KÝ ỨC THÁNG TƯ

 



Truyện ký Nguyễn Lâm Cúc

Đức Linh là vùng Giải phóng sớm từ cuối năm 1974 nhưng Sư Đoàn 18 của Ngụy từ Long Khánh chi viện qua ngả  Quốc lộ 120 đến cây số 125 Định Quán rồi vượt sông La Ngà sang đóng quân trong những rừng cao su bạt ngàn lại đánh tái chiếm. Nhưng đến ngày 23/3/1975 thì quân Ngụy tháo chạy hoàn toàn. Trong thời gian từ cuối năm 1974 đến 23/3/1975 cao điểm Núi Dinh là một trong những điểm nóng hai bên quyết dành cho bằng được. Không biết bao nhiêu bom đạn rải thảm trên ngọn núi độc lập này ban ngày đất bụi từ đỉnh núi tung đỏ trời kèm theo những tiếng nổ ùng oàng không ngớt. Ban đêm ngọn núi cháy đỏ rực vì bom Napan. Từ thị trấn cách núi chỉ 5 km nhìn lên núi cháy như một bó đuốc chỉa thẳng lên nền trời để soi sáng một điều gì đó.

Ấy là thời gian tôi chứng kiến chiến tranh. Ban đêm cả nhà ngủ trong hầm ban ngày người người nháo nhác. Sau vì nhà tôi quá gần Chi khu quân sự của Ngụy chỉ cách khoảng 300 mét tính theo đường chim bay cha mẹ tôi quyết định đem cả nhà ra đồng trống.

Trên cánh đồng lúa ven song La Ngà giáp ranh với Định Quán mọc lên hàng trăm căn chòi tạm bợ được cất bằng vải bằng nong nia bằng lau lách. Sau đó không biết người lớn bàn bạc nhau như thế nào mà mọi người kéo trở ngược vào thôn rồi leo lên những chiếc xe tải. Hàng đoàn cả trăm chiếc xe tải chở hàng ngàn người rời bỏ nhà cửa ra đi. Khi xe chạy theo con đường vòng qua Chi khu tôi nhìn thấy khói bốc lên nghi ngút đây đó trắng xóa giấy tờ như ai rải truyền đơn và vắng hoe không một bóng người. Quân Ngụy đã rút chạy hòan toàn.

Đó là những ngày cuối tháng 3/1974.

Những chiếc xe tải chở chúng tôi phải dừng lại ở Trà Tân cách nhà tôi chừng 10 km. Phía trước trên con đường độc đạo đang có giao tranh ở Gia Rây cách nơi chúng tôi dừng lại cũng khoảng 10 km. Mọi người rời xe tải nằm vật vạ dưới những bóng cây hoặc kiếm một cái gì đó che tạm. Trẻ con khóc mếu máo vì sợ vì đói và vì cả khát nữa. Tháng ba đang mùa khô. Nước mang theo của từng gia đình đã cạn. Tôi chạy theo những người kiếm nước ở những suối nước trong rừng sâu. Nhưng chỉ kiếm được một ít nước đục ngầu.

Ngày hôm sau tiếng sung giao tranh phía trước vẫn đì đùng. Nhiều người quay trở lại nơi đã ra đi. Nhiều người bàn bạc tìm con đường xuyên rừng để ra quốc lộ 1. Cha mẹ tôi đi theo những người quả quyết xuyên rừng. Họ hăm hở bắt đầu cuộc hành trình mà tôi luôn luôn tự hỏi không biết họ chạy đi đâu?

