NHỮNG ĐỒNG NĂM CHỤC TREO LỦNG LẲNG

 

NHỮNG TỜ NĂM MƯƠI ĐỒNG TREO LỦNG LẲNG




Tản văn Nguyễn Lâm Cúc

Nhưng đó không phải là tiền lì xì.

Tí Chuột sanh năm Heo.

Đến bây giờ tôi vẫn còn thấy rùng mình bởi vì ngày ấy tôi từng có quyết định bỏ đi hoài thai Tí Chuột vì nhiều lẽ...

 Có những việc cần làm phải làm. Nhưng nếu tránh được cho người phụ nữ những quyết định đau lòng về thai sản là hành động cao thượng và nhân ái của những bậc trượng phu nam tử.  Bất kỳ tác động nào liên quan đến sanh nở người phụ nữ đều chịu nhiều đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Nỗi đau thể xác có thể qua đi có thể quên lãng. Như việc banh da xẻ thịt để sanh một đứa con đau đớn không tả nỗi. Nhưng người mẹ nào rồi cũng quên việc đau đớn ấy như nó chưa từng xảy ra chỉ còn lại đứa con là hạnh phúc ngọt ngào. Nhưng những nỗi đau về tinh thần lại vĩnh viễn đóng đinh giữa trái tim.

Chuột là một đứa trẻ nhạy cảm.

Khi Chuột còn bé lúc nào cũng áo thun bỏ trong quần thun. Tối lại trước khi đi ngủ Chuột ngồi trên gường bỏ áo vào quần cẩn thận rồi mới chịu nằm xuống ngủ.
 

Chuột rất nhút nhát đã vậy còn mê chuyện ma. Sơn thì láu cá luôn tìm mọi cách để chọc ghẹo em. Tôi giải thích mắng mỏ thậm chí dọa đánh đòn trò nhát ma của Sơn. Nhưng hễ vắng tôi   là Sơn lại làm Chuột sợ. Chuột đã nhiều phen sợ tím cả người. Chuột sợ bóng đêm sợ cả những vật có hình dáng không quen thuộc. Một lần một chiếc lá khô cong queo mang hình dáng một con sâu do tôi cố tình đem bỏ vào gường Chuột nhìn thấy  kêu thét lên! Tôi cầm chiếc lá vạch từng chi tiết nói chiếc lá này không gây ngứa không có gai chích đau không biết cắn đâu có gì nguy hiểm mà sợ ha Chuột? Có má bên cạnh nè Chuột thử cầm chiếc lá lên xem nó chẳng đau chút nào đâu. Chuột lắc đầu nguây nguẩy đôi mắt Chuột nhìn tôi cầu khẩn van xin  đem chiếc lá khô rời xa khỏi phòng. Kiểu này mai kia lớn lên Chuột dễ trở thành người ươn hèn lắm.

Nhà tôi có nuôi một con chó tên nó là Kinô. Con Kinô cắn nát chiếc máy bay chạy pin mà Chụôt sẳn sàng đổi hộp bánh sôcôla 12 chiếc để có được. Chụôt nổi khùng tung ngay nắm đấm vào Kinô nhưng khi nắm đấm cách đầu Kinô chừng một phân thì khựng lại y hệt như có một bức màn vô hình ngăn chặn. Chụôt vẫn chưa thôi bặm môi trợn mắt thực hiện nắm đấm lần thứ hai. Lần này nắm đấm dứ dứ ngay mũi Kinô rồi biến thành một cái cọ mũi nhè nhẹ trong cằn nhằn. Tao tha cho mày đấy. Lần sau  không tha đâu. Kinô gừ gừ ra chiều khoái trá.

Kinô bệnh gì không biết đã chích thuốc uống thuốc nhưng con chó càng suy kiệt. Tôi bắt gặp Chụôt dùng khăn lau đôi mắt đầy nhử gèn khi con chó nằm bẹp bên thành giếng. Chuột nói mày cố lên  khỏe rồi  mày muốn cắn cái gì tao cũng cho. Nhưng Kinô đã không thể khỏe trở lại.

