CƠN ĐÓI VÀ BỨC TRANH

 
Nguyễn Lâm Cúc- Viết tặng anh Nguyễn Vạn An 


Tên chị là Phượng. Chị dân Huế tím nguyên gốc. Lúc chị ngồi nghiêng nghiêng gương mặt trái xoan trên chiếc máy may những sợi tóc bay lòa xòa trước trán. Nhìn mất cả hồn. Người ta quá đổi kinh ngạc khi phát hiện ra trong tủ kim chỉ trong ruột những xấp vải trong túi áo của chị và cả giữa trục những cuộn chỉ to bằng cổ tay những vắt cơm nắm chặt những mẩu bánh mì. Có nắm cơm đã mốc meo có chiếc bánh vừa mới bị cất dấu còn thơm phức mùi hương vani.


           
Chị bị đuổi ra khỏi tiệm may vì chủ biết chị bị điên.

Nghe đâu cơn điên của chị có nguồn gốc từ những ngày đói mốc ruột mà cả gia đình chị gánh chịu vào thập niên 80 của thế kỷ trước. Đứa em út của chị đã chết do nhai củ sắn sống. Chị bắt đầu dấu diếm thức ăn từ đó. Cơn đói của chị không thể nguôi ngoai cũng bắt đầu từ đó.

            Không hiểu sao tôi ngắm bức tranh này đã nhớ đến chị Phượng. Nhớ đến màu tím Huế. Nhớ nửa gương mặt thanh tao của một cô gái điên. Nhưng hơn hết tôi nhớ đến cơn đói không thể nào xoa dịu của người con gái này?

            Tôi với chị có chung một điểm: đói. Cơn đói của tôi đến giờ cũng không nguôi. Ở một mặt nào đó tôi cũng là người không bình thường. Vì không thể nguôi đói.

Hãy cho phép tôi trở lại chuyện đói cuối bài viết này. Bây giờ là tranh.

            Tôi đồ rằng tác giả bức tranh này là một phụ nữ? Chị rất yêu người đàn ông trong tranh. Đó có thể là chồng hoặc cha của chị. Người phụ nữ có trái tim dịu dàng. Sở hữu đôi bàn tay mà mỗi cái vuốt ve đều làm tuôn tràn dòng suối mát yêu thương trong lòng người. Chị đã mang tất cả những thứ đó pha thành màu sắc tinh khiết thánh thiện và đầy trìu mến vẽ nên tình cảm giữa con vật yêu và người chủ nuôi ân cần. Không phải thế. Đó là cha và con. Cũng có thể họ là đôi bạn. Không thể là vật và người chủ và tớ được. Sự giao hòa tình cảm của loài người và vật trong bức tranh này không có ranh giới. Đó là một sự hòa quyện yêu thương vô cùng mầu nhiệm. Trong ánh sáng nhân ái của bức tranh tôi cảm thấy mình được yên ổn. Cơn đói của tôi lúc này đây hình như tạm lắng dịu.

            Đúng như vậy. Tôi có nỗi lo âu thắt thõm không ngừng nghỉ đó là cái gì không cụ thể. Chỉ biết rằng tôi không bình yên. Nhưng hôm nay ngắm bức tranh này và nhớ chị Phượng nhớ về cơn điên nghiệt ngã vướng vào đời chị cùng cơn đói không nguôi tôi hiểu cơn đói triền miên của tôi là : sự trìu mến chan hòa kia.

Tôi cũng thích thú nghĩ rằng tác giả bức tranh này có một tâm hồn như một hồ nước trong xanh tràn đầy và tuôn chảy sóng sánh đến bất kỳ người nào có cơ may gặp gỡ. Tâm hồn trong lành đó chảy tràn qua những ngón tay và thấm đẫm cả màu sắc tối tăm nhất: màu đen.

Nguyễn Lâm Cúc

Tóm lại vợ ta tỉnh táo nhất!

