Rau tập tàng nấu canh cua

Rau tập tàng nấu canh cua

  

Tạp văn Nguyễn Lâm Cúc

  

Dung hỏi tôi suốt 10 ngày ra phía Bắc cậu thích món ăn nào nhất. Canh rau tập tàng nấu riêu cua ở Đông Hà ấy. Tôi trả lời ngay và trong đầu lại hiện lên bữa trưa nóng bỏng trên đất Đông Hà.

  

Khi ấy chúng tôi ai nấy mồ hôi nhễ nhại và mệt nhoài vì đã sang ngày thứ hai ngồi xe mỗi ngày vượt sáu trăm cây số. Tôi đã thấy oai oải người ran ran nóng vì vậy khi  người phục vụ bưng bát canh rau xanh mứơt bên trên miếng riêu cua vàng tươm dày sánh như một miếng trứng tráng. Tôi vội vàng múc muỗng canh cho vào bát trời ngọt quá! Ưm. Ngon ơi là ngon! Trong vị ngọt có cái thanh từ những cộng rau dền rau sam rau tàu bay rau muống rau má rau cải…có vị đậm đà từ chất đạm trong cua và từ cách nêm có chút ruốc chút nước mắm của người Quảng Trị. Hơn thế nữa bát canh ngọt đến vậy có lẽ vì còn có cả cái tình của những đứa trẻ tóc cháy như râu ngô người khét mùi bùn ngái vì suốt ngày mò cua bắt ốc; của người lam lũ nhặt nhạnh từng ngọn rau tập tàng. Chắc chắn đó là những mẹ nghèo những đứa trẻ chưa đủ cơm để no… Tôi múc thêm muỗng nữa muỗng nữa và hầu như bữa ăn đó tôi chỉ ăn mỗi món canh tập tàng rồi đứng dậy.

  

 Khi ra Hà Nội người bạn Hà Nội hỏi “Em múôn ăn món gì ?” tôi nói chỉ thích những món rau nếu tìm được tiệm ăn bình dân mà có canh riêu cua nấu rau tập tàng thì tuyệt quá. Nhưng cuối cùng nhà hàng đã mang ra bát canh rau cải nấu với hải sản gì đó giờ tôi cũng không nhớ nỗi là gì…Và tôi buồn tôi âm thầm buồn vì nhớ Em. Vì món canh rau tập tàng nhắc nhiều đến Em vì tôi múôn ăn canh rau tập tàng ở Hà Nội như là một cách để tôi tìm gặp lại Em.

 

Hơn 20 năm rồi chính xác là 21 năm kể từ cái ngày chúng ta chia tay nhau ở ga Hà Nội. Tôi đã trở lại Hà Nội vài lần lần này tôi đi lang thang tôi nhìn ngó mọi nẻo trên   phố phường như lang thang trong ký ức xa mờ ngược về hai mươi năm cũ để mà thấy lại một cậu thanh niên cao kều đen nhẽm  súôt nhiều năm ròng chỉ duy nhất một bộ đồ bộ đội chụt ngủn còng lưng đạp xe qua những phố phường xa hoa.

 

 Một ngày mùa hè xa lắc lư tôi đến ký túc xá nam trước cửa phòng ở của Em   Em ngồi lụi cụi giã cua lọc nước nấu canh đãi tôi. Em nhất định không cho tôi mó tay vào. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy người ta nấu riêu thấy giã cua thấy cách nấu canh chua bằng mướp với cua và quả nhót. Em làm thành thạo tỉ mẩn em nói : “ Mẹ em mất khi em mới ra đời ít sau ba em lấy vợ khác em sống với chị rồi chị cũng có chồng cuối cùng còn một mình em quen rồi.” Ngày đó vì đói vì nhiều lẽ khác nữa món canh chua nấu bằng mướp với riêu cua của Em ngọt cho đến tận bây giờ.

 

Sau này nghe nói Em đã sang lao động bên Đức. Em ơi đất nước người đâu phải là thiên đường?!

 

Tôi nhớ em nhớ và ân hận. Ngày ấy chúng ta có đến 4 người tôi Em Bắc và Hùng. Tôi thân Hùng nhiều hơn đi đâu cũng gọi Bắc Em lại không hợp với Bắc hoặc Hùng chẳng mấy khi chúng ta thật vui khi có cả 4 người. Thời gian vun vút trôi rồi chia tay tôi về Nam mang theo tình em mang theo cả niềm day dứt...

           Hà Nội ơi Hà Nội giữ trong lòng hình ảnh một Thọ Tuấn của tôi.

 

Đãi Trăng

Ngày ấy và bây giờ...

