NHỮNG ĐIỀU TÔI BIẾT VỀ TRANH XÉ DÁN VÀ HỌA SĨ LÂM CHIÊU ĐỒNG

NGƯỜI CHIẾN THẮNG ĐỂ RONG CHƠI


Viết về bè bạn Nguyễn Lâm Cúc


Bạn tôi chị Thu Hà   nhiều năm trước từng làm một phim tài liệu về tranh xé dán của anh Lâm Chiêu Đồng. Qua phim của chị lần đầu tiên tôi biết đến tranh xé dán biết những thông tin về anh Lâm Chiêu Đồng. Không lâu sau đó vào một buổi sáng chị Thu Hà đã chở tôi ghé qua thăm  xưởng vẽ của họa sĩ. Xưởng vẽ đó giờ đã đổi điểm (Chiều trên sông bức xé dán mới nhất)nhưng khung cảnh bên trong của nơi anh sang tác bây giờ không có gì khác mấy. Hôm đó tôi được ngắm bức Thiếu nữ bên hoa sen. Một bức tranh màu sắc dịu dàng thiếu nữ với nét mặt thoảng buồn đôi mắt xa xăm  ánh nhìn tĩnh lặng. Sau này có nhiều tranh về hoa sen và tranh thiếu nữ của anh được đưa lên mạng nhưng tôi chưa thấy lại bức Thiếu nữ và hoa sen ngày nọ

Chị Thu Hà kể cho tôi nghe đôi chút về anh Lâm Chiêu Đồng. Điều mà tôi cảm phục(Thu chín.Đẹp như tranh) anh ngày ấy không phải về tranh vì với tranh tôi là người nghễnh ngãng điếc đặc. Tôi cảm phục anh  vì khi ấy anh đang trải qua một căn bệnh hiểm nghèo với tinh thần lạc quan hiếm thấy. Bạn hữu người thân cạnh anh hàng ngày nghe tiếng cười của anh tiếng cười vang lên đầy sảng khoái không vướng bận. Tiếng cười và tinh thần lạc quan trở thành vũ khí trong cuộc chiến không ranh giới để anh chiến đấu với bệnh hiểm nghèo và anh đã thắng! Tiếng cười đó an ủi mọi người thân khiến khích tinh thần bè bạn và người bệnh trở thành chỗ dựa tinh thần cho những ai thấy mình kém may mắn thấy đời mình nhuốm màu ảm đạm do cây cọ tạo hóa chơi khăm. 
                                    Cũng từ đó đến nay anh dành từng ngày từng giờ của mình cho sáng tác. Có lúc anh nói thật tiếc cho trước đây  tôi đã phí nhiều thời gian cho việc không phải là dán tranh. Nhiều tác phẩm tranh xé dán liên tiếp ra đời mỗi bức tranh mang một tình yêu mãnh liệt của anh với cuộc sống với miền quê vùng đồng bằng Sông Cửu Long. Khi một tác phẩm hoàn thành  tranh không chỉ là màu sắc mà là từng giọt  yêu thương thấm đẫm tuôn chảy trên mười đầu ngón tay tài hoa đậu xuống mặt giấy tái tạo lại hoa cỏ tái tạo cuộc sống sông nước làng mạc con người còn nhiều cơ cực của những miệt quê sông nước xa xôi. Tranh của anh dòng tranh xé dán tả thực. Cuộc sống được sao chụp lại không chỉ có hình hài mà còn "neo" được hồn vạn vật tụ hội trong từng bức họa để nếu là dòng sông thì tưởng có thể nghe được tiếng mái chèo khua xôn xao mặt nước; nếu là mái tranh nghèo sẽ thấy được hơi thở ấm áp của những sợi khói bếp trong chiều buông; nếu là cánh rừng tưởng như nghe tiếng gió lao xao đùa vui cùng bầy lá xanh. Và trong không gian thoảng đâu đó tiếng thở dài của đất trời nối tiếc từng cánh rừng lụi tắt… Cũng từ đó tranh xé dán của anh mê hoặc tôi dẫn dắt tôi vào thế giới màu sắc của giấy. Mặc dù xem tranh   tôi chỉ biết cảm thứ tình cảm cứ tự nhiên ào đến trong lòng rồi tiện thể ở luôn lại đó trú ngụ và có chút lạm dụng. Rồi tự khi nào không biết những bức tranh của anh không còn là tranh mà với tôi  dòng suối trong lành rì rào tuôn bên cây xanh và hoa cỏ. Dòng suối chảy mơ màng giữa cuộc đời  nóng rực chật hẹp oi bức. Ở đó không có ai tiếng gió cũng e dè. Một không gian tĩnh lặng đến đỗi nếu thở mạnh cũng là một cử chỉ thô thiển. Cúi xuống tụt đôi dép phiền muộn để bên ngoài tôi đặt đôi chân rón rén vào cõi thiên thai của sắc màu vô tư phiêu diêu đến tận cùng trí tưởng.