Chuột chỉ nhút nhát thôi nhưng siêng năng lắm. Việc gì cũng gắng sức đến cùng.

Khi Chuột vào lớp một nhà tôi có nuôi bầy vịt khoảng năm bảy chục con. Vịt ăn khủng khiếp. Thức ăn cho vịt là nỗi lo hàng ngày của mấy mẹ con. Khi vịt còn nhỏ chúng tôi thường tranh thủ đi kiếm giun. Giun là thức ăn khiến lũ vịt con chóng lớn.

Cách nhà tôi khoảng ba trăm mét là những vườn cao su bạt ngàn. Mùa mưa bên dưới lớp đất mùn và lá mục giun ở hàng đống. Tôi đem Chuột đi bắt giun. Dùng một cái que cời đống lá mục với đất mùn do nước mưa chảy đọng từng đám nhỏ cận gốc su chúng tôi tha hồ nhặt giun.

Chuột xách một thùng nhựa nhỏ. Tôi xách một thùng nhựa nhỏ hai mẹ con cật lực làm việc. Bầy muỗi bám theo chúng tôi như bầy ong. Mặc kệ chúng. Vì đầu mặt đã được trùm kín bằng khăn chúng tôi chăm chú vào công việc. Chuột làm rất giỏi và hiểu được cần phải cố gắng để sớm trở về cho mẹ kịp đến công sở. Một lần chúng tôi đang mệt mài làm việc dưới những hạt mưa nhỏ lạnh lẽo rớt vào sớm mai. Bất chợt Chuột thét kinh hoàng! Tiếng thét của Chuột khiến bầy chim đang đậu trong đám lá su bay táo tác. Tôi lao về phía con. Chụôt run rẩy mặt tái mét đôi mắt bám chặt vào một con Rết đỏ lòm to bằng ngón chân dài cả tấc đang khoe hai hàng chân cả trăm chiếc giữa đám lá mục. Bằng một chiếc dép tôi nện con Rết một phát rồi ôm chặt Chuột vào lòng. Siết con trong vòng tay tôi không ngớt an ủi. Má bên cạnh con rồi nè. Hông sao đâu. Nó chưa cắn con đúng không? Chuột gật đầu. Tốt rồi. Đừng sợ nữa ha. Tôi ôm ghì con đong đưa đong đưa cho đến khi cảm thấy Chụôt đã hòan tòan bình tỉnh mới khẽ khàng nói con về nghỉ đi. Chụôt lắc đầu nó lảo đảo đứng lên quơ tay kiếm chiếc que cời đã quẳng đi trước đó và dũng cảm nói mình bắt giun tiếp đi má. Chuột hiểu rằng hôm nay chưa có thức ăn cho vịt.

Hai mẹ con tiếp tục công việc. Nhưng tôi không rời con cả hai việc bên nhau. Tôi vừa làm vừa kể chuyện luyên thuyên để  để làm Chuột quên nỗi khiếp sợ vừa trải qua.

Mùa xuân có rất nhiều hoa dại nở trên rẫy. Cũng là mùa của hoa Điều. Hương bay lượn khắp nơi. Không gian dìu dặt những mùi thơm ngây ngất. Sau tết những vườn Điều rộ chín. Lúc này đứng từ xa nhìn thấy trên vòm những vòm lá xanh điểm xuyết những cánh hoa vàng đỏ rực rở cả một vùng. Thực ra đó chính là quả Điều đang chín.

 Những ngọn gió Nam hào phóng rượt đuổi nhau trên những tầng không khi đi qua vườn cây những ngọn gió tinh nghịch thi nhau vặt quả chín ném đầy mặt đất.

Đó là những ngày tôi đi rẫy từ khi trời chưa sáng. Tờ mờ đã lọ mọ lượm quả. Cả mấy đứa nhỏ đều lên rẫy phụ việc. Đứa thì rung cây cho quả rụng như mưa đứa thì lượm xách và vặt hạt. Công việc nhiều chúng tôi bận đến đổi ăn cơm ngay tại chỗ làm trong mươi phút. Ngày nào cũng trở về khi không còn nhìn thấy lối đi. Chuột cũng phải tham gia mỗi ngày một buổi một buổi còn lại đi học. Chuột lượm quả. Người Chuột lem luốc đầy mủ quả và đất bụi. Đang bò trên đất tay thăn thoắt lượm nhặt bỗng Chuột kéo áo tôi nói má đi cùng con đi con muốn đia ịa...Tôi phì cười. Đem con ra bãi cỏ trống. Trời ạ sợ ma chi mà sợ lạ lùng!
 

