MÙA XUÂN

 


( Mượn tranh của họa sĩ LCĐ)

KIM YU-JONG

 

TỪ VŨ phóng dịch

- Ba ơi ba có nghĩ là...mùa xuân này thì...

Mỗi khi tôi gãi đầu gãi tai thử đề cập đến vụ đám cưới của tôi với con gái ông ấy (cũng phải nói thêm rằng tôi đã dư cái tuổi để bàn về chuyện này) thì y chang chục lần như một ông ta hỏi vặn lại tôi :

- Đồ vô dụng ! Trước khi nghĩ đến việc cưới hỏi thì cũng phải để nó lơn lớn một chút nữa chớ !

 Chuyện "để nó lơn lớn" ám chỉ Ái Xuân cô vợ tương lai của tôi.

Tính đến hôm nay cũng được ba năm và bẩy tháng rồi tôi thằng Đinh Thanh lé kim này đã phải cật lực lao động tại cái nông trại của ông ấy bố vợ tương lai tôi mà chẳng được lãnh một đồng xu cắc bạc nào. Ông bố vợ tương lai luôn luôn bảo rằng con gái ông ta chưa đủ khôn lớn . Cứ cái điệu này thì chẳng biết đến lúc nào thì Ái Xuân khôn lớn được như ông ấy nghĩ ?.

Nếu về những chuyện làm lụng thường nhật mà ông ấy trách móc tôi hay chuyện ăn uống (ông ấy thường bảo rằng tôi ăn nhiều qúa xá) những chuyện như loại này tôi không thiếu lý lẽ để trả đũa ông ấy; nhưng về chuyện khi ông bảo là Ái Xuân còn bé hay còn trẻ con thì tôi lại hoàn toàn bó tay chịu thua.

Mặt khác trong hợp đồng thật là sơ hở lớn của tôi sau khi ký xong tôi mới nhận ra được điều này thì đã qúa trễ. Lẽ ra phải ghi thật rõ rệt thời hạn trong tờ hợp đồng để ấn định rằng tôi sẽ được lấy con gái ông ấy sau ba năm lao động thì đàng này lại chỉ ghi rằng tôi sẽ được lấy con gái ông ấy lúc nào cô ta lớn.

Tuy nhiên cứ dần dà theo ngày tháng bất cứ ai cũng không tài nào lấy chuyện này làm một trò vui được vì biết đến lúc nào là lúc con gái ông ấy lớn đây ?. Tôi thì cứ nghĩ rằng theo ngày tháng thì con người phải lớn chứ đâu biết được rằng lại có cái loại người cứ níu lấy mặt đất thay vì lớn theo chiều cao thì lại lớn theo chiều ngang mới chết . Tôi đã đặt tin tưởng vào ông bố vợ tương lai của tôi vì tưởng rằng đúng lúc là ông ta sẽ lo liệu việc cưới hỏi của chúng tôi nên đã cật lực lao động cho ông lao động không kể ngày giờ lao động hệt như một con trâu.

 Theo tôi nghĩ thì khi nhìn được những điều này lẽ ra ông đã phải tự động đề nghị với tôi :- Thanh này trông thấy mày lao động vất vả điều này chứng tỏ rằng mày có rất nhiều thiện chí thôi bây giờ tao lo liệu việc cưới hỏi cho mày.

Nếu như ông giúp cho chúng tôi thành đôi thành lứa thì thật tốt đẹp biết bao nhiêu ! Nhưng ngược lại ông ta lại sợ tôi đề cập việc này nên mỗi khi tôi vừa mở miệng là ngay lập tức ông làm đủ mọi thứ để có thể tránh né vấn đề. Tôi cũng đâu phải là một thằng ngu đến nỗi không biết như vậy tuy nhiên sự kiện cũng kỳ cục đối với tôi. Ngây thơ như tôi tôi đành phải tự bằng lòng chờ đợi khi nào Ái Xuân lớn lên theo như lời ông nói.

Có một lần tôi định đem một cái thước để đo chiều cao của cô ả nhưng chính ông ấy lại cấm đoán tôi nhân danh những nguyên tắc kiêng cữ gì gì đó mà không cho tôi và Ái Xuân sáp lại gần nhau đến nỗi ngay cả khi tôi đứng trước mặt cô vợ tương lai của tôi chỉ để nói giản dị một vài câu mà cũng không được. Chẳng hạn mỗi lần tôi và Ái Xuân đi qua mặt nhau gần cái giếng nước tôi thử ước lượng đại khái chiều cao của cô ta. Lần khác trên đường đi ra ngoài đồng tôi đã phải nổi cơn giận vừa nhổ nước bọt vừa càu nhàu với chính tôi :

- Đồ chó chết! sao bé con này lại như vậy được nhỉ ! thiệt là đồ chó chết !

Ngay với tất cả mọi thiện ý mà tôi có thì thực ra Ái Xuân cũng chưa cao được tới nách tôi (cũng phải thưa rằng tôi hơi cao lớn hơn những người đồng lứa với tôi một chút!).

Con chó con heo những con vật đó thì lớn lên không ngừng nhưng vì lẽ gì mà con người lại lớn chậm nhỉ ? Câu hỏi này đã làm tôi luẩn quẩn suy nghĩ hàng trăm lần đến nỗi nhiều lúc làm tôi tê cả óc.