 Có lần tôi nghe anh kể để có đủ giấy cho một bức tranh khổ 120 x 160 cm anh lùng mua về nhà hàng đống tạp chí và lịch tranh rồi ngồi cặm cụi tìm những mảng màu thích hợp xé dán. Có lúc số tiền mua giấy lên đến hàng triệu đồng mà vẫn không tìm đủ loại giấy cần thiết cho một bức tranh. Sau này anh đã tự chế tạo ra vật liệu giấy màu cho mình từ đó anh muốn dán bao nhiêu tranh tùy thích. Anh cũng cho biết tranh xé dán cũng như tác phẩm mỹ thuật khác có thể tồn tại mãi việc ấy phụ thuộc vào cách bảo quản.
Những bức tranh xé dán của anh ra đời thật ngẫu hứng trên nền không có một phác họa nào. Nguyên mẫu bức tranh được vẽ từ trong khối óc tinh anh và nhờ đôi tay sao chép lại dán nên. Vì vậy khi đến xem anh làm việc nếu bức tranh đang dở dang không thể biết đoạn còn lại hình ảnh như thế nào.
 
Anh LCĐ cầm cọ từ khi còn trẻ tranh Thủy mặc và nhiều thể loại khác của anh cũng là phong cách thể hiện rất đặc biệt. Ví dụ như những bức tranh vẽ hoa mai của anh một cách làm tạo nên màu hoa trắng mà không phải do màu vẽ. ( Tranh Thủy mạc- Màu trắng không phải màu vẽ)Nghĩa là trong những cái thoạt nhìn tưởng như đã bắt gặp đã thấy đâu đó nhưng khi tìm hiểu cặn kẽ thì quá bất ngờ vì nó mới được thể nghiệm lần đầu trên tác phẩm của anh.
 Đôi tay to xù của anh mới thật đáng nể. Đôi tay ấy có thể biến mọi loại rác thành những tác phẩm mỹ thuật đẹp mê hồn. Ngày xưa khi mới xây dựng gia đình anh có 10 đồng bạc chỉ mua được 1 quả dừa khô. Nạo cơm dừa bán lấy lại vốn vỏ dừa anh cưa thật khéo léo làm thành một vỏ đựng ấm nước cái vỏ ấy bán được 50 đồng. Nơi anh làm xưởng vẽ hiện nay có lúc thủy triều dâng nước ngập tận đầu gối. Một đêm nọ từ đâu trôi về một thùng xốp thủng đáy anh vớt thùng xốp làm thành hai bức tượng Phật sống động. Tượng đã được người mộ đạo thỉnh về thờ. Và trên blog chúng ta được xem từ những mẩu nhựa vụn mi-ca anh làm thành những cây trâm cây kẹp tóc đẹp ngoài sức tưởng tượng của bạn. Vì không chỉ hình dáng đẹp mà màu sắc trên những vật ấy cứ như được tạo ra từ đá quí pha lê.
Anh có nhiều dự định trong đó có một ấp ủ dùng Sơn mài cho gốm và…Nhưng thôi vì sức khỏe của anh còn để dành chiến đấu cuộc chiến đấu quyết liệt không ngừng nghỉ đó là bảo vệ sức khỏe để mà xé dán tranh và rong chơi. 

Đãi Trăng

Gửi LHP

GIỌT LỆ
Lâm Hải Phong


Tiễn ông ra chiến trường. Bà khóc.
Ông an ủi :
- Đừng khóc ! Tôi sẽ trở về.

