THƯỢNG ĐẾ CŨNG BỊ HẮT HỦI

 

Quan sát cuộc sống- Nguyễn Lâm Cúc

Cứ vào những ngày cuối năm thì ai nấy đều hối hả. Mà cũng kỳ thiệt hổng hiểu những ngày ấy việc ở đâu tuôn ra mà nhiều như nước mưa nguồn đổ về. Từ trong nhà ra đầu ngỏ từ công sở đến chợ búa cứ là chất chất chồng chồng. Mỗi ngày cuối năm như vậy có lẽ phải cần thêm 24 giờ nữa mới giải quyết hết công việc. Ngoài đường tiếng xe lao vun vút hầu như không hề ngớt dù đó là 12 giờ đêm hay một giờ sáng.

Trong những ngày cuối năm như vậy tôi sợ nhất là bị bệnh. Thế nhưng đó cũng là thời điểm tôi hay bệnh nhất vì áp lực công việc vì phải thức khuya dậy sớm và vì nơi tôi ở những ngày giáp tết là những ngày thời tiết thay đổi thất thường nhất. Ban trưa nóng như nung ban đêm trở lạnh về sáng có rét và sương mù. Tôi sụt sà sụt sịt vì cảm cúm viêm họng. Tôi vẫn chạy ngoài đường vẫn không rời công việc nhưng hôm nay phải lấy thuốc để uống nếu không muốn bị sốt quật đổ. Họng đau rát đã báo hiệu cơn sốt đang nung đâu đó dưới da thịt. Tôi ghé Trạm Y tế xã. Trạm vắng tanh cô y tá cấp thuốc đang ngồi xem ti vi. Chị Hiền một Y sĩ đứng tựa quầy thuốc kinh doanh nhìn tôi cười chào hỏi. Tôi đưa sổ khám bệnh thẻ bảo hiểm cho chị Hiền chị hỏi vài câu và cắm cúi ghi toa thuốc cho tôi. Này nhưng không có kháng sinh đâu nha. Cuối năm thuốc hết rồi lấy tạm thuốc ho thuốc giảm đau mấy viên C...uống đỡ. Qua tết lên đây khám lại sẽ cấp kháng sinh cho. Việc tủ thuốc bảo hiểm y tế luôn luôn thiếu thuốc là chuyện...thường ngày ở huyện. Nhưng thiếu tới nổi vài viên thuốc cảm cúm cũng không có để cấp cho người bệnh thì quả là hết chỗ nói. Tôi càu nhàu tủ thuốc bảo hiểm cứ y như của bố thí. Tiền bảo hiểm thu trước rồi nhưng thuốc men thì  cấp theo kiểu  làm...cho có. Chán quá!

Ấy! Bình thường vẫn đủ thuốc cấp đó chứ thông cảm mấy ngày cuối năm bận quá không đi nhận thuốc kịp. Thôi. Mua  thêm kháng sinh ở quay về mà uống nè. Tôi bèn móc tiền mua vỉ kháng sinh rồi đi qua tủ thuốc bảo hiểm nhận thuốc. Cô Y tá không mở miệng không đáp lại lời chào của tôi chỉ đưa tay xé tờ đơn thuốc và uể oải nhìn vào đó lấy thuốc. Sau khi lấy đủ cô ta đưa cho tôi một nắm lỉnh kỉnh đủ thứ thuốc.
 

Cho chị xin cái bịt ni-lon hay cái gì đó đựng thuốc chứ cầm như vầy rớt thuốc sao em? Không có bịt không có gì đựng được hết chị à chị chạy đi tìm bịt đi- Cô y tá trả lời. Sao Trạm không mua túi ni-lon đựng thuốc cấp cho người bệnh ha em? Loại túi nhỏ xiu đựng thuốc một ký có cả hàng cái bịt tốn chỉ chừng hai chục ngàn chứ mấy? Không có kinh phí mua bịt hay túi đựng gì đâu chị à. Trên chỉ cấp thuốc vậy thôi. Cô y tá nói như một người máy.