Cũng rất có thể vì Ái Xuân thường ngày phải đội cái chĩnh nước nặng ở trên đầu nên đã làm cho cô ả bị chùn người lại. Nghĩ thế nên tôi đã kín đáo thay thế cô ta đi lấy nước từ giếng về đổ vào mấy cái vại để ở hè sau bếp. Còn nữa cứ mỗi lần đi mót củi tôi lại lấy một viên sỏi để trước bàn thờ nơi am thờ thần núi rồi lầm rầm khấn : "Tôi hết tâm khấn nguyện xin thần linh làm cách nào cho Ái Xuân mau lớn lần sau tôi sẽ mang bánh nếp đến cúng tạ ơn !".

Những việc đó tôi đã làm biết bao nhiêu lần mà tôi không thể đếm hết được nhưng qủa đúng là công dã tràng : Ái Xuân cũng chẳng cao thêm được một tý tẹo gì!

Và nếu tôi có kiếm chuyện với cái ông bố vợ tương lai của tôi thì cũng không phải là t
ôi ghét ông ta mà chỉ vì tôi không nhìn thấy được sự tiến triển trong chuyện hôn nhân của tôi mà thôi.

Này nhé một lần nọ sau khi đã cấy lúa xong bất thần tôi tự nhủ : Mình tiếp tục làm cái việc này để làm cái quái gì nhỉ ? Nếu như lúa mọc lên rồi chín để cho Ái Xuân ăn mà lớn lên được thì đồng ý tôi chấp nhận cấy . Nhưng nếu kết qủa không phải như thế thì tội vạ gì mà tôi phải còng xương sống ra mà cấy lúa nhỉ ? Tôi không muốn lao động vinh quang để cung cấp cho cái bao tử của ông già vợ tương lai được... Cái bụng của ông ta thì cứ mỗi năm mỗi phềnh ra đằng trước hơn một tý ông ấy bảo là vì ông ấy bị vấn đề tiêu hóa gì gì đó.

Lại một lần khác trong lúc tôi đang làm ở gần đường mương dẫn nước vào ruộng tôi nhào lên bờ vừa ôm bụng vừa kêu lên :

- Đau qúa đau qúa đau qúa !

Tôi hất chiếc nia đầy thóc đang bưng trên tay nhào lăn dưới đất. Tôi hiểu rằng việc làm chẳng bao giờ đợi mình nhưng tôi đau bụng qúa tôi đâu có muốn đau như thế ! Đau là đau mà! đau bụng thì làm sao lao động được chứ có đúng vậy không ? Tôi vừa bắt những con đỉa đang bám dưới đùi vừa ngẩng đầu nhìn ông bố vợ .

Đứng giữa cánh đồng ông ta có vẻ khinh bỉ nhìn tôi :

- Quân ăn hại lại kiếm chuyện gì nữa hả ?

- Tôi đang bị đau bụng !.

Dứt lời tôi nằm thẳng cẳng trên cỏ. Nhìn thấy thế ông ấy nổi quạo ba chân bốn cẳng bước lên bờ lạch tiến lại cúi xuống túm cổ áo tôi vừa thẳng cánh xáng cho tôi mấy cú bạt tai (mà tôi không tài nào quên được) vừa hét lên :

- Đồ ăn hại! Mày không muốn làm việc hả ? Mày muốn kiếm chuyện gì nữa đây ? Mày muốn cho tao sạt nghiệp hay sao chớ ? Tao sẽ đập nát vỡ mặt mày cho mày biết tay !

Khi có việc gì mà ông ấy không bằng lòng tức thời ông ấy trở thành hung tợn đó là bản chất của bố vợ tôi . Tôi lại xin hỏi các ông các bà rằng có bố vợ nào lại chửi con rể mình là "quân vô dụng" "đồ chó đẻ" như bố vợ tôi hay không chứ ? Chắc chắn là chỉ có một mình ông ta mới có thể "phát ngôn" được vậy mà thôi. Những lời xỉ vả người khác đối với ông ấy là việc tự nhiên : theo lời nhiều người trong làng chỉ có những người chết trẻ thì mới không có đủ thời giờ để biết những điều ngậm đắng nuốt cay trong đời. Những đứa trẻ trong làng thì chỉ trỏ sau lưng ông bố vợ tôi mà gọi ông ấy bắng cái biệt danh "Ba Trợn" trong khi tên thật của ông là "Ba Tròn". Nói chung thì người làng không ai ưa ông ấy cả bởi lẽ ông ấy là quản lý cho ông Bái một đại điền chủ (đây là từ ngày xưa mà người ta xử dụng còn bây giờ thì gọi là đại gia) cư ngụ ở trên quận Diên Khánh. Nói chung thì những người như ông rất giỏi bạc đãi chửi rủa kẻ cầy thuê cuốc mướn và cũng thường có dáng dấp diễn viên tồi nhưng lại luôn luôn khà khịa với người khác giống hệt như ông bố vợ tôi vậy. Ai mà không đưa cho ông ấy con gà mái dầu mà ông ấy thích hay không đến giúp ông ấy một tay vào một dịp nào đó thì cứ yên trí là năm sau sẽ không có được một mẩu đất của ông Bái để mà cầy cấy và phần đất này sẽ được giao cho kẻ nào biết đến mời bố vợ tôi đi uống rượu hay biếu xén quà cáp ông cái gì đó.Chẳng có thế mà trong chuồng của bố vợ tôi như một sự tình cờ một con bò mập mạp vời đôi mắt tròn to mà những người làm thuê mặc dù những lời nguyền rủa của họ vẫn phải hùn tiền lại mua biếu để lấy lòng ông bố vợ tôi.