Chiến tranh kết thúc. Ông trở về. Bà khóc.
Ông bảo :
- Đừng khóc ! Tôi đã về đây.

Ngày thằng Toàn đi Tây. Bà khóc.
Ông cười :
- Đừng khóc ! Nó đi nước
ngoài chứ đâu phải đi B ?

Hôm nhận bình tro của con. Bà không khóc.
Nước mắt chảy vào vào tim !

Trong hai hốc mắt trũng khô của ông
lần đầu tiên bà thấy những giọt lệ.

NLC chạy sang nhà LHP bưng truyện ngắn của bạn về đây để người ẩn tuổi ẩn họ anh LCĐ thấy của cải mình cũng là báu vật. hì hì

Đãi Trăng

Gửi anh Nguyên Hùng

Cảm ơn anh NH luôn chia sẻ các bài viết cùng NLC. Anh vừa có một chuyến "Tây Nguyên tiến" thú vị quá ngắm những bức ảnh chụp của ảnh trên núi non hùng vĩ mà ganh tị.

Đãi Trăng

Gửi Đami

Bạn thân mến NLC cũng biết rằng những dòng chữ sơ sài của mình khó vẽ nên chân dung người bạn tài hoa LCĐ. Dẫu thế vẫn cứ xâm mình " liều" một phen. Hihi

Đãi Trăng

Gửi Khải Nguyên thân mến!

Cảm ơn hai bài thơ của KN. NLC vì mải mê với bài viết này định sau khi chỉnh sửa xong thì viết cn nhận trả lời KN chưa kịp làm đã nhận thêm một món quà đầy chia sẻ với tài ứng tác nhanh viết hay chân tình xúc động của KN mà NLC biết lần này là lần thứ 3.
Chúc bạn ngày cuối tuần hạnh phúc nhiều

Khải Nguyên

Tặng anh LCĐ!

cuộc chiến đấu quyết liệt không ngừng nghỉ đó là bảo vệ sức khỏe để mà xé dán tranh và rong chơi.
___________________________________
VIẾT THÂN

Chúng tôi những kẻ biết trước ngày tận số
Vẫn cười xé dán rong chơi...
Vẫn làm thơ để tặng đời
Nguệch ngoạc hào phóng...
Thả lên trời hai chữ: VIẾT THÂN.

Chúng tôi mong bạn bè về gần
Chuyện tai ương muốn làm Từ Hải
Vì biết đời cần nhân nghĩa
Không trả toàn vay.

Chúng tôi yêu những tháng ngày
Chắt chiu từng giọt sương ngọn cỏ
Lời yêu nhận về mà không dám tỏ
E người khổ... vì ai?!

Chúng tôi biết mình là thân trai
Nụ cười làm tan nước mắt
Lại viết dù những nét viết ra nguệch ngoạc
Nhưng là tự sâu thẳm con tim.

Chúng tôi sẽ đi... sẽ trở lại tìm
Chân dung chính mình tự vẽ
Trang thơ phòng tranh bạn bè hiểu cả
Vượt lên chính mình để VIẾT THÂN.

Cảm ơn chị LC!

LHP

Cám ơn!Tự nhủ!

Chẳng biết nói gì hơn đã chót cùng mang họ đọc bài này chỉ mong sống và lam thế nào để anh Lâm Chiêu Đồng không phải xấu hổ lắm vì có thằng em ẩn họ ẩn tuổi.Cám ơn sư huynh LCĐ!
Cám ơn NLC đã có một bài viết hay!!!

Nguyên Hùng

Gửi NLC

Cám ơn Cúc về bài viết. LCĐ quả là họa sỹ tài hoa và hơn hết là người luôn mở rộng lòng mình với thiên nhiên với con người và với bạn bè gần xa. Không những khéo tay mà cũng thuộc diện khéo...mồm nữa. Thơ LCĐ cũng có nét ứng tác vui cũng cừ. Và đặc biệt rượu LCĐ rất ngon!

Xin cám ơn Cúc và xin được ké vài dòng chia sẻ.

dami

Í bài này cũng chưa... đã! Mà còn vài lỗi chính tả Cúc ơi sửa đi sửa đi mau kẻo công an! Để nhắn Thu Hà vô đọc!
undefined