Trời. Thượng đế mà bị đối xử như thế này đây. Tôi nghĩ thầm như vậy vì tôi đâu có đi xin thuốc. Hàng tháng trên bảng lương của tôi đã bị trừ sẵn khoản chi nộp bảo hiểm y tế. Tôi đã đóng bảo hiểm y tế trên 20 năm. Tháng nào cũng đóng nghĩa là tôi đã trả tiền trước để mua chỗ thuốc cảm cúm này. Chỗ thuốc tôi đang cầm nếu mua ở  bất kỳ quày thuốc nào người ta không những bán đủ loại thuốc để phục vụ nhu cầu của tôi loại nào không có họ lập tức chạy đi lấy hoặc điện thoại cho ai đó cầm lại tức thì. Thuốc sẽ được họ gói cẩn thận vào bao bịt kèm theo nụ cười vô cùng dễ thương.

Tôi ra về mang theo cảm giác bực bội vì sự qua loa thiếu trách nhiệm của hệ thống đối với một chính sách an sinh quan trọng của Chính phủ.

Mấy ngày tết qua nhanh nhưng bệnh cảm cúm của tôi kéo dài. Không kéo dài mới lạ vì tôi không nghỉ ngơi không ngừng công việc vì những ngày tết còn bận rộn hơn với chuyện bếp núc khách khứa. Ngay ngày làm việc đầu tiên tôi chạy lên Trạm y tế để lấy thuốc.

Chị thông cảm mới qua tết nên không có thuốc giảm đau hạ nhiệt. Không có viên C chỉ có những viên B tổng hợp.- Cô y tá lại nói như vậy với tôi. Sao kỳ vậy trước tết cũng không đủ loại thuốc để cấp sau tết cũng không có thuốc để cấp dù chỉ là những viên thuốc thông thường nhất ???

Cô tôi ho rất nhiều rồi sốt mê man tôi đưa cô nhập viện. Tôi chìa thẻ bảo hiểm y tế và nhận về một sự thờ ơ đã biết trước. Hàng ngày bác sĩ đến khám bệnh cho toa một vài loại thuốc uống. Hai ngày trôi qua cô tôi chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Tôi chạy lên phòng giám đốc nói với ông giám đốc cô tôi là mẹ Việt Nam anh hùng tôi là nhà báo...Ông giám đốc nhấc máy điện thoại gọi khoa nội bác sĩ trưởng khoa đến ngay gường bệnh khám lại cho cô tôi dịch truyền có hòa thuốc được mang đến truyền ngay. Đơn thuốc cũng thay đổi. Tôi mang đơn thuốc hỏi những người quen thì biết đơn thuốc bây giờ toàn những loại thuốc đặc trị đắt tiền.

Nhớ lại lần Tí Chuột của tôi đi bệnh viện Nhi đồng thành phố Hồ Chí Minh để phẩu thuật  chữa trị tinh hoàn lạc chỗ. Dù có thẻ bảo hiểm nhưng tôi đã trả rất nhiều thứ tiền để làm tất cả những công việc cần thiết trước khi vào việc chính đó là phẩu thuật chữa trị. Lần đi thứ nhất họ hẹn tuần sau đem cháu lên. Tuần sau tôi đem Tí Chuột ngồi vật vạ từ sớm đến chiều và nhận được một lịch hẹn khác là 3 tháng sau họ mới có thể xếp lịch phẩu thuật được. Trong khi đó cạnh phòng trả kết quả có ngay tấm biển " dịch vụ phẩu thuật chữa trị ngoài giờ" tại nơi ấy tôi được câu trả lời là phẩu thuật ngay...

Tôi buồn !

