CON ĐƯỜNG LOANH QUANH

 

( Ảnh lấy từ Internet)

Truyện ngắn: Nguyễn Lâm Cúc

 

 

Thi nghỉ học sang phụ dì coi em. Người thì nói con nhỏ coi sáng sủa vậy mà dốt học chữ hỏng có vô chỉ hóng hớt nói leo với súôt ngày chải vuốt là giỏi. Người lại thở dài đánh sượt nói má nó biểu nó nghỉ nhà đông em con gái học nhiều mần chi vả lại có học thì cũng loanh quanh lớp 9 lớp 10 chứ coi bộ lên nữa không đủ sức. Thi nói học tới lớp 9 lớp 10 nghỉ thì thà nghỉ luôn giờ cho khỏe. Nó vung mấy quyển sách bay lên trời rớt tá lả đầy sân. Quyển sách Văn rớt ngay chân nó tung luôn một đá văng vào con chó đang nằm thiu thiu ngủ khiến nó vùng ra khỏi giấc mơ vồ con gà mái kêu ẳng một tiếng thất thanh bỏ chạy. Vậy là con Thi nghỉ học cái rụp khi mới bước sang kỳ hai của năm học lớp 8.

Sang nhà dì Thi lớn phỏng lên má thiếu nữ ưng ửng chin mỗi khi trời bắt đầu nắng. Mấy ông hàng xóm lẫn đám con trai của họ kéo nhau sang nhà bà Hoa rần rần họ nói mấy cây mai chiếu thủy nhà chị sao lạ quá chưa tới tết mà nở rật rật. Miệng nói cây hoa mắt như cái đèn pin chiếu dính vô mình con nhỏ chặt cứng như keo dán sắt. Bà Hoa nói với má con Thi chị phải kiếm cho con Thi một cái nghề hay một việc gì đó trong công xưởng chứ coi bộ để vầy là không xong đó nghe. Nhưng muốn làm gì cũng phải có cái bằng tốt nghiệp trung học tệ lắm cũng phải là bằng trung học cơ sở. Thời buổi bằng cấp mà chị.

Má con Thi ngồi cười tỉnh queo nói thời buổi gì mà toàn đồ giả. Ba cái bằng đó toàn thứ  bằng giả ráo trọi chứ cao sang gì. Đến người mà còn làm ra  người giả được nữa là mấy mảnh giấy có chụp cái đấu đỏ đỏ. Dì Hoa nói giả vậy đó chứ không có nó để xòe ra đố chị qua cửa nha môn cho lọt! Má con Thi nói chuyện gì chứ bằng tốt nghiệp trung học cơ sở thì dễ ợt. Năm nào ông thầy Sáu lại không vác mặt đến nhà năn nỉ ỉ ôi biểu cho con Thi đi học bổ túc thi tốt nghiệp. Mấy bữa rày ổng lại tới nữa đó mặt ổng méo xẹo vì sợ không hoàn thành kế hoạch kìa.

Năm đó kỳ thi tốt nghiệp bổ túc trung học sơ sở được tổ chức ở trường Thí nghiệm thực hành tại thị trấn Lu Li. Vì nhà ở xa nên má con Thi mượn cái xe hon da chở con Thi đến tận nơi. Vừa thấy mặt bà gương mặt đầy lo âu rười rượi của thầy Sáu bừng tỉnh như ngó thấy cứu tinh. Ông kéo má con Thi sang một góc rồi thầm thầm thì thì. Sao được. Má con Thi nạt ngang tui có học hành gì mà biểu tui vô thi biết gì mà viết?

Không cần chị phải viết chỉ cần bà chị ngồi trong lớp cho đủ số người còn chẳng cần bà chị làm gì hết bài thi sẽ có người làm đưa vào bà hiểu chưa. Ủa! Thi gì kỳ vậy cha nội? Bà chị sao nói nhiều hỏi nhiều kỳ quá! Bà chị cứ làm theo hướng dẫn của tui chỉ vậy là bà chị đã cứu giúp tui qua khỏi kiếp nạn lần này. Tui lạy chị nè chị.