Cô con gái đưa về một cái DVD 2 mẹ con nó coi. Bỗng nghe thấy MC: Một người gởi cho tôi lá thư đại để nội dung:Thao thức không ngủ được bỗng phát hiện căn phòng khiến ta nhiều suy tưởng: Sự vuông vức nhắc ta cuộc sông phải ngăn nắp trọn vẹn; trần nhà khiến ta luôn có ý tưởng vươn lên; nền nhà nhắc ta: Trông lên không quên nhìn xuống; cửa sổ bảo ta phải hướng ra thế giới bên ngoài; còn bà xã nằm cạnh quát ta: Ngủ đi cha nội để mai còn đi làm!

Anh PĐM à
Nhiều cái trông lên nhìn xuống hướng nội dõi ngoại như thế tuy rất là "chân lý" ( gần với lý có chân.) Nhưng túm lại vợ ta nói mới chính là mệnh lệnh cần tuân thủ nhất. hehe

Phan Đình Minh

Cô con gái đưa về một cái DVD 2 mẹ con nó coi. Bỗng nghe thấy MC: Một người gởi cho tôi lá thư đại để nội dung:Thao thức không ngủ được bỗng phát hiện căn phòng khiến ta nhiều suy tưởng: Sự vuông vức nhắc ta cuộc sông phải ngăn nắp trọn vẹn; trần nhà khiến ta luôn có ý tưởng vươn lên; nền nhà nhắc ta: Trông lên không quên nhìn xuống; cửa sổ bảo ta phải hướng ra thế giới bên ngoài;còn bà xã nằm cạnh quát ta: Ngủ đi cha nội để mai còn đi làm!

Nguyễn Lâm Cúc

Thấy chi mô?

Quả thật Ở góc nào dù tối vô nghĩa đến đâu cũng luôn sẵn ươm mầm. Chỉ có điều ta có thấy để neo.

Anh Phan Đình Minh ơi
NLC ngày nào cũng trợn mắt nhìn trừng trừng mà có thấy " mảnh đất ươm mầm sẵn" chỗ mô mô? Răng rứa hè?

Phan Đình Minh

Quả thật Ở góc nào dù tối vô nghĩa đến đâu cũng luôn sẵn ươm mầm. Chỉ có điều ta có thấy để neo.

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi Hoa Lục Bình

Quả thật từ "Cúc ơi" của HLB rất da diết. Trời sẽ mưa mưa rất êm đúng không?

Nguyễn Lâm Cúc

Chung ký ức

Có lẽ chúng ta có gì đó chung với nhau vào thập niên 80 của thế kỷ trước TC nhỉ? Như sự đói khổ chẳng hạn?

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi anh NVA

Thật sự NLC vẫn luôn thắc mắc: Có gì ở những bức tranh mà người ta bỏ ra hàng triệu Mỹ kim để mua nhỉ? Bây giờ vẫn chưa hiểu lắm nhưng ít ra đã khai mở chút chút cái đầu óc tăm tối của NLC về vấn đề này. NLC viết bài này cũng vì thế nữa. Cảm ơn anh NVA đã chiếu cố. Nếu bài viết này được anh NVA dịch quả là niềm vui hiếm có.

hoalucbinh

Cái sự trìu mến chan hòa ấy có người nhận được suốt cuộc đời có người nhận được một lúc nào đó có người thì chỉ đem cho. Đâm ra mình phải tìm xem nó ở đâu bà ơi. Đôi khi nó chỉ ở một câu gọi da diết của ai đó: "Cúc ơi" mà thôi.
Mà câu ấy hơi bị nhiều à nghen

Thanh Chung

Bạn iu quý

...tôi hiểu cơn đói triền miên của tôi là : sự trìu mến chan hòa kia.
----
Đọc câu này muốn khóc.

nguyenvanan

Cảm ơn Cúc đã viết bài CN tranh. Anh mà biết tác giả bức tranh thì thể nào cũng cố dịch bài của Cúc. Chắc người đó lần đầu sẽ ngạc nhiên lắm vì không thể ngờ được một cảm nhận như vậy. Nhưng anh sẽ đọc lại nhiều lần. Và người đó sẽ rất xúc động vì thấy bức tranh thương quí của mình đã gây một âm hưởng sâu xa cho một người ở tận nửa địa cầu bên kia.
Cảm ơn Cúc.