TIẾNG KHÓC CỦA MỌI THỜI ĐẠI

 

Tiếng khóc của mọi thời đại


(Hình lấy từ Internet)

Nguyễn Lâm Cúc

         
Quẳng hết mọi công việc nhảy lên một xe khách về SàiGòn rồi "phi" thẳng vào nhà sách Nguyễn Huệ để "chộp" cho được quyển Thơ Trần Dần kẻo nó bị thu hồi thì... biết đến bao giờ mới hội ngộ.

          Cuối cùng tôi cũng đã ghì chặt được Trần Dần trên tay. Quyển sách ấy dày trên 490 trang in trên giấy khổ lớn. Lật nghiêng lật ngửa nhau mất cả tuần tôi mới khám phá xong tuyển tập Trần Dần và ...Buồn. Xong lại buồn.  Buồn mất năm sáu ngày. Một sự ngỡ ngàng khi chạm phải một Trần Dần xa lạ trong Jờ joạch Thơ- Tiểu thuyết- Một bè đệm và nhiều hơn nữa ở những tác phẩm khác.
 

Trang 252. Chương XVI.

".hãy đánh nữ ôtô vào thẳng gara jờ.

.......................................

...........nói 36 cách khác

tôi vẫn ngồi buồng chu vi mưa uống nhau cùng những li jượu nữ.

       

           vũ trụ cần thêm đồ đạcx mọc

tức là con nữ kỉ sư truồng nằm jữa xé sử kí jao cấu trên tôi là thằng TRUỒNG -- ở các mông đít-ism lỗ ngực dây. Truyền nách  mặt lẹm cổ họng

          tàu điện lên bên trên- tan sương......"


          Những câu thơ Jờ Joạch ấy có thể làm cái đầu óc tù mù hổn độn của tôi nổ tung mất! Chia sẻ là biện pháp tốt nhất tôi alô cho Kim Oanh nàng phát thanh ngay.

          Mình cũng không thích những bài thơ khó hiểu của ông Trần Dần. Viết như thách đố nhau vậy. Không hiểu thì làm sao mà gọi la hay được ha Cúc? Đọc thơ mà cứ y như nghe người Ấn Độ đang nói tiếng Hinđu với nhau ngay cả từ cảm ơn cũng không biết thế mà đứng vỗ tay và gật sái cổ để khen thì mình chịu. Vả lại có ai đứng mãi trên đỉnh cao sự nghiệp mà không xúông đâu. Nhà thơ Trần Dần với những tác phẩm như Trường ca Nhất định thắng Đây Bắc Việt hoặc Tiểu thuyết Người người lớp lớp là những đỉnh cao trong sự nghiệp văn chương của Ông. Cúc thấy đó truyền tụng từ đời này sang đời khác về đại thi hào Nguyễn Du trong công chúng rộng rãi vẫn là Truyện Kiều những tác phẩm khác của Ông mấy ai biết đến? Chẳng phải chỉ cần mỗi Truyện Kiều ai ai cũng thừa nhận Nguyễn Du là sao Khuê lấp lánh mãi trên bầu trời văn chương Việt đó sao?

Nhà văn Hoàng Đình Quang từng bộc bạch trên diễn đàn Văn Nghệ Quân Đội " Làm thơ cũng như người đi mót. Dù rất cần mẩn chăm chỉ nhưng cũng có khi được cũng có khi lang thang mãi trên cánh đồng chữ nghĩa và trở về không"

          Ừ nhỉ đâu phải cứ tác giả ấy là mọi bài thơ đều hay? Và tại sao chúng ta hay áp đặt những người lỗi lạc phải tròn trịa phải như Thánh Nhân? Đáng lẽ chúng ta yêu mến họ như con người  của họ vốn có. Mà con người  thì cái đẹp cái chưa đẹp thậm chí cả những cái xấu nữa luôn tồn tại trong cùng một chủ thể. Đừng tô vẽ lên họ những thiên tính như Tiên như Bụt rồi bắt họ thành tượng ngồi trong đền đài. Họ phải sống cuộc đời của họ cùng những thăng trầm và làm những gì họ múôn viết những gì họ tâm đắc chứ?

           Vả lại mỗi con người là một vũ trụ những vũ trụ tồn tại trong bầu trời kia không bao giờ lập lại như nhau. Để hiểu một con người đã khó hiểu hết một tác giả cùng rất nhiều tác phẩm là điều càng không dễ.