Nhưng tui mất công cả ngày mà hỏng được gì sao? Má con Thi hỏi. Sao hỏng được giề. Thầy Sáu nói tui trả cho chị mỗi ngày một trăm ngàn. Chị coi đi cuốc cháy lưng tiền công có năm chục ngàn ngày kìa. Tới đây thì má con Thi im re lỏn lẻn vào ngồi làm thí sinh với con gái.

Kỳ thi đó tất cả những người có tên trong danh sách thi đều tốt nghiệp.

Ai nấy vui mừng. Con Thi đem cái bằng tốt nghiệp ra ngắm cái hình bốn sáu dán ngay đầu mảnh giấy đã được bọc bìa nhựa  vài ba lượt rồi đem cất. Nó đi bưng càphê ở một quán nước quán này tuyển tiếp viên nữ chỉ coi mặt có đẹp không chân có dài không chứ tuyệt nhiên không hỏi bằng.

 Mừng nhất chính là thầy Sáu.

Lang bạt khắp nơi thầy Sáu về định cư tại thị trấn Lu Li từ năm 1983. Với bằng tốt nghiệp một trường Trung cấp Lý luận thầy Sáu  được nhận chân giáo viên trung học cơ sở dạy môn lịch sử. Ngày đó trường nhiều thầy ít lương đói. Chụôt chạy cùng sào mới vào Nhà giáo. Nhưng bây giờ không phải vậy trường đang dôi dư  giáo viên vì nhiều lẽ lắm. Một số thầy cô đã nghỉ hưu nhiều thầy cô bố trí công tác khác như làm bảo vệ làm nhân viên vệ sinh làm thủ thư. Thầy Sáu được phân công phụ trách mảng Giáo dục phổ cập đâu phải là chuyện may mắn mà là nhờ công của ông Kiệm.

Ông Kiệm bây giờ chỉ là một cán bộ hưu trí ngày hai buổi đi đánh cờ tướng ăn thua gì cũng cười hề với câu tiễn chốt nơi cửa miệng.  Nhưng vào thời bao cấp ông Kiệm ban phát nhiều ân huệ cho rất nhiều người mặc dù chức vụ của ông tưởng như chẳng ăn nhập gì và tưởng như cũng chẳng có uy tín gì.

Thời đó cả huyện có chừng trăm cái ti vi. Thị trấn Lu Li có khoảng mươi cái nhưng người ta quí như vàng dễ gì xem chùa được. Cái máy chiếu phim chạy rè rè của đội Chiếu bóng làm rỏ nước giải thèm khát của biết bao người  mê coi cải lương mê coi hát và cả mê phim. Đồng thời nó còn tạo ra cơn sốt " thời thượng" và làn sóng a dua hùa vào tạo ra một dòng thác cuồn cuộn đổ xô về một phía. Mỗi rạp chiếu phim chiếu 3 suất . Suất nào suất nấy chật cứng người là người. Những chiếc ghế nguyện trong ngôi nhà thờ bỏ trống chật cứng. Người ta đứng nghẹt trên những lối đi. Vài cái quạt không đủ xua hơi người với oi bức.Mồ hôi chảy như tắm trên lưng trên mặt nhưng ai nấy đều vô cùng hài lòng với lão Tôn Ngộ Không múa gậy đả yêu tinh trong một Phim Tây Du Ký hoạt hình nhào lộn trên khung vải trắng tinh.

Làm Đội trưởng Đội Chiếu bóng lưu động nhưng thời đó uy danh của ông vang lừng bởi tiền của Đội chiếu bóng thu nhập cao nhất huyện. Báo cáo nào đại hội nào tổng kết nào sơ kết nào cũng chỉ nhắc đến đơn vị chiếu bóng. Ai nấy đều mơ màng con mình có ngày được đứng đằng sau cái máy chiếu phim chạy rè rè kia hết buổi chiếu tay nó đếm tiền không xuể thấy phát ham. Nhưng trước mắt nghe nói Đội đang cần một chị nấu bếp. Tin vừa mới loang ra đã thấy chị Huê vợ ông chủ tịch thị trấn khoe khi ngồi ăn bún ngoài chợ. Tui bữa nay làm chị nuôi cho Đội Chiếu bóng rồi.