Hạt Điều là thứ nông sản dễ thu hoạch nhất. Hái quả vặt ra hạt là bán ngay tại rẫy luôn. Những năm ấy hạt Điều được giá có lúc mỗi ký bán được mười lăm ngàn đồng. Cứ vặt khoảng một trăm hai chục đến một trăm sáu chục hạt thì được một ký. Như vậy mỗi hạt Điều trị giá tương đương năm mươi đồng. Nhìn kìa! Khắp vườn treo lủng lẳng vàng rực đỏ rực những tờ năm mươi đồng.

Mùa này mọi người đều sung túc quán sá đông người chợ búa đắt hàng.

Nhưng những chủ vườn vừa thu hoạch vừa lo lắng vì kẻ trộm cũng nhiều và đủ mọi thành phần kể cả những người bạn láng giềng cũng có thể tiện tay thu hoạch dùm bạn mà không cần được cho phép.

Chúng tôi có một ngày khó khăn. Hôm ấy Vĩnh Nguyên thi học kỳ Sơn kiểm tra một tiết tôi phải dự một cuộc họp quan trọng. Bỏ trống rẫy là coi như để người ta thu hoạch dùm một cách không thương tiếc. Người ta chắc chắn sẽ vừa trộm vừa phá hại quả non vì vội vàng. Bàn bạc mãi mà vẫn không có giải pháp nào ổn Chuột ngồi yên lắng nghe và cứng cỏi nói con đi rẫy một mình!

Thấy Chuột quyết tâm nhưng mấy mẹ con đều bất an vì biết Chuột sợ ma sợ sâu sợ cả những gì Chuột tưởng tượng ra lẽ nào tôi để con phải chịu đựng nỗi khiếp sợ ấy đó là chưa tính sợ trộm là nỗi sợ có thật. Nhưng hết cách tôi đành chở Chuột lên rẫy dặn dò con những điều cần thiết rồi nhắm mắt bỏ con lại mà quay lưng vì công việc. Có thể nói đó là những phút giây khủng khiếp nhất của tôi khi để một đứa con bé nhỏ mới bảy tuổi đối mặt với tất thảy những điều nó sợ hãi một mình.

Tôi ra khỏi rẫy chừng 15 phút thì gặp Sơn. Sơn nói thiệt to má ơi cô giáo con bệnh cả lớp được nghỉ hôm nay. Trời may mắn làm sao! Cảm ơn Trời đã cho cô giáo Sơn bệnh. Tôi ngừng xe mẹ cảm ơn con rất nhiều Sơn à. Con chạy mau vào rẫy với em đi.

Sau việc ấy Sơn không còn nhát ma Chuột nữa. Khi không có Chuột Sơn nói con khâm phục Chuột lắm. Chuột thật dũng cảm!

Tôi cũng khâm phục Chuột bé nhỏ của tôi. Chuột đã vượt qua chính nỗi sợ của mình. Chuột dám làm tất cả vì thương yêu!

nguyenlamcuc

Tiễn năm Chuột

Anh PCT khám phá ra điều ẩn của câu chuyện tài tình thật vậy mà NLC lại cứ nghĩ chắc không ai hiểu rằng NLC đã tiễn năm Chuột bằng tình dành cho Chuột của riêng NLC. Cảm ơn anh PCT nhiều.