Nhưng đối với tôi ông ấy bắt buộc phải thương thảo chứ không như thế được.

Đã có lần mới đây thôi ông ấy tát tôi một cái mà không suy nghĩ đến hậu qủa. Ngay sau đó thì ông tự cảm thấy là tồi. Tôi trông thấy ông ấy nuốt nước bọt vẻ cực kỳ lúng túng. Tôi thì tôi hiểu điều gì đang xảy ra trong đầu ông ấy. Mai mốt đây phải chặt sậy cấy luá tất cả những công việc đồng áng trước mắt chúng tôi. Phần tôi tôi có thể ngả nón chào ông ấy rồi cắp đít đi về nhà tôi để ông ấy tự mình lo liệu .

Chỉ vừa năm ngoái thôi cũng gần vào khoảng tháng này tôi đã chơi ông ấy một cú khi ông ta liệng một hòn đá trúng nhằm mắt cá chân của tôi và hình như là tôi đã bị trật sương thế là tôi nằm thẳng trên giường ba bốn ngày giả vờ đau đớn. Cuối cùng thì chính ông ta phải đến năn nỉ tôi - gần như nước mắt lưng tròng :

- Thôi dạy đi Thanh thử làm lụng một chút. Năm nay mình phải làm thế nào được trúng mùa để còn làm đám cưới cho hai đứa mày chứ !

Khi nghe ông ấy nói làm đám cưới là tôi ngồi dạy ngay bắt tay trở lại vào công việc và chỉ một ngày tôi đã làm còn hơn người khác làm trong hai ngày. Nhưng hết mùa hè lại sang mùa đông ông ta không giữ lời để tổ chức đám cưới cho chúng tôi dù rằng biết bao nhiêu bao lúa đã được đem cất vào kho. Tất cả những gì ông ta làm là chỉ bằng chiếc tẩu hút thuốc của ông ấy vào Ái Xuân khi cô ta đội nước đi ngang chúng tôi mà bảo tôi rằng :

- Đấy ! mày nhìn xem đồ ăn hại nó còn bé xíu như vậy mà mày đòi làm đám cưới được hả ?

Tôi đỏ mặt vì xấu hổ và nổi giận muốn "tặng" ông ấy một cái tát tai rồi bỏ về làng tôi cho xong chuyện... nhưng tôi cố nhịn vì nghĩ tới việc trở về làng như thế bà con trong làng sẽ bàn ra tán vào : Tưởng đâu thằng Thanh đi ở rể khi về sẽ được vợ ... nào ngờ...công lao đổ sông đổ biển...


Thế rồi tôi lại gần ông ấy và lên tiếng :

- Tôi đi trả tiền công cho tôi từ ngày tôi tới đây đến bữa nay...

- Mày tới đây để lấy vợ theo như tao biết chứ có phải tới đây làm công đâu hở ?

- Nếu thế thì phải tổ chức đám cưới đi. Ông bắt tôi làm việc quần quật cả ngày lẫn đêm nhưng có bao giờ ông nói đến chuyện cưới hỏi bao giờ đâu vậy thì...

- Đâu phải là tao không muốn mày cứ thử nhìn xem đã nó có chịu lớn đâu nào...

Bao giờ ông ấy cũng chỉ lập đi lập lại cái "bài ca con cá sống vì nước"...và thong thả nhồi thuốc vào chiếc tẩu đôi mắt hấp háy ngó về phía rặng tre. Cứ mỗi lần tôi đề cập chuyện cưới hỏi là y như rằng tôi bị hố nhưng lần đó tôi nằm lấy tay áo ông ấy mà bảo rằng tôi sẽ lôi ông ta đi gập chủ tịch ủy ban nhân dân xã để phân xử .

- Mày làm gì mà lôi kéo tao như vậy ?

Ông ta hét lên và nhất quyết không chịu nhúc nhích nhưng nếu nói đến sức lực thì nhất định là ông không thể bì được với tôi. Ông đã cư xử chẳng ra gì với tôi bắt tôi làm việc như trâu trong lúc đó thì vẫn giữ khư khư con gái của ông ấy đã vậy mà ông ta còn nạt nộ tôi nữa chứ !


Nhưng cũng phải nói thực ra nếu tôi làm vậy cũng chỉ vì tôi chẳng ưa gì ông ta mà nhất là hôm qua khi tôi đang làm việc ở trên núi bên mé đèo Chim mỗi lần cầy đến cuối luống là tôi ngửi thấy một mùi hoa thực quyến rũ mê hoặc tốc lên tới tận đỉnh đầu rồi như những tiếng ong rì rì. Ở mé dưới hẻm núi tiếng suối chảy trên triền đá róc rách. Bầu trời mùa xuân có mặt trời nóng chậm rãi sưởi người tôi phải nói như là tôi đang đắp một tấm chânn nhẹ trên người...hệt như trong một giấc mơ và cơ thể tôi như trở thành mềm nhũn hẳn ra giống như tôi bị cúm vậy- chưa bao giờ tôi như thế - hay là tôi sắp ngả bệnh...

- Tiến tiến...!

Khi mà tôi đánh trâu như vậy theo thói quen tôi cảm thấy đầy sức lực và làm tôi phấn khởi với việc làm nhưng cái bữa đó không như vậy...Chưa được hết nửa cánh đồng là tôi đã thấy nặng nhọc mệ lả . Tuy thế tôi vẫn tiếp tục đánh trâu bước.