Trưởng Phòng Giáo dục huyện bây giờ là con của ông chủ tịch thị trấn ngày đó. Ông Kiệm gửi gắm thầy Sáu cho trưởng phòng giáo dục còn gợi ý cả công việc phụ trách mảng phổ cập nữa. Sở dĩ ông Kiệm làm như vậy là vì thằng Liêm cháu nội của ông.

Ba năm trước thằng Liêm hung tợn vung thẳng nắm đấm vào mặt thầy chủ nhiệm chỉ vì thầy mắng nó mất dạy khi nó vênh vênh ngồi nhìn ra cửa sổ huýt sáo trong giờ giảng bài của thầy. Chuyện ầm ỉ lên vì cánh báo chí nhảy vào. Cho nên dù rất thế lực ông Kiệm cũng không thu xếp nổi. Thằng Liêm bị đuổi học.Tưởng sao. Học hành làm đéo gì ba cái mớ chữ thúi có gì mà học. Không đuổi ông cũng nghỉ. Nhưng đuổi thì ông nghỉ sướng hơn đỡ phải nghe " Bố già"  hát thánh ca. Thằng Liêm nói thế. Từ đó nó cầm đầu bọn thằng Cung thằng Lân thằng Phái hết đua xe thì đi xin đểu ở đoạn đường về Làng Âm.

Ông Kiệm nói thẳng với thầy Sáu tôi giúp thầy thầy giúp tôi vậy là huề. Thầy làm gì thì làm miễn thằng Liêm có cái bằng tốt nghiệp trung học cơ sở thì tôi bảo đảm không ai dụng đến sợi lông của thầy cho đến ngày thầy về hưu. Thầy Sáu mừng húm. Trước kỳ thi bổ túc thầy cung phụng cape thuốc lá lời ngon tiếng ngọt với thằng Liêm còn khổ hơn với bố đẻ.

Hôm thi thầy Sáu đến nhà thằng Liêm rất sớm chở nó đi ăn phở uống caphê rồi áp giải nó đến phòng thi luôn. Thằng Liêm cười cười nói nói   ăn uống ào ào thuốc ba số lấy cả gói tỉnh bơ. Nhưng trước giờ thi vài phút nó biến mất.

Hết phần I

Nguyễn Lâm Cúc

Khất nợ

Thưa các anh chị và các bạn vì lý do nhạy cảm cho NLC khất nợ phần cuối " con đường loanh quanh" ít lâu nữa đã nhé.
NLC thành thật xin lỗi.

Nguyễn Lâm Cúc

Chuyện vui

Lâu lâu mới lại có dịp rảnh ghé qua đọc blog của chị dạo này đi làm xa nên bận quá. Những câu chuyện về giáo dục kiểu này TM tin là thật và ở đâu cũng có nó trở thành vấn nạn rồi mà các nhà họach định giáo dục vẫn cứ rối như canh hẹ chưa tìm ra lối thoát. Chạy theo cơ chế thị trường ngày nay thầy không ra thầy trách chi trò không ra trò. Cô giáo bắt học sinh liếm ghế vụt thước hỏng 1 mắt học sinh...thì tránh sao khỏi trò hành hung thầy...Ngày xưa đi học chỉ có ai học kém cô chỉ đích danh đi học phụ đạo (miễn phí) để đủ khả năng thi nhưng ngày nay thì các cháu bị ép đi học thêm từ..lớp 1.
Lo cho các cháu theo kịp yêu cầu của cô các phụ huynh méo hết cả mặt.
Phần một của chị cũng mới chỉ nêu khái quát sơ sơ TM chờ đọc tiếp phần sau. Chúc chị LC một tuần mới thật hiệu quả

