TỪ “HIU HIU GIÓ BẤC” ĐẾN “ ĐỒNG CỎ CHÁT” VÀ NHỮNG CON CHỮ “ LẶM LỘI”

NLC

Tình cờ tôi ngồi cùng Phan Đình Minh Nguyễn Ngọc Tư và Võ Đắc Danh trong một bàn tiệc.

Không có gì kỳ cục và bản thể bằng ý nghĩ. Cũng không có gì kỳ diệu tao nhã  bằng ý nghĩ. Trong vài giây ý nghĩ đã có thể đến Nam Cực rồi quay về lục chạn tủ thức ăn bỉu môi chê cái mùi tanh ói xộc ra từ con mực chưa nấu. Ngay liền đó ý nghĩ đã mơn man một nụ cười mà nó đã  cưỡng đoạt xong một cơ thể…Tôi tin chắc ý nghĩ của bất kỳ người nào cũng đều xảy ra tương tự thậm chí xảy liên hồi kỳ trận chỉ là ít ai nói ra họ nghĩ gì.

 Lúc này đây ý nghĩ của tôi là  một tam giác. Tôi kéo một đường nối từ Phan Đình Minh đến Võ Đắc Danh và sang Nguyễn Ngọc Tư. Nối vùng chiêm trũng bên con sông Lai Vu đến đầm lầy đầy bần đước và tầng tầng lớp lớp cỏ rêu đưng lác của U Minh  hạ U Minh thượng Cà Mau; rồi từ đó đường kéo này nghẹo sang những trang viết của họ. Một tam giác hoàn toàn không đồng đều dù có thể xuất hiện những chỗ đồng nhất tôi nghĩ vậy.

Nhà văn Phan Đình Minh từng là chú lính tơ đóng quân ở gần ngôi đền mà Campuchia và Thái lan đang tranh giành. (Sự tranh giành luôn xảy ra cho dù đó là nơi linh thiêng hay chỉ là nơi có hai người.  Ừ mà phải nói rằng càng là nơi linh thiêng thì càng tranh giành quyết liệt vài nơi trên thế giới đang xảy ra như thế trong vài chục năm rồi đủ làm bằng chứng chưa nhỉ?).

Nghe đồn dạo nhà văn Phan Đình Minh đang là lính có khi suốt tháng chỉ làm mỗi nhiệm vụ lang thang đi tìm rau muống đêm về nằm ước sau này mình có truyện ngắn được đọc trên trên Đài Tiếng Nói Việt Nam vào giữa khuya để ông bố nông dân của mình cứ lịm đi vì xúc động nở ruột nở gan tự hào về thằng con từng xì xụp mò cua mò ốc nơi con sông chảy quanh làng. Và  thiên hạ cũng từng xầm xì dạo ấy chàng trai Phan Đình Minh yêu một nữ quân y sau này nàng về công tác ở một phân viện 175 Thủ Đức. Mối tình thơm nồng nàn vị món miến gà và nóng hầm hập những cơn sốt rừng khô héo. Nàng đã lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt. Chàng vẫn mong có ngày hội ngộ để thăm hỏi nhau…Sau này nữa khi cuộc chiến Tây Nam tạnh khói Phan Đình Minh đầu quân lực lượng công an và công tác ở Hà Nội.

Võ Đắc Danh và Nguyễn Ngọc Tư  khác hẳn Phan Đình Minh cả hai là con Cà Mau và hao hao như sông nước một màu ( Tất nhiên Nguyễn Ngọc Tư nữ giới trẻ mộc mạc màu da đậm đằm nắng gió hệt như Tư vừa bước từ đồng ruộng vào  vóc dáng bé nhỏ chân đi cùng bước với mèo hoang. Tôi dám chắc nếu ngồi lắng nghe thì có thể nghe tiếng thở dài của nhân vật Tư viết ví dụ như tiếng thở dài của Hết  trong “ Hiu hiu gió bấc” sau lúc tiễn tốt sang sông kế đó là tiếng rớt của thời gian rơi giọt giọt chứ không phải tiếng chân của Tư. Tư có nụ cười nửa thẹn thùng nửa chế riễu mọi sự trên đời tuồng như tất thảy chỉ đáng để cười như thế mới có thể bắt tay thỏa hiệp. Ừ thì thỏa hiệp.

Võ Đắc Danh tất nhiên là ngược phái đối với Nguyễn Ngọc Tư. Anh dong dỏng cao hơi mảnh khảnh một chút về vóc dáng gương mặt phong kín mọi ý nghĩ ngay cả trong đôi mắt cũng không tiết lộ bất kỳ điều gì. Chúng dường như ở một nơi nào quá xa xôi và quá bận bịu với suy tưởng ngẫm ngợi hoặc đang đuổi theo một điều gì có thể nắm giữ được cũng có thể là không ví dụ như chân lý chẳng hạn.