- Đi! Anh! Đồ bẩn thỉu đĩ thoã ! (bởi lẽ nó là con trâu của bố vợ tôi mà) mày sẽ biết tay tao tao bảo mày đi thẳng mà...

Nếu tôi bực bội không phải vì Anh con trâu mà vì kích thước của Ái Xuân - tôi nhìn thấy hồi nãy khi nàng đi qua trước mặt tôi sau bữa ăn .

Ái Xuân thực ra không phải là một cô gái đẹp tuy vậy cũng không phải là xấu xí. Nói tổng quát thì nàng ta vừa đúng để trở thành vợ tôi dáng dấp hơi nặng nề một chút. Kém tôi 10 tuổi tính như thế là năm nay Ái Xuân được 16 nhưng về vóc dáng thì lại như mới chỉ 14 . Những cô gái khác thì cứ lớn theo tuổi nhưng Ái Xuân thì cứ ngắn ngủn hệt như một quả dưa vàng...theo lời người ta thường bảo thứ dưa vàng thì ngọt nhất mà cũng lại đẹp nhất trong các loại dưa. Tôi rất thích cập mắt to tròn của Ái Xuân cập mắt linh động và dễ thương cho dù là hơi to một chút. Ái Xuân có một cái miệng hơi rộng nhưng với đôi môi dầy biểu lộ ra rằng suốt đời cô ấy không sợ bị đói. Còn ao ước gì hơn khi được ăn uống đầy đủ nhỉ ? Thực là một phép lành trời ban cho ! Ái Xuân chỉ có một khuyết điểm : đôi khi bị khích động (ông bố vợ tôi bảo là cô ấy sống động). Một ví dụ trong bữa ăn mà Ái Xuân mang ra đồng cho tôi đôi lúc thức ăn đổ nháo nhào đến nỗi cô ta cho tôi ăn cơm trộn đất nhưng nếu tôi không nuốt thì cô ta tỏ vẻ băn khoăn suy nghĩ nên vì vậy tôi nuốt vội nuốt vàng đến nỗi cũng không biết là tôi nuốt cơm hay nuốt sỏi nữa.

Có một lần lạ lùng Ái Xuân cẩn thận đặt giỏ thức ăn dưới đất sau đó vì hai người không thể ngồi đối diện nhau cô ta nhích xa ra một chút và ngồi xổm lưng quay lại đợi tôi xong bữa ăn. Lúc tôi vừa ăn xong Ái Xuân nhích về phía tôi thu nhặt chén bát tôi cũng không biết là cô ta lẩm bẩm một mình hay nói với tôi mà chỉ nghe :

- Làm việc cả ngày cả đêm quan trọng lắm chứ !

Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Cô ấy nói với tôi như thế là có ý gì ? trong lúc cho đến giờ phút đó tất cả đều theo đúng quy luật đã được ông bố vợ tương lai của tôi đặt ra : cấm không được nói chuyện với nhau. Điều này chứng tỏ là công việc của chúng tôi sắp được giải quyết thoả đáng thế là tôi chụp cơ hội làm như tình cờ :

- Như vậy thì mình phải làm sao nhỉ ?

Mặt Ái Xuân đỏ lên như một qủa cà chua chín quăng vào mặt tôi một câu :

- Thì cứ bảo làm đám cưới cho mình là xong.

Dứt lời Ái Xuân đứng dạy chạy như bay.

Bất động một hồi lâu sau tôi tự nhủ rằng chẳng biết mình có hiểu hết câu cô ta nói hay không mà chỉ biết nhìn theo dáng Ái Xuân càng lúc càng xa.

Vào mùa Xuân cây cỏ nhựa sống tươm lên những mầm non từ mặt đất trồi lên. Rất có thể nơi đàn ông cũng giống như thế : Tôi thực sung sướng khi biết được là Ái Xuân đã lớn chắc chắn là ở bên trong từ mấy bữa nay. Nhất là điều này không còn cho phép nói cô ta cỏn bé được nữa...

Khi cả tôi và ông bố vợ tương lai của tôi đã tới được nhà chủ tịch ủy ban nhân dân xã thì cũng là lúc ông ấy đang ở trong chuồng heo cho heo ăn . Từ ngày ông ta có dịp về Sài - Côn học theo phong cách cuả các đại gia ở thủ đô thì ông để râu ria xỉa lên hai bên mép nhọn hoắt như hai đầu mũi tên - nếu chỉ nhìn phớt qua người ta có thể bảo rằng đấy là một cái đuôi chim én thò lò ra khỏi tổ - ông lại học được thêm một môn phụ : đưa mấy ngón tay lên ve ve cho mịm .

Sau khi nhìn hai chúng tôi ông có vẻ hiểu được lý do :

- Chuyện gì đã xảy ra ? Bữa nay hai người không làm đồng áng gì sao ?

Tôi chen lên trước ông bố vợ tôi đang sắp sửa trả lời :

- Tại vì thưa ông chủ tịch tôi và ông bố vợ tôi ...không "thân phụ tôi" đây và tôi...

