NHỮNG ÁNG VĂN THÚ VỊ NHẤT TRONG NĂM 2008

( Nhờ mạng Internet mà người đọc được tiếp xúc ngay với những truyện ngắn những tản văn những bài thơ hay và còn được trao đổi cùng tác giả. Đó là một cái lợi to lớn của thời đại mang đến cho những người yêu thích văn chương. Dưới đây là trích đoạn một một ký sự của nhà văn Nguyễn Quang Lập. Một trong những áng văn mà NLC đọc thích thú nhất trong năm 2008. NLC xin giới thiệu trích đoạn và cảm nhận NLC đã viết cho Chuyện đời lắm nẻo)

Chuyện đời lắm nẻo 2

333 magnify

Minh hoạ Đỗ Đức


Ký sự vỉa hè-Nguyễn Quang Lập


Ông biết rồi kẹp cô điếm già suốt đêm ông sáo mũi không ngủ được đi vô đi ra ngồi ban công thổi sáo hết chục bài lại ra vỉa hè thổi thêm chục bài nữa trời vẫn chưa sáng bực mình đá cái ghế hét to anh tôi theo bướm bỏ em rồi. Ông biết rồi nhả vú hất mặt lên nói cả thiên hạ ai không theo bướm mày nói tao nghe.

Ông sáo mũi đứng giữa nhà khóc khóc chán đứng thổi sáo thổi sáo chán thì đá cái ghế cái lại hét to anh tôi theo bướm bỏ em rồi. Ông biết rồi nhả bướm nhổm đít lên nói thằng ngu gì mà hét lên thế vua còn đem đất đổi bướm mình tao à.

Cô điếm già cười rích rích bóp ông biết rồi cái nói nhà mình không ngăn vách cứ thông thống. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép cười khé khe khe nói nhà này toàn đui mù ngăn vách làm gì.

Cô điếm già lại cười rích rích bóp ông biết rồi cái nói dưng mà ló cứ đi qua đi lại xí hổ chết. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép cười khé khe khe nó sư bố cái này mà biết xấu hổ bọn đui mù sáng mắt hết rồi.

Cô điếm già cười rích rích nói mau ôi mau ông biết rồi cười khé khe khe nói hay nhể hay nhể cô điếm già cười rích nói mau mau ôi mau mau ông biết rồi cười khé khe khe nói hay nhể hay nhể. Ông sáo mũi đứng ban công thổi đau cả mũi trong nhà vẫn chưa xong ông rút sáo thở hồng hộc nói nhà này loạn rồi.

Ông biết rồi đi ra ban công nói mày không ngủ còn đứng đó nói năng bậy bạ. Ông sáo mũi nói anh chị cứ bem bép thế bố ai mà ngủ được. Ông biết rồi nói biết rồi ngày xưa bố mẹ bem bép mày không thắc mắc tao mới bem bép chút xíu mày đã thắc mắc là sao.

Cô điếm già kéo ông biết rồi vào nói quần chúng chuyên đề thắc mắc anh quan tâm làm gì. Ông biết rồi cười khé khe khe nói phải phải nhà này anh tổ trưởng em tổ phó nó quần chúng. Cô điếm già túm tóc ông biết rối dúi mặt ông vài háng cười rích rích nói cái lày tổ trưởng chứ ông biết rồi cười khé khe nói biết rồi phải phải.

Cô điếm già cười rích rích nói mau ôi mau ông biết rồi cười khé khe khe nói hay nhể hay nhể cô điếm già cười rích rích nói mau mau ôi mau mau ông biết rồi cười khé khe khe nói hay nhể hay nhể. Ông sáo mũi đá cái ghế nói tôi ỉa vào ở nhà này nữa tôi đi đây rồi bỏ ra khỏi nhà.

Ông biết rồi nhả vú hất mặt lên nói mày đi đâu. Cô điếm già vít cổ ông biết rồi xuống nói để chú ấy đi chú ấy có tự do thì tụi mình mới tự do bem bép chứ ông biết rồi cười khé khe khe nói biết rồi phải phải.

Cô điếm già cười rích rích hất lên nói tự do lày từ do lày ối mau mau. Ông biết rồi cười khé khe khe nói biết rồi biết rồi tự do tự do hay nhể hay nhể.

Được ba ngày tiền hết gạo hết. Ông biết rồi vuốt vuốt cô điếm già nói anh trông nhà quét nhà dọn nhà chùi nhà bảo vệ nhà cửa em chỉ mỗi việc ra phố kiếm tiền thôi quán triệt chưa. Cô điếm già nói lày đừng có phát ngôn sai quan điểm ông biết rồi nói biết rồi nhưng sao cô điếm già nói đó là việc đàn bà ai lại để đàn ông gánh vác.

Ông biết rồi nói biết rồi nhưng ai đi kiếm tiền đây cô điếm già nói đàn ông không kiếm được tiền ai kiếm. Ông biết rồi nói biết rồi nhưng anh quen chỉ đạo chú em kiếm tiền thôi cô điếm già nói thế thì phải đi tìm chú ấy về.

Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép cười khé khe khe nói biết rồi em kiến nghị cực hay em ra ngay phố kiếm chú ấy về. Cô điếm già nói phố lào cả trăm ngàn phố em biết phố lào ra phố lào. Ông biết rồi nói biết rồi anh chỉ đề ra phương hướng thế thôi phố nào thì em phải linh động sáng tạo chứ.

Cô điếm già tức kéo tai ông biết rồi nói tôi có hai mồm mồm lào cũng thông suốt cả mà lói không lổi ông đi cùng nhau ra phố. Họ đi ra phố tìm một ngày ròng rã không thấy đói không tiền họ đóng vai con gái dắt bố mù đi ăn xin.