Mình nhớ năm cháu Nguyên nhà mình thi tốt nghiệp trung học cơ sở. Điểm tốt nghiệp sẽ làm căn cứ để tuyển vào hệ THPT công lập theo cách lấy từ trên cao xuống đến khi đủ chỉ tiêu của trường thì thôi. Mình rất nghiêm khắc các con không bao giờ được quay cóp bài thi. Mỗi khi kiểm tra học kỳ mình làm giám thị con một cách gay gắt. Nhưng mọi trường mọi nhà thời điểm đó không giống quan niệm của mình. Các kỳ thi tồn hình thức vậy thôi. Thầy cô cha mẹ đều tìm " phao" đưa vào các kỳ thi như kỳ thi trên. Mình biết chắc cháu Nguyên sẽ thất bại sẽ không vào được hệ công lập vì tự mình làm bài thi. Thế là mình dùng tấm thẻ nhà báo 3 ngày liền ngồi quan sát tại " Hội đồng thi" của Nguyên ngày thứ hai cô hiệu phó đến nói một cách đầy miệt thị và giận dữ " chị vẫn còn đến nữa à?". Mình tỉnh bơ vâng. Hehe. Tất nhiên năm đó tài liệu vào kỳ thi ít hơn một chút Nguyên của mình đã thi rất tốt và vào được trường công lập

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi Bạn

Sao chưa thấy cái tiếp theo để thử xem "Loanh quanh" đến mô?
Hôm vừa rồi cũng không thấy Cúc về SG để tụ tập cùng bè bạn? Cúc bận hay lười hay oải blog mà thấy văng vắng làm sao ấy? ( cười)

NLC đúng là có bị không khí gần đây của sân chơi làm ảnh hưởng đến tâm trạng. Một vài người bạn của NLC đã thầm lặng rút lui khỏi diễn dàn một vài người đi ra đi vào thờ thẩn...
May mắn là Bạn lâu lâu vẫn ghé thăm và động viên NLC

truongmo

Gửi chị Lâm Cúc

Lâu lâu mới lại có dịp rảnh ghé qua đọc blog của chị dạo này đi làm xa nên bận quá. Những câu chuyện về giáo dục kiểu này TM tin là thật và ở đâu cũng có nó trở thành vấn nạn rồi mà các nhà họach định giáo dục vẫn cứ rối như canh hẹ chưa tìm ra lối thoát. Chạy theo cơ chế thị trường ngày nay thầy không ra thầy trách chi trò không ra trò. Cô giáo bắt học sinh liếm ghế vụt thước hỏng 1 mắt học sinh...thì tránh sao khỏi trò hành hung thầy...Ngày xưa đi học chỉ có ai học kém cô chỉ đích danh đi học phụ đạo (miễn phí) để đủ khả năng thi nhưng ngày nay thì các cháu bị ép đi học thêm từ..lớp 1.
Lo cho các cháu theo kịp yêu cầu của cô các phụ huynh méo hết cả mặt.
Phần một của chị cũng mới chỉ nêu khái quát sơ sơ TM chờ đọc tiếp phần sau. Chúc chị LC một tuần mới thật hiệu quả

Bạn

Hỏi thăm

Sao chưa thấy cái tiếp theo để thử xem "Loanh quanh" đến mô?
Hôm vừa rồi cũng không thấy Cúc về SG để tụ tập cùng bè bạn? Cúc bận hay lười hay oải blog mà thấy văng vắng làm sao ấy? ( cười)