Tôi sửa lại vì lẽ ông bố vợ tôi không thích tôi gọi ông ấy là " bố vợ " mà nhất là trước công chúng mỗi lần như thế ông ấy làm mặt trận mặt thượng hết mấy ngày. Ông ấy bảo là ngay cả một con rắn ông ấy cũng không thích người ta gọi là con " rắn " nên hai chữ " bố vợ " cũng như thế rồi ông dạy tôi phải gọi là " thân phụ tôi " cho có vẻ cung cách con nhà đại gia tuy thế chẳng bao giờ tôi nhớ được . Lần này tôi nhớ vì lẽ chính lúc đó ông bố vợ tôi đã vừa dẫm chân tôi một phát như để nhắc nhở vừa liếc tôi bằng cặp mắt bén như dao mới mài xong.

Sau khi đã nghe tôi trình bày chủ tịch ủy ban nhân dân có vẻ như động lòng trắc ẩn. Ai mà lại không động lòng trắc ẩn khi nghe chuyện của tôi chớ ? . Chủ tịch ủy ban nhân dân xã thọc ngón tay móng tay dài ngoằng vào mũi lội ra một đám cứt mũi rồi nhìn mặt ông bố vợ tôi trả lời đúng như điều mà tôi muốn :

- Ba ơi! nó đã muốn thế tại sao mày lại không cho chúng nó lấy nhau cho rồi đi ?.

Bố vợ tôi trợn tròn mắt lớn tiếng đáp :

- Thì cũng phải chờ cho con bé nó lơn lớn một tý chớ !.

Chủ tịch xã có vẻ bối rối chẳng biết trả lời thế nào nữa chỉ còn lấp lửng :

- Trong trường hợp như vậy thực như thế thì ...

- Nhưng mà bốn năm qua cô ấy cũng đã lớn nếu vậy thì bao giờ cô ấy lớn ? Như thế là quá lắm rồi tôi muốn ông trả tiền công lao làm lụng của tôi ngay bây giờ...

- Lý do gì mà mày trách móc tao chứ đồ vô dụng này ? Có phải là chính tao bảo nó đừng lớn không ? Tao làm gì được lúc nó không muốn lớn chớ ?.

- Bà "thân mẫu" tôi vợ của chính ông bà ấy bé như một con chim sẻ (thực như vậy bà ta còn bé hơn cả Ái Xuân nữa đó) bà ấy còn biết đẻ đái nữa có đúng thế không ?.

Nghe vậy bố vợ tôi phá lên cười nhưng ngay sau đó khuôn mặt ông thay đổi hệt như ông ta vừa nhai trúng phải một cục sỏi khi đang ăn cơm. Vừa giả bộ như đang hỉ mũi ông ấy vừa thúc một cùi chỏ vào bẹ sườn tôi để trả thù.

Đồ khốn kiếp đã vậy thì chơi tới luôn tôi giả bộ như đang đuổi mấy con ruồi đang bám dưới ống chân rồi giáng cho ông ấy một cú vào mông đít chỉ xém một chút là ông ta bị nhào vào tấm lưới mắt cáo ở cửa . Ông ta rất muốn chửi tôi là đồ chó đẻ như thường làm nhưng vì giữ kẽ trước mặt chủ tịch xã nên chỉ còn nước ngay ngắn đứng lại trợn mắt nhìn tôi doạ nạt. Cảnh tượng lúc đó thật là buồn cười.

Cuộc hội kiến của hai chúng tôi với ngài chủ tịch chấm dứt mà vấn đề vẫn bế tắc : Bố vợ tôi thì thầm vào tai chủ tịch xã điều gì đó (theo lời kể của thằng Mông bạn tôi chủ tịch xã nghe lời bố vợ tôi vì cả hai có liên quan với nhau trong vụ "chia lô chiếm đất dành dân" ở gần mé núi nhưng tôi thì không tin cho lắm) sau đó bố vợ tôi bỏ đi ra trước. Còn tôi lại quay về cấy luá tiếp tuy nhiên trước đó thì chủ tịch cũng nói riêng với tôi :

- Mày có lý tao hoàn toàn thông cảm với mày vì mày muốn có một thằng con trai vì cũng đúng vào tuổi cần phải có nhưng nếu mà mày không tiếp tục làm trong lúc công việc đồng áng đang cần hay mày bỏ về nhà mày rất có thể mày sẽ phải đi học tập vì mày đã làm lỗi... vào thời buổi này người ta có thể bắt nhốt mà chẳng cần phải có lý do chính đáng....Hơn nữa theo luật lệ hôn nhân do nhà nước quy định thì mày phải đợi đến lúc con bé đó được đúng mười tám tuổi. Đừng nghĩ ngợi gì về thằng con tương lai của mày nữa mày sẽ có sau này. Phần Ái Xuân bây giờ nó mới chỉ được có 16 tuổi hơn nữa bố vợ mày vừa nói với tao là sẽ cho chúng mày lấy nhau vào mùa thu năm nay dầu thế nào chăng nữa ông ta cũng là người tốt bụng. Thôi về làm việc đi . Bất qúa cũng chỉ còn hai năm nữa thôi .!

 Với lời hứa hẹn này mà tôi đã lại tiếp tục lao động vinh quang cho đến sáng hôm nay.

 

 

Nếu bố vợ tôi và tôi có oánh nhau sáng nay cũng chỉ vì một chút vì "tai nạn".

Lỗi của tôi là đã tới chơi với thằng Mông chiều hôm qua. Thằng Mông biết chuyện tôi và bố vợ tôi dẫn nhau đến gặp chủ tịch xã nên khi vừa nhìn thấy mặt tôi là nó chế nhạo ngay :

- Ông ấy chơi mày đó thế mà mày để cho ông ấy chơi mày được hở ?.

- Tao làm cách nào khác chớ ?.

