NHỮNG HẠT MƯA NÓNG

 

Nguyễn Lâm Cúc

           
Sao tôi lại dửng dưng khi trời mưa nhỉ? Nhất là những hạt mưa tròn vo rớt dòn dòn trên mái tôn làm bốc lên những làn khói trắng và làn hơi  nóng hầm hập. Và cũng nhất là sau một trăm sáu ba ngày nắng vênh vênh cái mặt đỏ choé đáng ghét? Nắng tới đổi tôi có thể ngửi thấy mùi khét từ chiếc lá xanh héo oặt. Chiếc lá cứ thế thành tro vụn vỡ không kịp cả việc đổi màu. Thế cũng chưa lạ sao tôi lại ngửi thấy cả mùi khét từ miệng giếng chị Miên đêm đêm đứng hàng giờ kiên nhẫn vét từng gáo nước đục rỉ ra từ cái đáy sâu hun hút?

Khô và khát! Đứng trong nhà hay ngoài sân. Thậm chí cả trong giấc ngủ cũng cảm thấy cơn khát cháy nơi cổ họng cái nóng bò chậm chạp dưới  cái lưng đẫm mồ hôi trên khắp thân thể và cả trong suy tư.

            Hai tuần trước có một cơn mưa ở phía chân trời. Chị Miên nói như thế. Hay đúng hơn là chị ước ao như thế. Chị bảo sao chỉ mưa nơi ấy thôi tiếc gì chút gió mà Trời chẳng thồi đám mây đùng đục ấy về đây? Sáng sáng tối tối chị Miên kẹp cái Radiô không rời chỉ để nghe thời tiết. Lúc nào cũng một giọng khê nồng của ông phát thanh viên người Bắc rằng miền Nam Trung Bộ trời trong xanh nắng nóng...

Trời trong xanh thật.

Một bầu trời ngọc bích biêng biếc xanh vời vợi.Xanh như thể suốt đời chỉ cốt làm  mỗi một việc rút hết gân mà xanh. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi nhởn nhơ từ đông sang tây rồi lang thang vào đâu đó ở miền vô định. Chị Miên thở dài thườn thượt. Chốc lát lại chạy ra ngó trời. Chị không nói ra miệng nhưng tâm chị thắp không biết bao nhiêu nén nhang đọc không biết bao nhiêu lời khấn nguyện trời hãy rớt một cơn mưa. Sào lúa nhà chị đang trổ. Con dâu mang bụng gần ngày sanh da tai tái vì ốm nghén và cũng vì thiếu đói. Sào lúa sẽ làm cho cả nhà yên lòng vì ít ra cũng không lo gạo vài ba tháng. Lúa đang trổ. Bây giờ thì những bông lúa dựng thẳng lên như cờ lau. Chỉ riêng chòm nằm lõm giữa ruộng là hơi uốn cong cong một chút. Chị Miên lội vào chỗ ấy với niềm hy vọng còn sót lại. Bông lúa nhẹ hẫng.

            Hôm qua chị Miên đã gặt lúa. Chiều tối mặt chị đỏ gay vì say nắng. Nhìn chị lúc ấy như sẵn sàng đánh nhau với cả cối đá.  Lúa gặt xong để luôn ngoài ruộng dự định lúc rãnh rỗi mang về chất thành rơm cho gà bới kiếm ăn. Chị Miên nói thế. Sáng chị Miên gặt lúa chiều trời đổ mưa. Chị Miên  xoạt xoạt lia ngọn chổi khắp mặt nhà. Ngọn chổi đưa như đập từng nhát vào  nền xi măng. Trời có khác. Khi người ta lạy đứng lạy ngồi không mưa cho! Khi chẳng cần thì mưa tàn mưa hại! Có đáng làm Trời không chứ? Chị Miên vừa quét vừa lầm bầm.  Nếu chị Miên khóc liệu từ khoé mắt chị có giọt nước nào được vét ra? Tôi hết sức tò mò về việc ấy nhưng chị Miên không khóc. Chị Miên chỉ đập ngọn chổi như muốn đập tan những hạt mưa to tròn nóng hôi hổi đang rớt xuống trên mặt sân. Vài phút sau mặt sân bốc lên những làn hơi đầy mùi đất oai oải và nóng hừng hực rất khó chịu.

            Tôi nhoài người ra cửa sổ để nhìn xem cơn mưa to đến cỡ nào. Xì. Cũng chỉ là mưa bóng mây thôi làm gì phải õng ẹo từ đầu tháng đến cuối tháng mới rớt hạt chứ?

            Rồi tôi bỏ mặc những hạt mưa nện tong tong xuống mái hiên che nhà để xe. Tiếng mưa trên mái tôn ồn ào rất mất thiện cảm. Nếu mưa lâu chút nữa chắc tôi sẽ nổi khùng. May quá đã nhìn thấy lại trời xanh. Những hạt mưa mỏng lại không còn rơi mà bắt đầu bay bay. Ngoài hàng rào những cành băng lăng màu tím không nhợt nhạt như ban sáng. Chúng vừa được giải khát.