Từ ngày ấy cho đến bây giờ bữa cơm canh mướp nấu cua với quả nhót là bữa duy nhất NLC được ăn đó anh HTT. Ngày ấy quả nhót chín bọn con gái giựt nhau trên tay của đáng tội nhót chua lắm bọn con gái quả là nhất về cái khoảng thèm chua cho nên chua thế nào cũng chỉ còn mấy quả xanh để nấu canh đó anh HTT

Hy vọng được ăn bát canh chua nấu bằng quả nhót với cua với rau đay

hotinhtam

nói thêm với Lâm Cúc.

À quên đáng lẽ HTT phải nói thêm một chút về cậu em Thọ Tuấn mà Lâm Cúc đề cập trong tạp văn này. Hình ảnh cậu em ngồi lụi hụi đâm cua rất ám ảnh nhưng điều làm HTT bất ngờ là việc Thọ Tuấn nấu canh chua cua với trái nhót. Hơi lạ đấy. Nhưng là nhót chín đỏ hay nhót còn xanh vậy. HTT hỏi để biết đặng sau này còn bắt chước nấu canh cua đãi Lâm Cúc chứ.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

hotinhtam

Lòng vòng mãi hôm nay mới vào nhà Lâm Cúc tưởng đãi trăng ai dè đãi canh cua đồng.
VCH nói đúng món này có thêm ít cà pháo thì tuyệt. Trần Đăng Khoa là mê canh cua rau đay với thịt lợn luộc chấm mắm tôm lắm. Rau đay và mùng tơi là hai thứ rau kết thịt cua lại thành dề tốt nhất. Với nữa cua đồng đừng chọn cua kềnh nên chọn những con bằng cỡ ngón chân cái trẻ con có màu vàng sáng; và đúng là phải giã chứ đừng có xay; lược phải thật kỹ cho thịt cua mịn không lợn cợn vỏ mất ngon.
Hôm nay vào thăm được ăn đẫy bụng bún riêu cua nên làm biếng. Để hôm nào lại ghé đọc thơ và truyện của Lâm Cúc nhen!
Hay là Lâm Cúc chọn thơ gởi qua tặng Lão Du Già trong comments vậy.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nguyễn Lâm Cúc

Ui đúng rồi!

Phải anh đó anh VCH quả là có những quả cà muối ăn cùng nữa nhưng trong NLC chỉ còn đọng lại hương vị bát canh thôi giờ đọc những dòng này của anh mới giật mình. Cả việc anh phân tích về riêu và canh cũng đúng luôn.Bái anh VCH về khoản sành các món ăn quê ta rồi.

Nguyễn Lâm Cúc

Chào Hoa Nắng

Bài thơ của bạn nhiều tình cảm và rất dễ thương. NLC rất vui vì đã có chung với bạn một niềm yêu qua món ăn dân dã nhưng nghĩa tình của quê hương. Chúc bạn luôn vui.

Văn Công Hùng

Thực ra nếu nấu với rau tập tàng (dứt khoát phải có mướp hương rau đay mùng tơi...) thì tên gọi của nó chỉ là CANH CUA thôi. Khi có từ RIÊU thì nó là món khác rồi. Ấy là người ta không nấu với rau nữa mà nấu với cà chua và mẻ hoặc me chua ăn với bún hoặc cơm cũng được. Người Bắc hay nói ăn bún riêu cua hoặc canh cua?... Tôi là một người chịu khó giã cua (phải giã mới ngon chứ xay thì hỏng) và (đành phải nói thật thôi) nấu canh cua và cả nấu riêu cua khá được. Đấy là món vô cùng hấp dẫn về mùa nóng như bạn kể. Phải có cà muối nữa chứ đúng không?

hoa nắng

Bài viết của anh thật cảm động hình ảnh và những kỷ niệm từ chính những thứ bình thường nhất để lại một thời ta nhớ mãi không quên .
Em có một bài về canh tập tàng Em xin gửi góp vốn với anh về hình ảnh món canh bình dị mà đậm đà chất quê hương này nhé!

_______

Canh Tập Tàng

Nghe anh kể canh Tập Tàng xứ Nẫu
Bữa cơm chiều tay mẹ nấu cho anh
Giản dị thôi một nắm rau xanh
Quê nhà đó mà thắm tình sâu sắc

Để khi xa hương vị canh thầm nhắc
Nơi quê mình Bình Định đó em ơi
Canh Tập Tàng anh khôn lớn từ nơi
Cánh đồng làng con Cua đồng mắm cá

Bình dị thôi mà sâu như biển cả
Khi xa rồi nhớ lắm Tập Tàng ơi!