- Đồ ngu phải quất cho thằng chả nằm liệt dưới đất chớ - lôi thằng chả ra ruộng trấn nước một hơi cho thằng chả biết tay !.

Thằng Mông đã nổi nóng thay tôi nó nóng đến độ làm bể luôn cây đèn dầu nhà nó lải nhải nói tiếp :

- Mày cứ tiếp tục lao động như trâu như vậy được à ? Thằng Dũng thì chỉ một năm sau là nó đã được vợ còn mày bốn năm rồi chớ bộ .! Mày nghĩ là mày sẽ là thằng rể thứ ba của thằng chả hay sao ? đừng có mơ con ơi! Tao biết là không phải chuyện của tao nhưng cũng làm tao nổi cơn điên được mày biết không hở đồ ngốc chẳng thà mày ra giếng đâm đầu xuống chết đi còn hơn Thanh ơi !. Thằng Mông còn bảo tôi (như dạy con nó vậy): hãy cầm dao mà tự cứa cổ đi con ạ!


Nó nói nhiều điều mà tôi không tiện kể ra đây. Tôi chỉ tóm tắt lại để mọi người biết rõ hơn vì sao lại dẫn đến câu chuyện choảng nhau giữa tôi và ông bố vợ tôi.

Bố vợ tôi có 3 người con gái? Cách đây hai năm cô đầu lòng lấy chồng. Cô ấy không về nhà chồng chuyện bình thường là như vậy ở đây mà ngược lại chàng rể lại về nhà cô dâu đóng vai con trai . Ông già vợ tôi chẳng thiếu gì ứng viên làm rể tương lai theo như lời người làng đồn đãi : từ ngày con gái ông ấy mới được 10 tuổi cho đến khi cô ta được 19 tuổi nghiã là suốt gần 10 năm mười lần thay đổi " rể " - mười lần không phải là chuyện thường đâu nhé ! - Vì ông ta chỉ có toàn là con gái nên mỗi khi ông nhận một anh chàng nào đó vào cương vị " rể " ông ta phải " tận tụy khai thác " - khai thác triệt để khai thác nhanh khai thác mạnh khai thác vững chắc cho tới khi cô gái kế có thể thu hút được một chàng khác đến thay vai. Ông bố vợ tôi dư sức thuê một người làm công nhưng trong trường hợp này ông sẽ phải trả tiền vả lại theo luật lao động thì khong có chuyện "người bóc lột người" được. hơn nữa ông lại muốn có một " ứng viên rể " không biết nề hà công tác lao động mà ông ủy thác nên ông đã thay đổi hết anh này đến anh khác cho tới khi tìm ra được một chàng đúng ý ông. Những ứng viên hụt khi bị tống ra khỏi nhà ông chỉ còn biết tức giận ra đi tay không chẳng một thù lao nào. Ái Xuân là cô thứ hai và tôi là ứng viên thứ ba. Ông bố vợ tôi đáng lẽ ra cũng đã tìm người thay tôi nhưng vì lẽ là tôi chẳng nề hà công việc gì mà cũng chẳng hó hé gì nên ông ta không muốn thay thế tôi . Cô con gái thứ ba chỉ mới được sáu tuổi và ông ta không thể hứa hẹn với ai được nên ông ta phải khai thác triệt để chàng rể tương lai thứ hai cho tới lúc con gái thứ ba có khả năng lôi cuốn được một ứng viên.


Thằng Mông thúc đẩy tôi làm đám cưới nên nó bảo tôi phải quậy song tôi chỉ trả lời " Ừ hử " thôi mà cũng chẳng chú tâm nhiều vào những lời nó nói. Thằng Mông hận ông già vợ tương lai của tôi từ ngày ông ấy không cho nó thuê đất để cầy cấy nữa chắc vì sự hận thù đó nên nó xúi tôi song nghĩ lại nếu lúc đó nó cứ đưa cho ông bố vợ tôi cái nón cổ mục cũ mà nó sưu tầm (chiếc nón này ngày xưa là của một ông quan nào đó) thì nó đâu có bị mất đất lao động. Chính cũng vì thế nên tôi không thể hoàn toàn tin tưởng vào thằng Mông và nếu tôi mà nghe lời nó thì ngay tối hôm qua tôi đã nện cho ông bố vợ tôi một trận rồi chớ đâu đợi qua bữa nay mặc dù lúc đó ông ấy qủa thực quá đáng hung tợn đến nỗi mà tôi chắc chắn rằng ngay cả chính con gái ông ta cũng không ưa ông ấy được.

Sáng nào cũng vậy Ái Xuân mang thức ăn sáng đến cho tôi. Tôi chỉ quan tâm đến lượng cơm mà cô ấy đưa cho tôi mà thôi. Trong cái giỏ có đựng một bát canh đậu nành chút tương một bát cơm trộn với lúa mạch và hơn phần cơm rất nhiều đó là cỏ núi mà Ái Xuân thường lên đó lượm về. Ông bố vợ tôi đã căn dặn là phải đưa cho tôi 2 đĩa nhiều khi 4 nhưng về phần cơm thì bao giờ cũng chỉ đúng một bát.

Sáng nay lúc đặt chiếc giỏ thức ăn trước mặt tôi Ái Xuân nói làm như cô ta nói một mình :

- Tại sao phải đến tận nhà chủ tịch mà cũng chẳng được cái gì ?

