ba màu đặc trưng trắng tím vàng.

"Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay"

Hai câu thơ đã nói rõ những bông cúc này đang nở bên bờ suối vào một ngày rất đẹp trời bởi hôm đó ong bướm bay lượn nhiều trên hoa.

Có lẽ hôm ấy là ngày người chiến sĩ dừng chân sau một chặng hành quân mệt mỏi. Người lính nhà thơ đã nằm lên vạt cỏ đã mơ màng về quê nhà trong đầu óc anh bóng một thanh nữ hiền thục mảnh mai hiện lên với rất nhiều yêu thương. Lúc đó anh vô tình bức một cọng cỏ cho vào miệng nhay nhay rồi chợt thấy cây có vị đắng?

Một con người đã nếm trải nhiều quả đắng vị đắng ấy bây giờ thành vị chủ đạo trong lòng. Nhưng mà đắng thì sao? Tặc lưỡi một cái cho qua. Giây phút mơ màng xa xôi chạnh nỗi niềm biến mất chỉ còn lại những bông hoa đang nở và ong bay

Trong thực tế cây cỏ cúc hay hoa cúc có đắng không? Các loại hoa cúc ở nhà thì tôi chưa thử nhưng vì tò mò từ vị đắng của hai câu thơ trên tôi đã nếm vài loài cúc hoang dại trên rừng trên rẫy thì thấy có vị ngai ngái mà không đắng.

Đọc lại bài thơ trong 12 câu tả 15 loài cây thì tất thảy đều tả chân thực. Riêng hai câu về cây cúc lại không như thế. Rất bóng bẩy ý ẩn tình ẩn. Người ẩn sau cây và cây hay người khó phân biệt.
 

Vì thế bạn bè tôi cả người bạn viết bức tranh chữ tặng tôi kia đều nghĩ rằng đó là nói về tâm trạng con người. Bức tranh được tặng có nghĩa  ám chỉ.

Đem hai câu thơ ra khỏi bài thơ   

"Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay"

            Sẽ thấy hai  câu thơ hoàn toàn có thể đứng độc lập và làm nên một bài thơ nghĩa rộng hơn ý đẹp hơn mênh mông đến khó mà đi tận cùng ý nghĩa của bài thơ. Bởi vì  ai soi vào cũng thấy có bóng dáng cuộc đời mình trong đó cũng thấy có vị đắng nhưng đã  "quên" đi.  Phải biết quên để trổ hoa. Nhưng trong đời người nên quên điều gì và nên nhớ điều gì? Quả không dễ chút nào.

More...