Đầu tiên là vất bỏ những thứ nặng mặc dù đó là gia tài của họ về sau cả xe Honda cũng vất bỏ vì hết xăng không để đẩy trong đường rừng cuối cùng cả gạo cũng chỉ mang theo đủ vài ngày ăn. Đoàn người lết thết vất vả đi theo những con đường ngoằn ngoèo trong rưng mà hình như chẳng ai biết con đường sẽ dẫn họ đến đâu. Khổ nhất là không có nước. Nhiều người chặt dây rừng để uống. Cha mẹ tôi không biết chặt dây rừng tôi thương Đen khát khô nẻ cả môi miệng mà chẳng biết làm sao tôi tìm những bông hoa nở dọc đường hái đưa cho Đen hút nhụy cho đỡ khát. Có một hố bom đọng nước đỏ ngầu ven đường mòn nhiều người lao xuống múc uống tôi cũng nhào xuống tranh tôi hứng đầy chiếc bình hai lít mang theo người đem lên cho Đen tu ừng ực thứ nước đầy bùn đỏ và nòng nọc con. Đem đó Đen và tôi cùng đau bụng quằn quại. Khổ nhất là Đen đi ngoài cả khi đang ngủ nó bị đòn còn tôi thì lò mò tìm cái để lau để thay và để an ủi Đen.

3 ngày sau chúng tôi tìm thấy bìa rừng tìm thấy nhà và thấy nước nơi chúng tôi tìm thấy chính là Gia Rây chỗ chiến sự mấy hôm trước. Nhiều nơi khói chiến tranh vẫn còn bốc lên đầy đe dọa.

Theo đường tỉnh lộ 133 đoàn người rồng rằn bồng bế cõng nhau lội bộ vượt qua Gia Rây qua ngả ba Ông Đồn. Tại ngả ba Ông Đồn nơi ngày nay là UBND huyện Xuân Lộc tôi nhìn thấy xác người chân tay của họ vương vãi trên bờ dây thép gai của chi khu quân sự. Trên đường tôi thấy một đoàn quân Giai phóng vượt quốc lộ 1 họ băng từ bên này sang bên kia tất cả đều mặc đồ đen mang dép cao su có quai hậu quấn khăn rằn trên cổ. Đó là lần duy nhất tôi nhìn thấy quân giải phóng trên súôt hành trình tháo chạy vô vọng của những người sợ chiến tranh.

Mọi người dừng lại một đêm ở Suối Cát cách ngả ba Ông Đồn chừng 2km. Hôm sau họ lại băng rừng ra Căn cứ 2. Lần này họ đã thành công. Ở Căn Cứ 2 họ tìm được xe đi nhờ về Bình Tuy.

Tại Bình Tuy có một nơi gọi là Trại Tỵ nạn dành cho những người chạy nạn hàng trăm căn nhà cất tạm bằng lá buông được cất trên một khu đất trống. Mỗi gia đình được cấp một căn nhà lá buông và 50 kg gạo. Tôi thầm mong gia đình tôi ở mãi nơi ấy luôn vì tôi không biết họ chạy đi đâu để làm gì. Không ai quan tâm đến tôi và chẳng ai buồn trả lời những câu tôi hỏi.

Tôi lang thang ra đường quốc lộ trên đường xe quân sự đủ loại chở đầy lính và sung ống đạn dược có cả những quả đạn dài thong nhọn hoắt đuôi xòe hoa. Chúng chạy ngược chạy xuôi. Lính ngụy cũng rất nhiều chạy xuôi chạy ngược. Có cả những hàng lính đi bộ nữa họ đi hối hả vội vàng nhưng có vẻ như không biết đi đâu. Vì nhìn họ  vẻ hốt hoảng nét mặt thất thần đi từng tốp từng nhóm   không có hàng ngủ gì cả. Sau này tôi biết đó là những lính ngụy vừa rời bỏ mặt trận rời bỏ nhiệm vụ tháo chạy.
Ba mẹ tôi lại theo đoàn người rời căn nhà là buông mà tôi rất thích vì nó cho tôi sự yên tâm vì Đen có thể thoải mái nằm ngủ giữa căn nhà rộng tuênh toàng mà ít bị ăn đòn. Theo cha mẹ tôi và mọi người ra cửa biển bước lên những chiếc ghe đánh cá. Cửa biển sóng chồm từng cơn trắng xóa hung dữ chiếc thuyền tròng trành như lá tre trên mặt nước. Con người quá nhỏ bé mong manh trước bao la biển trời nhưng đồng thời con người cũng là loài có sức mạnh hủy diệt ngang bằng với sự mạnh của Tạo hóa. Tôi bò lên trên mũi thuyền để nằm. Chiếc  thuyền chạy ven bờ biển mảnh trăng non buồn bả trên nền trời. Tôi khấn tên Phật Quan Thế Âm cho đỡ sợ rồi nằm nhìn bầu trời và lâu lâu sở mũi Đen thử Đen còn thở không.