Bình tâm với những nhìn nhận đa chiều tôi lại lật giở những trang thơ Trần Dần không cố công khám phá những tác phẩm ngoài sức hiểu biết của tôi mà chăm chú chiêm ngưỡng vẻ đẹp nhân từ tạo nên bằng tư duy và ngôn ngữ  của Ông. Khu vực thơ Mini của Ông là nơi tôi thích lui tới nhiền hơn cả. Với tôi bài thơ hai câu sau đây là một trong những kỳ tác của nhà thơ Trần Dần:


       Tôi khóc những chân trời không có người bay

Lại khóc những người bay không có chân trời

Hai câu thơ mỗi câu một chữ khóc!

Hai câu thơ mỗi lần viết là một lần tâm tư người viết quặn đau dòng mực chảy xúông trang giấy là giọt nước mắt nóng hổi tấm lòng với cuộc đời con người.
 

Tôi khóc những chân trời không có người bay

Đối với đất nước còn nghèo nàn của chúng ta có biết bao chân trời chúng ta chưa thể đặt chân đến. Chỉ riêng khát vọng chiến thắng đội bóng đá Thái Lan thôi mà chúng ta mất những 50 năm. Mà những chân trời nghệ thuật văn chương điện ảnh thể thao y học tóan học vv... luôn là những chân trời rộng mở. Ở đó luôn đủ chỗ cho những tài năng. Nhưng chúng ta vẫn chỉ khép nép đứng từ xa ngấp nghé nhìn chân trời mà chưa thể đủ sức để mở cánh cửa bước vào đừng nói chi bay.  Nhưng ai ngăn cấm chúng ta giấc mơ được bay nơi những chân trời ấy? Bao lâu nữa chân trời đó sẽ xuất hiện những người Việt Nam tung đôi cánh tài trí của mình? Ngay bây giờ tôi khóc vì giấc mơ đó tôi cũng khóc vì giấc mơ đó chưa thể chạm đến và khi chân trời nào đó có người bay tôi sẽ òa vỡ nức nỡ khóc vì sung sướng!

Lại khóc những người bay không có chân trời

Khi đọc câu thơ này trong tâm trí tôi luôn hiện ra những hoàn cảnh mà cái nghèo đói là sợi dây oan nghiệt trói chặt đôi cánh của nhiều cuộc đời. Nhiều người còn nhớ câu chuyện của em học sinh Nguyễn Thanh Lập ở Quảng Trị. Năm 2002 Nguyễn Thanh Lập trúng tuyển khoa Kinh tế xây dựng- Trường Đại học Bách khoa - Thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng gia cảnh nghèo túng đã không cho phép em đến trường. Tờ giấy báo nhập học đành xếp trong học bàn em theo đoàn người đi phụ thợ nề với những giọt nước mắt chảy ngược vào trong. Năm 2003 Nguyễn Thanh Lập lại thi. Lần này em ở tốp điểm từ 24 đến 30 điểm của khoa Công Nghệ Thông Tin- Trường Đại học Bách Khoa. Nhưng cả hai lần em đều không thể nhập học.

Đó là một trong vô vàn những người có thể bay mà không thể có chân trời

Đẹp làm sao những giọt nước mắt nhỏ xúông vì khát vọng vì những ước mơ và vì những số phận.

Nếu không có khát vọng không cháy bỏng giấc mơ đến các chân trời chúng ta sẽ mòn đi trong các ngõ cụt.

Anh vỗ cánh như thế

 mà bay xa được

 mấy tất đường trường?

Trần Dần

Dẫu bay như thế nào cũng phải bắt từ cách vỗ cánh. Xin nghiêng mình trước nhà thơ Trần Dần.

Nguyễn Lâm Cúc

Vọt từ từ thôi

Bạn có biết đường ra Nguyễn Huệ không để tôi chỉ cho. Từ chỗ đó đó rồi đến chỗ đó đó rồi quẹo chỗ ngả tư đó dậy là tới hà. Hehe. Bạn BS nhớ mua một chục để dành nha.

Bs.Tản

@ Bạn hiền

Là khen hay chê vẫn chưa rõ ?
Xem hết lời bình mới thấy no !

He..he...
Vậy là hôm nay tôi cũng sẽ phải bỏ bữa trưa để chạy ra Nhà sách thôi. Viết ít vội để vọt cho nhanh kẻo không kịp với...Bộ