Chính Ái Xuân cũng đã nói với tôi điều này bữa hôm qua hay hôm kia gì đó lúc ở đám ruộng trên cao kia. Thực vậy lẽ ra tôi phải cứng rắn hơn tôi thật là dở. Quay mặt về bức tường làm như tự nói với mình tôi đáp lại :

- Nhưng ông ấy nhất định từ chối biết làm thế nào ?

- Ít nhất anh cũng phải nắm râu ông ấy chớ. Anh đã để cho ông ấy muốn làm gì thì làm thiệt là dở ẹt !

Ái Xuân bĩu môi vè giận hờn rồi mặt đỏ như qủa cà chua chín bực bội quay đi. May thay không có ai để chứng kiến bản mặt tôi khi đó : hẳn là tôi giống hệt như một con chim sếu nhỏ vừa bị lạc mẹ.

Trong đời tôi chưa bao giờ tôi lại buồn đến như thế. Người nào khác họ có thể chê bai tôi nói xấu tôi cái gì cũng được thây kệ họ... nhưng cô vợ tương lai của tôi chê tôi "dở ẹt" là không thể được với thằng Đinh Thanh này rồi. Nếu như cô ta thấy tôi ngu xuẩn tôi thấy tôi chẳng còn lẽ sống trên đời này nữa.


Sau bữa ăn nhạt nhẽo khi sắp sửa ra đồng làm việc tôi thay đổi ý kiến.

Đặt chiếc giỏ đeo lưng xuống đất tôi nằm dài người trên nền đất giữa sân tự nhủ : Thà chết đi còn hơn là cứ tiếp tục cái cuộc sống chó má này Đinh Thanh ạ !

Tôi mà không làm thì bố vợ tôi cũng không thể làm được một mình. Đúng ngay lúc đó ổng từ trong nhà đi ra tay chắp sau đít ợ lên một tiếng to rồi quát tháo :

- Mày lại giở trò gì nữa đây quân ăn hại ?

- Tôi đau bụng...đau lắm...!

- Cái gì ? Mày ăn cho lắm ... phải không ? Nếu mày làm trái với người khác là mày đi tù con ạ mày biết không ? Mày cứ chống mắt lên mà xem Thanh ơi !...

- Tôi bất cần. Tôi đau bụng !

Tôi nghĩ điều quan trọng không phải là việc đi tù đi cải tạo học tập hay không mà là đến lúc nào thì tôi có được một thằng con trai tôi sẽ còn phải tiếp tục chịu đựng sự đối xử tệ bạc của ông ấy cho đến bao giờ .? Vì thế phải giải quyết dứt khoát ngay giải quyết một lần cho xong.

Bố vợ tôi nhìn thấy sau khi ông đã nạt nộ tôi không ngồi dạy. Mắt ông đổ lửa tìm một cây gạy thọc ngay dưới bụng tôi để bẩy tôi lên. Bụng tôi khi đó còn đầy vì mới vừa ăn xong nên thật đau tuy thế tôi vẫn ráng giữ không cựa quạy gì. Thế là bố vợ tôi bắt đầu giơ gạy đập . Sức đập của ông cũng mạnh nhưng tôi tôi vẫn chịu đựng nhắm mặt chẳng phản ứng gì mà ngược lại còn làm ra vẻ thích thú nữa cho đến lúc chiếc gạy rơi xuống bẹ sườn tôi đau điếng thế là không còn chịu được nữa tôi nhổm dạy túm râu ông ấy. Chẳng phải là tôi giận dữ đâu mà chỉ vì Ái Xuân tôi biết lúc này từ trong nhà bếp đang theo dõi chúng tôi qua kẽ vách.

Ái Xuân đã xem tôi là một thằng "dở ẹt" đây cơ hội này để tôi chứng tỏ cho cô ta biết. Tôi có thể giang thắng cánh giáng cho ông bố vợ tôi một chiếc bạt tai nếu tôi muốn nếu làm thế nhất định Ái Xuân sẽ hài lòng . Tuy nhiên rất đại lượng tôi chỉ nắm chặt chòm râu và kêu to cố ý để Ái Xuân nghe : " Tôi nhổ râu ông nhổ râu ...". Nhất định là Ái Xuân sẽ rất hài lòng ...vì tôi đã làm những gì mà cô ta bảo tôi phải làm mà .

Đến đây thì bố vợ tôi tức giận đến cùng cực với chiếc gạy cứ thế ông phang trên vai tôi. Đau quá sức tôi cố ngẩng cao đầu rồi nổi cơn điên...Cái ông bố vợ đểu giả này lần này quá đáng rồi thế là tôi đẩy ông ta lên bờ dốc cao rồi hất ông ấy xuống. Bố vợ tôi bò lên tôi lại đạp xuống cứ thế liên tục ba bốn lần.

- Lý do gì mà ông bắt tôi làm như trâu mà lại không cho tôi cưới hỏi gì ? Tôi thét lên. Nếu như ông trả lời tôi là ông sẽ cho lấy nhau vào ngày mai thì tôi đã ngưng lại liền. Như vậy tôi đâu có đánh đập gì ông ấy đâu để sau này người ta có thể trách móc tôi. Nhưng ngược lại sau khi đã bò lên được bờ đê ông ta túm lấy đúng ngay cửa quần tôi. Ái ái! Đau quá chừng! Tôi có cảm tưởng là trời đất quay cuồng quanh tôi.

- Ba ơi! Ba ơi! Ba ơi!

- Đồ khốn nạn mày muốn giết tao hả ?