 Võ Đắc Danh thành công bằng các bút ký đẫm tình yêu cuộc sống với  những người thật việc thật tốt đến khó tin như chàng tiều phu Nguyễn Tấn Bông  ở Núi Cấm trong "Cổ tích trên đỉnh mồ côi"; hoặc xấu đến kỳ lạ như Điều  trong “ Đồng cỏ chat” Điều gắn với chị Thiện bằng dọa nổ tung lựu đạn. Hắn bỏ chị Thiện đi dễ dàng còn chị Thiện muốn không liên quan đến hắn nữa bằng pháp luật thì lại vấp núi vấp sông đến tưởng như không làm nổi.

Hầu hết các tác phẩm đã công bố của Võ Đắc Danh là ký một thể loại “gân” trong viết báo. Bởi vì nhân vật trong ký là thực sự việc trong ký là thực nhưng ngôn ngữ phải là văn. Nó cũng phải óng ả chuốt lời chuốt ý mềm mượt. Cũng gợi cảm xúc hỉ nộ ái ố để thương thì thương quéo ruột  mà giận thì cũng phải giận nổ trời; cũng gợi cảnh như vẽ tranh sắc màu đậm nhạt tối sáng phải chỉnh chu vừa ăn ý vừa chuyển được nhịp thời gian chuyển được rộng hẹp của không gian...Muốn viết được ký chuyện đầu tiên là tác giả phải “lặm lội” ( chữ lặm lội tôi đọc lần đầu trong văn của anh Phan Đình Minh. Sẽ trở lại với chữ này ở đoạn sau) đến tận nơi mắt ngó cảnh miệng hỏi chuyện nhân vật đầu óc quan sát ghi nhận và tay thì hý hoáy không ngừng với những tư liệu không thể nào nhớ hết. Đêm về đầu óc lẩn vẩn bên nhân vật có khác nào tương tư tình nhân. Đồng thời phải phân tích sự việc đưa ra  luận điểm để “thương” hoặc để “ghét”... Nhưng muốn làm việc đó phải làm khéo như thể “ tui đâu nói gì đâu”; sự việc hoàn cảnh và con người trong cuộc nói đó chớ. Một chuyến đi vượt hàng trăm cây số tốn vài ba ngày về bằng tay không là chuyện thường ngày ở... ấp. Trên văn đàn Việt Nam người thành danh với thể loại Ký chỉ đếm trên đầu ngón tay như nhà văn Nguyễn Tuân Hoàng Phủ Ngọc Tường... trước đây vài chục năm và nay là Võ Đắc Danh.

( Còn tiếp)

Nguyễn Lâm Cúc

TC iu quí

Hôm qua tui và mụ Kim "lói xấu" Hó sau lưng. Bảo rằng Hó viết rất chi là "chiên nghiệp".
Chúc mừng bác Minh và bạn bè của bác í.

..........
Hy vọng được tiếp nghe "lói xấu" hihi
Còn vụ "chiên nghiệp" có nghĩa là : Chiên dòn cái nghiệp đúng hông? Hà hà

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi anh LTH

Bài viết này hay thế
Tiếp tục đi em nhé!
....
Cảm ơn Anh thường ghé
Động viên em thấy phẻ
Nên viết dài quá thể. Hìhì

Nguyễn Lâm Cúc

Cảm ơn anh Văn Công Hùng

Là do NLC bỏ ảnh bị tàng hình nên không thể lấy ảnh đem vào. Cảm ơn anh Hùng nhiều.

Nguyễn Lâm Cúc

Có tội

Sau cái đám tiệc í tui có đi gặp bác Danh một lần nữa để tìm hiểu về một việc ngoài trang viết đó là doanh nhân Võ Đắc Danh. Hay lắm nhé.
Mà ảnh đâu hết rồi

...
Hehe HLB can tội "đáng lẻ" nhá!
Mấy cái ảnh mình đưa vào lúc này hay bị lỗi ban đầu thấy đó sau tàng hình còn cái khung nên thôi không bỏ hình vào nữa.

Thanh Chung

Hó sắp thành thiện xạ! Bắn xuyên táo một phát được cả hình tam giác hì hì.
Hôm qua tui và mụ Kim "lói xấu" Hó sau lưng. Bảo rằng Hó viết rất chi là "chiên nghiệp".
Chúc mừng bác Minh và bạn bè của bác í.

Lê Trường Hưởng

Bài viết này hay thế
Tiếp tục đi em nhé!

Văn Công Hùng

vào nhà tớ mà lấy ảnh Phan Đình Minh.

hoalucbinh

Sau cái đám tiệc í tui có đi gặp bác Danh một lần nữa để tìm hiểu về một việc ngoài trang viết đó là doanh nhân Võ Đắc Danh. Hay lắm nhé.
Mà ảnh đâu hết rồi

nguyenlamcuc

Không bằng vào tranh

Lanh thang thế này thì thật là tuyệt. Lang thang vào lòng người vào hồn người vào đời người....

............

Không bằng vào khung tranh của anh An đâu lang thang vào sắc màu mới lung linh chứ bộ.

nguyenlamcuc

Nguy hiểm

Bạn hiền à
Cái chữ "nhìn thấu" rất nguy hiểm nó giống như lúc sắp lên...may bay. Khà khà.
Bạn hiền nhớ đọc tiếp và viết tiếp cái còm hứa hẹn nha.