Thuyền cập bãi biển Vũng Tàu. Đó là Bãi Trước. Tôi nằm sóng xoài trên bờ say đứ đừ sang cả hôm sau. Tôi nằm như con mèo ướt dưới hàng ngàn bàn chân hối hả đi đi lại lại mà không hề ebi61t phải đi đâu.Gia đình tôi lang thang loanh quanh ở nhiều nơi tại Vũng Tàu. Có hôm cả nhà qua đêm trên một nhà vệ sinh lộ thiên mà không biết sáng hôm sau dưới lưng của hàng ngàn người bầy dòi từ những lổ đi đại tiện bò lúc nhúc.

Thành phố vắng hoe thi thoảng có tiếng sung đâu đó. Trời ạ không phải sung giao tranh mà là sung phá cửa những kho hàng cửa hiệu để cướp của. Trong đoàn người của chúng tôi cũng có nhiều người tham gia những vụ cướp của ấy.

Chúng tôi lấy lất từ bến tàu đến sân chùa từ trong nội thị tìm về những nẻo thôn. Ngày này qua ngày khác chúng tôi cứ lang thang như vậy mà không biết để làm gì. Có nhiều ngày tôi chạy ra bến tàu thấy những chiếc tàu to lớn chất đầy người chuẩn bị nhổ neo. Trên bến nhung nhúc người chen chúc xô đẩy để dành những bước chân chập hẹp lên chiếc cầu tàu. Một vị Linh mục đứng nhìn cẩn ấy và lần tràng hạt cầu kinh. Có lần tôi nhìn thấy một chiếc tàu màu đỏ to lớn vừa rời cảng biển chưa kịp khuất tầm mắt thì đã chìm ngỉm. Tiếng khóc tiếng la cầu cứu rền một góc trời.

Tuyệt nhiên không hề nghe tiếng súng giao tranh như dự đoán của nhiều người.
Sau đó gia đình tôi lại lang thang tìm qua Long Hải. Ở Long Hải một thời gian nữa lại lang thang tìm đường về Biên Hòa Long Thành Đồng Nai và cuối cùng chúng tôi trở lại nhà sau 4 tháng chạy trước hòn tên mũi đạn. Cho đến bây giờ tất cả những người trong đoàn người chạy rồng rắn ngày nọ không ai giải thích được là họ chạy đi đâu làm gì vào những ngày tháng đó.  Họ không giải thích hay không thể giải  thích nhỉ?
Chuyến đi ấy vô tình tôi đã đưa tôi cùng những giây phút lịch sử của đất nước qua nhiều vùng miền. Bây giờ lịch sử chứng minh quân Ngụy sau khi thất bại nặng nề ở Tây Nguyên và bị Mỹ bỏ rơi đã khủng hoảng tinh thần. Bên cạnh đó cuộc chiến tranh phi nghĩa của chúng đã bị nhân dân cả nước bạn bè trên thế giới lên án cực lực buộc chúng vào tình thế chỉ có thể đầu hàng buông súng chứ không có chọn lựa nào khác.