- Ái! ái! ông nội ơi bỏ tôi ra xin bỏ tôi ra!

Tôi giơ tay lên trời khua khua người đẫm mồ hôi tôi đã tưởng rằng tôi sắp chết. Ông ấy vẫn không chịu bỏ ra tôi như một chiếc rẻ rách lê dưới đất nửa tỉnh nửa mê. À thực là quân khốn kiếp! khốn kiếp! Bố vợ tôi mà lại làm như thế sao ? Tôi chẳng tài nào đứng lên được nữa. Tôi không nhìn thấy gì nữa đôi chân tôi mềm nhũn ra như bông gòn. Chẳng biết sức lực nào đã đưa tôi lại gần ông ấy và đến lượt tôi tôi túm đúng ngay được đũng quần ông .

Tôi đã túm chặt xiết chặt cửa quần (hiển nhiên là tôi đang xiết ở cơ quan chỉ đạo trung ương của ông ấy) ông mạnh đến nỗi...

- Ái ái! đồ lưu manh! Mày có bỏ ra không ? bỏ ra! bỏ ra ! Ông rú lên như một con gà trống bị diều hâu tha đi.

Phải nhìn cảnh ông ấy giơ tay quạy không khí mới thấy thú vị. Sao tôi lại bỏ ra được nhỉ ? Tôi đã khởi sự thì cũng phải kết thúc đến cùng. Đến lượt tôi chơi ông ấy mà . Tuy thế lúc ông ấy nằm quay dưới đầt tôi cũng sợ.

- Ông nội ơi! bỏ ra! bỏ ra!. Bố vợ tương lai của tôi rú lên.

Tôi không bỏ ra nên ông ta gào lên :

- Ái Xuân! Ái Xuân!

Bấy giờ thì mẹ vợ tôi và Ái Xuân từ trong nhà hào hển lao ra. Tôi tôi nghĩ là bà mẹ vợ tôi sẽ theo phe ông chồng phần Ái Xuân thì nhất định sẽ hỗ trợ tôi và cô ta nhất định hài lòng khi chứng kiến là tôi thắng thế...


Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu nổi điều gì đã xảy ra. Chính Ái Xuân đã yêu cầu tôi phản ứng kháng cự lại cha cô ấy mà bấy giờ chính Ái Xuân lại nhẩy chồm lên người tôi túm giật tai tôi đến độ muốn đứt ra.

- Trời ơi! nó muốn giết ba tôi thằng lưu manh này! Vưà giật tai tôi Ái Xuân vừa hét.

Bỗng dưng sức lực trong người tôi như tan biến và tôi đang qủa thực là một tên ngu độn. Bà mẹ vợ tôi cũng thế chồm lên người tôi túm lỗ tai bên kia cứ thế giật.

Tôi hoàn toàn bất động và đây là cơ hội để bố vợ tôi phang vào đầu tôi một cây gạy. Tôi cũng chẳng cần né tránh mà chỉ dương mắt nhìn Ái Xuân ngờ nghệch và tôi chẳng hiểu gì tôi cố thử hiểu mà cũng chẳng tài nào hiểu được .

- Đồ đểu giả! Ái Xuân xỉa xói vào mặt tôi . Mày dám làm những chuyện như thế này với bố vợ của mày đến nỗi ông ấy phải gọi mày bằng "ông nội" hả ?.


Serénité - Troyes ngày 01.01.2009 lúc 11giờ.28 .

Từ Vũ Phóng dịch từ truyện của Kim Yu-Jong

Nguyễn Lâm Cúc

Gửi anh Ba Tỉnh quí mến

NLC có lọ mọ gì đâu anh truyện phỏng dịch là do anh Từ Vũ gửi qua email cho NLC đăng lên trang viết này để có gì đó trao đổi cùng bạn hữu. NLC cũng thích truyện phỏng dịch này. Cảm ơn anh Ba Tỉnh đã ghé đọc và dành cho NLC tình bạn. Kính chúc anh mạnh khỏe an vui mỗi ngày.

batinh

Thư

Chào nguyenlamcuc Bạn lọ mọ tìm ở đâu ra được những trang văn "oách" thế? Để mọi người đọc đến chữ cuối mà vẫn còn muốn đọc...
Chúc NLC mạnh khỏe vui và an bình trong cuộc sống

Nguyễn Lâm Cúc

Nợ khó đòi

Bác Kao Son à NLC biết coi quẻ " định mệnh kìa" nhưng không coi cho Bác đâu vì NLC e rằng những gói bim bim kia thuộc dạng nợ...khó đòi. Hehe.
Truyện ngắn trên là do anh Từ Vũ đang định cư ở Pháp phỏng dịch anh vừa gửi qua email cho trang viết Đãi Trăng đó Bác. Nhà Bác dạo này quan tâm đến mấy " ông địa phương" hơi bị cẩn thận nhể? hehe

Kaoson

Cha cha lại có chuyện đi ở đợ để lấy vợ nữa cơ đấy. Bà cho tui cái địa chỉ ai đó mướn người kiểu đó đi. Tui đang ... cô đơn nè....
ma f cái tr này viết về thời nào vậy ? Hỏi cho chắc ăn thui. Tui cũng đang có ý định vào trong dó lập nghiệp đấy NLC ạ. Bà có biết xem tướng k ? Đoán hộ tui một quẻ đi. Trúng thì đền ơn đáp nghĩa bằng một gói Bbim loại 2 ngàn ăn rách mép luôn. Đc k ?