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi anh HNC

HNC cũng thấy nhiều phần việc và suy nghĩ tất tốt của anh Hoàng Kim hồi còn bên trang Tiếng Việt/ khi ấy chúng tôi có trao đổi một số vấn đề

Nhờ NLC gửi lời thăm sức khỏe anh Hoàng Kim và gia đình
Thân ái HNC

Anh Hoàng Kim chắc có ghé vào đây đọc bài viết và sẽ đọc được lời thăm hỏi này của anh HNC.
Chúc anh vui nhiều.

nguyenlamcuc

Học bài học tặng hoa

Anh Châu phải học bài học tặng hoa mà bạn NiCo từng nhắc nhở đi. Anh thấy tiện ích của việc đó chưa ví dụ như hôm nay mà có thể gửi một bó hoa đẹp tặng NiCo để NLC ké ngắm thì có phải là...hết ý hông? Hihi

HNC

HNC cũng thấy nhiều phần việc và suy nghĩ tất tốt của anh Hoàng Kim hồi còn bên trang Tiếng Việt/ khi ấy chúng tôi có trao đổi một số vấn đề

Nhờ NLC gửi lời thăm sức khỏe anh Hoàng Kim và gia đình
Thân ái HNC

Chau Xuan Nguyen

Nico làm anh phải năn nỉ rồi...

Dúng rồi Nico đúng Nico hy vong NLC đừng bệnh là đúng anh phải đồng ý với Nico là anh hy vong NLC cũng đừng bệnh NLC nhé bây giờ Nico giận anh rồi chỉ còn NLC thôi kô biết bao giờ Nico hết giận đây ???
Vậy thì anh cứ bệnh đi rồi đi bác sĩ để đòi quyền lợi bảo hiểm nha nhưng đừng để chị Lâm Cúc bệnh mà khổ! Giận rùi! Bệnh tật tai nạn thì sung sướng gì đóng bảo hiểm y tế để đề phòng bệnh nhưng không bị bệnh càng tốt hơn chứ sao. Hu hu là hu hu!
Ngày mai anh sẽ bị bệnh ko làm việc gì cả coi như ngày mai là fatherday của anh đấy nhé Nico !!!
He !! He !! Vậy thì nếu Chủ Nhật anh bệnh thì thứ 2 Nico hết giận anh nhe !! He !! he !!!
Chúc Nico thừ 7 CN và nhất là thù Hai vui
Bạn của Nico
Chau Xuan Nguyen

nguyenlamcuc

Gửi anh HNC

Theo tôi nhận thấy :" Tham nhũng ở VN chưa thể hết được dù 50% do vẫn còn hiện tượng đục nước béo cò mà bộ máy chính quyền yếu ớt ko ngăn chặn nỗi ( bản thân còn là quan tham thì trị được ai ?)... cho nên mọi người hãy nắm tay lấy nhau mà phát hiện tham nhũng . Tôi không tin là trong hàng vạn người kia ko có lấy 1 Bao Công
vâng. NLC cũng tin rằng cuộc sống có rất nhiều người tốt người tài. Tuy nhiên thay vì chở đợi một Bao Công xuất hiện mỗi chúng ta hãy trở thành Bao Công của chính mình. Hehe
( Để NLC đi mua mặt nạ Bao Công đeo dô)

nguyenlamcuc

Thoải mái trong căn nhà bè bạn

NiCo ơi bạn thoải mái trong căn nhà của mình Bạn nhé. Với mình những ý kiến trái chiều cũng giá trị ngang với những ý kiến đồng thuận. Có ý kiến trái chiều khiến mình mở rộng hơn sự hiểu biết về sự việc nào đó và nhìn lại cách nhìn nhận của mình.
Riêng về " sự phản biện của anh Châu" với một ý kiến trong cảm nhận của Bạn mình nghĩ rằng anh Châu chỉ mượn ý Bạn như một cái cớ để đưa ra chính kiến của mình một cách có lý do thôi. Khà khà
Riêng mình mình rất thích câu nói này của Bạn: Chúc chị đừng bao giờ bị bệnh. Nếu có phải gọi ngay cho bác sỹ Tản.. Vì với mình đây là một lời chúc thân thiện hàm chứa một xiu trêu ghẹo dành cho bè bạn. Mình mỉm cười thích thú khi đọc dòng viết này. Mình không cho dòng viết đó là một ý kiến mà là một lời chúc tốt lành. Đúng không NiCo.