Nguyễn Lâm Cúc

Tết bát ngát

Người Đức...tất nhiên là ăn Tết bát ngát rồi. Hoa Lục Nồi đã bao giờ được thưởng thức bát ngát chưa? Nếu chưa thì hãy đợi đấy! Hehe

PCT

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

Kết thúc năm Chuột Lâm Cúc viết bài về Chuột hay quá.
Hình như LC dồn hết tình cảm vào "Chuột"?
Sang năm Sửu LC lại viết về Trâu nhé. Ông quan nọ bị bà vợ mắng là sao không khai là đẻ tuổi Trâu....
Chúc em năm mới luôn vui viết khoẻ và rất... yêu Chuột!

hoalucbinh

He he. Chaò năm mới.
Năm nay người Đức Linh ăn tết ra sao nhỉ chắc hoành tráng lắm đây. Có đến 4 người đờn ông đờn ang bên cạnh mà
Cô LB chờ để ăn hạt điều của Chuột mà chưa có dịp. tất nhiên xoài mít dừa...ớt thì không tính vào đây. Hình như có bao nhiêu mẹ Cúc đã đem đi cho chú tiểu cao bằng phích nước ở chùa Quảng hạnh mất rồi.
Nhắc đến chú tiểu mới nhớ. C lên thăm chùa dùm nhé xem có chú ấy không chúc chú ấy một năm an lành hỉ.
3 con trai có đứa nào tính xuống PT chơi không để cô LB còn chuẩn bị tinh thần và vật chất. Khi đi nhớ mang theo mẹ để còn la rầy mình khi có dịp thể hiện nhé.

Nguyễn Lâm Cúc

Nhận quà của Bọ Lập

Hihi Bọ Lập sang thăm tết trang Đãi Trăng lì xì cho bài viết lời khen cái tản văn hay ri. Nhận lì xì của Bọ Lập NLC mừng húm. Cảm ơn bạn Bọ Lập nhiều nhiều.

nguyenquanglap

gửi NLC

Đầu năm đã có cái tản văn hay ri e cả năm chắc đẻ ầm ầm. Chúc tài lộc hanh thông nha bạn.

Nguyễn Lâm Cúc

Chúc vui

Chúc HV và BN có một ngày đầu xuân thiệt vui nha

Nguyễn Lâm Cúc

Ý thức và ứng xử

Thanh Chung thân mến
Việc làm thay đổi nhận thức của con người đúng là phải "mưa dầm" mới mong chuyển biến được bởi vì thói quen làm theo thói quen bắt chước và luôn luôn có tâm trạng tự ti mặc cảm cứ sợ mình làm điều gì đó nói câu gì đó khác với mọi người sẽ trở thành tiêu điểm dù có thể là việc làm hay lời nói đúng. Mà cũng khổ lắm đám đông thấy một người làm khác mình ứng xử khác mình không cần biết hay tốt như thế nào mà trước hết là buông lời dèm pha chế nhạo.
Phải làm gì đó để tạo ra những "cơn mưa dầm" chuyển biến nhận thức để mỗi người đều hiểu là họ cần phải bảo vệ chính mình đủ kiến thức để không a dua làm hại chính bản thân mình TC nhỉ.

hoaivan

@ LC iu quí

Những kỷ niệm ngọt ngào về những đứa con được Cúc viết nên 1 cách chân thực đến rưng rưng.
Mai sẽ gọi cho Cúc nha HV đã hẹn với BN đi chơi ngày mai.

Thanh Chung

Đồng tình với bạn

Bạn có biết ngân sách dành cho các hoạt động tuyên truyền vận động của các chuơng trình do LHQ tài trợ ở các nước đang phát triển chiếm gần 1/3 tổng ngân sách chung không? Mình biết Quỹ Nhi đồng và Quỹ Dân số có cộng tác viên ở từng thôn xã để vận động chị em phụ nữ đi khám thai kỳ đưa con đi tiêm chủng sử dụng các biện pháp tránh thai...
Những nguyên tắc về an toàn giao thông cũng phải được tuyên truyền sâu rộng như thế. Ở những vùng nghèo khó dân trí càng kém hơn nên phải tuyên truyền cả những điều tưởng chừng rất đơn giản. Mưa dầm thấm đất. Nếu không có ngân sách chúng ta có thể huy động sinh viên tình nguyện đến từng xóm thôn sinh hoạt cùng bà con. Nhiều hình thức lắm bạn ạ. Chỉ cần những nhà chức trách có tâm và biết huy động các nguồn lực sẵn có trong dân là được.