Nguyễn Lâm Cúc

Mình cũng từng sai nhiều lắm

NiCo mà khen mình chụp hình đẹp thì có khác gì khen mái tóc thầy chùa...huhu
Mình cũng từng sai rất nhiều trong giáo dục các con có những cử chỉ sai mà đến giờ âm thầm ân hận mãi. Cháu Vĩnh Nguyên nhà mình có thói quen bừa bãi mình nhắc mãi vẫn chứng nào tật nấy. Một lần cháu đem máy ghi âm ra vườn nghe nhạc máy dùng điện cháu không cẩn thận nên bị điện giật. Mình biết chuyện giận con mắng dữ dội mà không hề để tâm cháu đang bị điện giật ra sao ( thật ra cháu vẫn bình thường mặt chỉ tái xanh mình nghĩ do cháu hoảng sợ) Sau này chính mình bị điện giật trong một giây dòng điện đã chạy thốn tim. Mình nhớ lại hình ảnh của Nguyên tái xanh kỳ nọ và hiểu rằng thằng bé thật sự có ảnh hưởng...Mình hối hận lắm.
Tuy nhiên mình theo chủ nghĩa tôn trọng con trong phạm vi "luật pháp gia đình cho phép". Mình chưa thể và cũng khó chấp nhận một sự tự do thái quá.

Nico

Chị Lâm Cúc ơi nói riêng về mặt giáo dục con cái có lẽ em không dám ho he mất vì hình như em có cái nhìn phiến diện. Bạn bè bên đây không mấy ai đồng ý với cách giáo dục con cái của em kêu em quân phiệt. Đối với em thì đa số người Pháp quá tôn trọng và thả lỏng con cái(cái này là đúng nhưng hơi bị quá) trẻ em có quá nhiều tự do. Và mọi tệ nạn xấu đều bị em kết luận từ nguyên nhân này mà ra.
Đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính nhưng sự quan tâm đúng mức của cha mẹ sẽ có ảnh hưởng lớn tới các cháu.

Nico

Thương gửi chị Lâm Cúc

Chị ơi tay nghề chụp hình của chị cao quá rồi. Những tấm ảnh bông thiên lý thật đẹp ngắm hoa mà có cảm giác là hương thơm phảng phất đâu đây rồi. Vâng em bỗng thèm có một bông thiên lý trong tay trong túi quá.
Những cây bằng lăng tím...kỷ niệm của một thời mơ mộng...Công sở của chị rộng và thoáng đãng lắm phải không chị.
Được phạt chị thích quá hi hi...Tấm hình này tươi và nghị lực lắm tấm trên profil có vẻ buồn.

nguyenlamcuc

Nộp phạt cho NiCo

Huhu 99% nà mình bị phạt oan nhưng vẫn thích được nộp phạt cho Bạn

Hàng bằng lăng trước nơi công sở của mình

Nơi 5 ngày trong tuần NLC có mặt để " kiếm cơm"

Và hoa mận trong vườn

Ước gì gửi đến bạn hương thơm của hoa Thiên lý

Kèm vào đây " một trẻ em" gửi đến bạn bác sĩ Tản. Hy vọng bầy gà của Bạn sẽ yên ổn vì từ nay đã có mình trấn giữ các v-rut gây hại rùi

Chúc tất cả các anh chị các bạn ngày nghỉ thật dzui

Nguyễn Lâm Cúc

Tội không?

Truyện của LC làm mình nhớ lại ngày còn đi dạy ngoại ngữ. Có một vị quan chức (bây giờ gọi là đại gia) đến trường gửi gắm một đứa con trong kỳ thi tuyển sinh đại học văn bằng 2. Ông tổ trưởng bộ môn mình chạy đôn chạy đáo. Mình đùa nói: "anh giống như lính cứu hỏa ấy nhỉ?" - Ông ấy nói: "nó đi thi mà mình còn lo hơn cả mẹ già chết ở quê". Tội không???
Thanh Chung bạn hiền
Mình lại từng chứng kiến cảnh khác đó là có rất nhiều quan phụ mẫu con cái học hành chẳng ra gì đến các kỳ thi thì hết xin thầy lại xin cô điểm để con được lên lớp hoặc vào hệ công lập ở những kỳ thi tuyển. Họ cũng chạy đôn chạy đáo như lính cứu hỏa và " cũng lo hơn cả mẹ già chết ở quê" vì tội năm nào cũng xin kỳ học nào cũng xin có tội không???