Nguyễn Lâm Cúc

Chuyện trên trời

Tuy nhiên hoàn toàn đồng ý về ý kiến thứ 2 của Nico luôn luôn có bệnh viện tư để có cạnh tranh vì cạnh tranh luôn luôn tốt cho người tiêu dùng và làm cho ng cung cấp dịch vụ phải cố gắng thật nhiều vì nếu không đối thủ cạnh tranh của mình sẽ lấy hết khách.
Anh Châu thân mến NLC xin kể cho anh Châu nghe một câu chuyện " trên trính nghĩa là nói chuyện trên trời dưới đất". Lần nọ tiến sĩ Hoàng Kim về Đức Linh thăm tết trong câu chuyện hai anh em đã nói về thế giới tiến sĩ Kim cho rằng nếu nước Mỹ đủ mạnh trở thành bá chủ toàn cầu thì tốt hơn gian đoạn hiện nay vì những quốc gia vi phạm công ước Quốc tế sẽ bị Mỹ chế tài ngay. Nhưng NLC thì cho rằng nên song hành hai thế lực hùng mạnh ngang nhau trên thế giới vì nếu chiếc ghế bá chủ toàn cầu còn trống các bên có tham vọng sẽ tích cực hơn trong việc chứng minh mình văn minh văn hóa và nhân quyền. Vì vậy những nước nhỏ hơn yếu hơn chậm phát triển có nhiều cơ hội hưởng lợi từ những cơ chế chính sách không ngớt cải thiện của những quốc gia có ý nhìn vào cái ghế toàn quyền . Hehe

Nico

Gửi chị Lâm Cúc & anh Châu Xuân Nguyễn

Nói vậy chứ anh Châu Xuân Nguyễn không đồng ý với Nico thì thôi Nico vẫn chúc anh tương tự đừng bao giờ bị bệnh! Đấu tranh đòi thuốc và quyền lợi cho người bệnh không nhất thiết mình phải bị bệnh. Mình phải khỏe mạnh mới đấu tranh được cho người khác. Nếu anh cứ tiếp tục không đồng ý với Nico Nico sẽ gọi sư phụ Đông Hòa về bênh Nico đấy.
Chị Lâm Cúc ơi em xin lỗi chị đã cự nự tại nhà chị nhé. Tại anh Châu trước. He he... Từ hôm Nico gỡ bột cánh tay bị tai nạn hôm nay mới giơ được lên đến đỉnh đầu mà không đau chút nào phấn khởi quá nên vào đây nói nhiều chị đừng cười em nhé.

Nico

Chị Lâm Cúc ơi chuyện chị kể trường hợp sản phụ Nguyễn Thị Suốt rất cảm động. Cũng không thiếu các bác sĩ y tá tận tâm tận lực có trách nhiệm với bệnh nhân. Nhưng có bao nhiêu người có được may mắn ấy và bao nhiêu phần trăm phải chết thảm. Thực ra bác sĩ của Việt Nam rất giỏi. Người Việt mình thông minh cần cù khéo léo và nhân hậu lắm tỉ lệ sinh viên đậu thủ khoa trường Y người Việt bên Pháp rất cao nhiều bác sĩ tên tuổi. Có thể cơ chế lương bổng hay cách thức quản lý bên nhà với các tệ nạn đã làm cho người ta thất vọng.

HNC

Theo tôi nhận thấy :" Tham nhũng ở VN chưa thể hết được dù 50% do vẫn còn hiện tượng đục nước béo cò mà bộ máy chính quyền yếu ớt ko ngăn chặn nỗi ( bản thân còn là quan tham thì trị được ai ?)... cho nên mọi người hãy nắm tay lấy nhau mà phát hiện tham nhũng . Tôi không tin là trong hàng vạn người kia ko có lấy 1 Bao Công

Vui vẻ

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'2509','5aflvgpudia0o9jlpu6jf7pvj7','0','Guest','0','54.81.110.186','2018-08-19 20:51:15','/a153388/thuong-de-cung-bi-hat-hui.html')