Tôi cũng đã chứng kiến họ buông súng thật. Cái sự buông súng kịp thời đúng lúc đó là may mắn lớn của dân tộc Việt Nam. Vì sau khi Tây Nguyên thất trận từ Quảng Trị đổ vào chỉ có Xuân Lộc -Đồng Nai là nơi xảy ra giao chiến còn lại quân Giải phóng đã tiếp quản nhiều thành phố quân khu để ngỏ. Không có giao chiến trên nhiều tỉnh thành điều này đồng nghĩa là không có thiệt hại xương máu của hàng trăm ngàn người ở cả hai bên. Và cả những người dân lành vô tội ngu ngơ như đoàn người chạy trước mũi súng của cha mẹ tôi. Nếu chiến sự diễn ra nơi nơi biết đâu một viên đạn đã cướp mất NLC từ ngày nọ khi còn là một cô bé mũi dãi lòng thòng trong đoàn người cứ đi như vịt?

nguyenlamcuc

Góc nhìn hẹp

Đọc bài từ tuần trước mà nay mới viết CM. Đọc bài biết thêm được khung cảnh của những ngày trước và sau 30 tháng Tư 1975 ở miền Nam với những nỗi nhọc nhằn chồng chất của biết bao người dân thường. Cảm nhận của Lâm Cúc về sự may mắn thời cuộc khi một bên buông súng thật thú vị. Mong sẽ không bao giờ còn chiến tranh trên trái đất này.
NLC vẫn nhớ về những ngày tháng đó bằng một kỉ niệm in sâu vào tâm khảm với vết thương chưa bao giờ nguôi đau nhưng sẽ kể vào một dịp khác. Trong bài viết trên NLC chỉ muốn đưa ra góc nhìn hẹp của mình về những ngày tháng lịch sử đó. Bây giờ NLC vẫn thảng thốt với giả định nếu có những cuộc giao chiến xảy ra đến tương tàn thì...điều đó sẽ khiến cho nhiều bè mẹ Việt Nam đau đớn hơn nữa. NLC cùng một mong mỏi như anh Duy Mẫn chiến tranh sẽ không bao giờ xảy ra nữa trên quê hương chúng ta.
Kính chúc anh luôn bình an

Vũ Duy Mẫn

Đọc bài từ tuần trước mà nay mới viết CM. Đọc bài biết thêm được khung cảnh của những ngày trước và sau 30 tháng Tư 1975 ở miền Nam với những nỗi nhọc nhằn chồng chất của biết bao người dân thường. Cảm nhận của Lâm Cúc về sự may mắn thời cuộc khi một bên buông súng thật thú vị. Mong sẽ không bao giờ còn chiến tranh trên trái đất này.

nguyenlamcuc

Chạy có mấy tháng hà

Chạy lòng vòng từ Đức Linh đến Vũng Tàu ??? Gần 1 năm vậy hả Cúc ???
Chúc em 1 ngày vui
Chau Xuan Nguyen

Chạy lòng vòng trước những trận chiến hoặc sau lưng những trận giao tranh lịch sử 1975 ấy có mấy tháng hà. Bắt đầu từ đầu tháng Tư và kết thúc đầu tháng Sáu. Nhiêu đó đủ...khổ tận rồi. Nếu chạy miết như vậy một năm chắc rụng luôn hai chân đó anh.
P/s: Có gì mà bí mật dữ vậy ha anh Châu? Khà khà

Chau Xuan Nguyen

Gửi Cô Nguyen Lam Cuc chay giặc từ tháng 03.74 đến tháng 04.75 ???

Chạy lòng vòng từ Đức Linh đến Vũng Tàu ??? Gần 1 năm vậy hả Cúc ???
Chúc em 1 ngày vui
Chau Xuan Nguyen

nguyenlamcuc

Chôm hình

Chôm cái hình đẹp bên nhà Bạn bác sĩ đem về để...ngó cho dzui.

nguyenlamcuc

Sung sướng

Ký ức Tháng Tư của chị nhiều thông tin lịch sử quá. Mỗi người có cách cảm nhận về Tháng Tư và có những kỷ niệm khác nhau. Em nhớ đã được ba em công kênh lên vai chạy quanh nhà. Cũng may là họ buông súng như chị viết nếu không sẽ còn đổ máu.
Nico cũng được nghỉ ba ngày không đi đâu mà cũng tranh thủ quanh quẩn trong vườn như chị đấy hoa tulip hôm trước trụi hết rồi. Trẻ con thì tranh thủ ngủ bù vì ngày đi học phải thức khuya dậy sớm. Mùa này vườn chị có trái gì nữa bỗng dưng thèm xoài quá chị ạ. Chúc chị vui.