            Chỉ riêng chị Miên là cơn khát lúc này không thể giải được bằng nước nữa. Mưa thật vô tích sự và đôi khi mưa cũng rất ác!

           

Nguyễn Lâm Cúc

Sẽ bắt chước

Anh NVA ơi NLC sẽ bắt chước người bên Tây sẽ đi kiện Thượng Đế. Nhưng có lẽ cần chuẩn bị lương thực sức khỏe vì chắc chắn vụ kiện này không đến được hồi kết thúc anh An nhỉ.
Đã sửa gặp thành gặt rồi. Cảm ơn anh.

nguyenvanan

Kiện !

Viết hay thật. Đọc mà như nghe thấy tiêng mưa bộp bộp. Lần đầu tiên thấy tiếng mưa mà đau.
Có một văn sỹ bên này viết một cáo trạng dài đòi đưa Thượng Đế ra tòa vì Thượng Đế thấy nhân loại đau vùi mà làm ngơ.

(luật tây cho người có đoạn: "nếu thấy người ta gặp nguy mà không cứu thì sẽ bị phạt !")

(Sáng chị Miên gặp lúa gặt hay gặp?)

Nguyễn Lâm Cúc

Hớn hở như bông mười giờ

Nhờ cái cm của Lý Toét mà tui mới đọc kỹ cái tản mạn này của Cúc. Quả thật là rất tuyệt.
Lại nhớ đến cái bài giật gân "Mất nước" bên nhà họ TRương.

Được bạn hiền HV khen mình lòng dạ sung sướng mặt mày hớn hở như cái bông mười giờ. Hehe

Còn vụ "mất nước" mình nghị họ Trương liệt kê chính xác. Nước đã cạn kiệt nghiêm trọng rồi e rằng con cháu nhiều đời sau phải sang quốc gia khác mua nước ngọt về mà dùng đó thôi. Huhu

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi anh Phạm Thanh Khương

Chút tình cảm buồn vui giận ghét qua cuộc sống qua nắng mưa qua bụi bặm và thanh tao mà được anh Phạm Thanh Khương đồng cảm gửi lời động viên khiến NLC vui mừng lắm. Xin cảm ơn những lời tốt đẹp mà PTK đã dành cho tản văn này.

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi bác thi sĩ Còm

Những khoảnh khắc của đời người...

Đúng là một khoảnh khắc trong đời người bác Còm nhỉ? Khoảnh khắc ấy mà chộp bằng ống kính của thi sĩ Còm thì chắc chắn ác chiến hơn rất nhiều. NLC nghĩ thế. Cảm ơn bác Còm tặng chữ "ĐượC".

Nguyễn Lâm Cúc

Phát hiện mới!

Xưa nằm trên gác xép sát mặt vào tôn. Có nghĩa là cách trời một gang. Lúc mưa nhất là bất chợp mưa rào nghe đúng như thế này... dòn dòn.

Hihi nhờ tản văn này mà NLC biết anh Phan Đình Minh từng nằm sát giời chỉ cách cái mái tôn nóng như lò sấy cá và từng đếm những hạt mưa dòn dòn vào một ngày cơn giông bật ngờ rơi từ thinh không xuống. Phát hiện mới này ngang tầm "phát hiện ra người ngoài hành tinh" hihi

Nguyễn Lâm Cúc

Tăng thêm

Hôm trước mình đọc bài bên nhà Trần Nhương Lão gia thấy có bài thơ nói rằng Trời làm sai nhiều quá nên mỗi năm phải "Thanh minh" một lần.

TC bạn ơi
Mình cũng cho rằng đến cả Trời cũng vẫn có nhiều việc sai như thường vì thế một thanh minh là hơi bị ít nên tăng thêm nhiều "thanh minh" nữa để "ta gần nhau hơn nhỉ" Hihi

Hoài Vân

@ LC iu

Nhờ cái cm của Lý Toét mà tui mới đọc kỹ cái tản mạn này của Cúc. Quả thật là rất tuyệt.
Lại nhớ đến cái bài giật gân "Mất nước" bên nhà họ TRương.

Phạm Thanh Khương

Chào chị Nguyễn Lâm Cúc.
Một tản văn mà khi đọc người đọc có thể nắm được cầm được và nhìn được. Văn sắc như dao. Đọc rồi nghĩ rồi đau cái đau cuộc đời. Cứ tưởng mưa lúc nào mát mặt lúc ấy. Hóa ra. Mưa vô tích sự. Cái hình ảnh chị Miên lấy chổi đánh mưa sao mà sướng thế.
Chúc mừng một tản văn hay và để lòng bạn đọc.

Còm

Cái này ĐƯỢC đấy NLC ạ. Những khoảnh khắc của đời người... Còm thích kiểu viết như chộp này.