NiCo thân mến mình nhớ lại những ngày tháng lang thang mỏi mệt lê lết ấy mà rùng mình sợ hãi và cũng vô cùng vui sướng vì hiểu được rằng cái phe thua đã biết thua đúng lúc. Tại sao thì chúng ta đã hiểu rồi phải không?
Trời đang mưa đầu mùa mà mưa dầm. Năm nay xoài ở nước mình nhất là ở chỗ mình rất rẻ. Xoài Cát Hòa Lộc hay Cát chính chỉ 7.000 đồng 1kg. Ngọt mê man. Mình ước gì có thể gửi được đến Bạn một ít.
Mùa này cũng đã có sầu riêng. Chỗ mình cũng có những vườn sầu riêng bạt ngàn thơm phức. Trong vườn nhà mình xoài vẫn đang còn. Măng cụt trái đã lớn. Mận đang chín mít đang thơm dừa luôn trỉu quả. Mùa này hoa Thiên lý ngạt ngào bay hương. Bao giờ thì mình có thể đón Bạn đến chơi thăm vườn nhỉ? Sẽ có ngày ấy đúng không NiCo?
Do VN đang có nhiều comment bẩn gửi khắp mọi nhà mình để chế độ kiểm duyệt góp ý nên góp ý không hiện ra liền như mọi khi đó NiCo.
Thân chúc Bạn những ngày nghỉ vui nhiều nhé. Tiếc nhỉ hoa Tuylyp sớm tàn quá!

Nico

Thương gửi chị Lâm Cúc

Chị yêu ui comment của em đi đâu mất rùi vậy?

Nico

Ký ức Tháng Tư của chị nhiều thông tin lịch sử quá. Mỗi người có cách cảm nhận về Tháng Tư và có những kỷ niệm khác nhau. Em nhớ đã được ba em công kênh lên vai chạy quanh nhà. Cũng may là họ buông súng như chị viết nếu không sẽ còn đổ máu.
Nico cũng được nghỉ ba ngày không đi đâu mà cũng tranh thủ quanh quẩn trong vườn như chị đấy hoa tulip hôm trước trụi hết rồi. Trẻ con thì tranh thủ ngủ bù vì ngày đi học phải thức khuya dậy sớm. Mùa này vườn chị có trái gì nữa bỗng dưng thèm xoài quá chị ạ. Chúc chị vui.

nguyenlamcuc

Chí ní!

"Nếu chiến sự diễn ra nơi nơi biết đâu một viên đạn đã cướp mất NLC từ ngày nọ khi còn là một cô bé mũi dãi lòng thòng trong đoàn người cứ đi như vịt?"
Toàn nói dại. Nếu thế lấy đâu ra người gửi nấm mối vào đầu mùa mưa và gửi xoài khi nắng bắt đầu lên. Thiện tai . Thiện tai

Một suy nghĩ rất phụng sự lợi ích cá nhân. Chí ní! Chí ní! Hehe. Có " bò" lên với mưa gió được không đấy?

hoalucbinh

"Nếu chiến sự diễn ra nơi nơi biết đâu một viên đạn đã cướp mất NLC từ ngày nọ khi còn là một cô bé mũi dãi lòng thòng trong đoàn người cứ đi như vịt?"
Toàn nói dại. Nếu thế lấy đâu ra người gửi nấm mối vào đầu mùa mưa và gửi xoài khi nắng bắt đầu lên. Thiện tai . Thiện tai