Ông biết rồi vịn vai cô điếm già hát những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt... mấy ngàn rồi. Cô điếm già hát một chiều hành quân được tin em gái mất chiếc thuyền như vỡ đôi...hai ngàn. Ông biết rồi hát phút cuối không được nghe nhau nói... mẹ kiếm tiền mà khó nhỉ. Cô điếm già hát không nhìn được một lần dù một lần đơn sơ... lói ngu tiền kiếm dễ tôi lấy ông à...

Họ tính choảng nhau nhưng đói quá không choảng nhau được ngồi tựa lưng nhau thở vào thở ra. Ông biết rồi nói may nhờ đói kém mà vợ chồng mình đoàn kết rồi ôm mặt khóc hu hu nói phen này anh phải hy sinh nửa cái bướm cho chú em rồi. Vừa lúc họ nghe tiếng sáo ông sáo mũi lập tức họ mò đến liền.

Cô điếm già dập đầu nói chú về với chúng tôi từ nay chúng tôi chủ trương miếng ngon chia đôi sách hay chung đọc. Ông biết rồi dập đầu nói em về với anh từ nay anh chị chủ trương không bem bép. Ông sáo mũi nói có chắc không bem bép nữa không cả hai dập đầu nói không không kiên quyết không bem bép.

Họ làm cuộc rượu đoàn viên. Ông biết rồi tu cạn cốc vỗ vai ông sáo mũi nói từ nay anh hy sinh chân tổ trưởng cho chú mày ông sáo mũi nói thèm vào. Cô điếm già nói để tôi nhường chân tổ phó cho chú ông sáo mũi nói thèm vào. Cô điếm già cầm tay ông biết rồi vỗ háng cái bép nói cái này tổ trưởng quán triệt không. Ông biết rồi nói biết rồi đành quán triệt chứ sao. Cô điếm già cầm tay ông sáo mũi vỗ háng cái bép nói cái này tổ trưởng quán triệt không.Ông sáo mũi nói thế có loạn luân không. Ông biết rồi nói biết rồi loạn nước còn chả lo loạn luân là cái đinh. Ông sáo mũi gật đầu lia lịa nói thế thì o ke o ke quán triệt quán triệt.

( còn nữa he he)




Cảm nhận viết cho Ký sự vỉa hè 1
Kha Kha kha...
NLC tin chắc bạn đọc khi đọc Entry này của bọ Lập sẽ rú lên cừơi với những tình tiết mà Bọ cứ tưng tửng kể trong truyện. Hihi. Mù và đui cãi nhau chí chóe về những điều mình không hề biết chỉ hóng hớt nghe câu được câu chăng. Đã vậy đui còn chỉ đạo mù mới ác! Mà thằng đui thì sao rất hãnh tiến cục tự ái tổ bà chảng lúc nào cũng căng phồng như một cái bong bóng chờ nổ banh. Một bước đi thì ba bước gậy lò dò thế mà người ta chưa kịp mở miệng giúp đỡ đã cả vú lấp miệng em! Biết rồi. Biết túôt! Mà đâu chỉ có vậy không biết còn lười nhác miệng leo lẻo kể công: " Tau chùi nhà quét nhà lau nhà giữ nhà..." Vui tợn!
Người Việt Nam mình rất "hồn nhiên" trong những cái cười. Đang đi trợt chân té cái oạch đau tái mặt mà thấy ai ngó cũng cười cái. Trên ti vi có những màn thọc léc rồi cười hề hề qua những màn vui cười rất lãng. Nhưng bọ Lập đã tạo được trong văn của mình cái cười chảy ra nước mắt một cái cười suy ngẫm và giật mình với thời cuộc với người đời và mình. Và đọng lại có lẽ là nỗi niềm đằng sau câu chữ rằng: " thằng Hề cười ai biết bụng Hề có vui?" và Vua Chúa đến Thằng Hề chỉ cách nhau một vai diễn!
Đui Mù và Điếm già. Trời ạ cả 3 mà hợp lại ...Kết cục như thế nào chỉ có Bọ mới biết. Hehe.

 Cảm nhận viết cho Ký sự vỉa hè 2


Tán hình minh họa

Hehe hôm nay trước khi tán Văn của Bọ NLC xin tán tỉn cái ảnh minh họa trước. Ảnh minh họa nội hàm súc tích chỉ cần ghi bên dưới ảnh câu " Đui Mù và Gái điếm " thì bức biếm họa kia đã "lột" sạch nội dung của mấy trang câu chữ. Duy chỉ một điều gái điếm trong chuyện của Bọ là Điếm già cò kè cái ngàn vàng chỉ giá hai chục ngàn không đặng thì bèn biếu không kiếm chén cơm. Cái hình ảnh phốp pháp trên là hình ảnh tương lai khi đã đầy quyền năng và bổng lộc của chức " Tổ chảng" chăng?

Tán cái tù mù.

Trong cảm nhận này NLC chỉ nói với một góc nhìn rất nhỏ thôi đó là nói về nhân vật Đui. Trong nhân gian vẫn tồn tại câu nói này: Cái ngọn cây ấy đui rồi! Đó là chỉ một cành non vì lý do gì đó khô héo. Cái ngọn non khô héo ấy coi như bỏ. Tịt hẳn. Mọi sự đâm chồi nảy lộc phải chờ đợi thế hệ khác. Ở đây còn có ý bao hàm. Thui chôt hết tất thảy. Điều này khác hẳn với Mù mù chỉ có thể là mắt không nhìn thấy thôi.
Đui: thui chột hết mọi thứ ánh sáng. Thế mà lại thích quyền hành. Nắm lấy sự điều hành chỉ đạo. Hệ quả gì? Đói khát loạn là tất yếu!
Trong thế giới của Đui và Mù cùng Đĩ Điếm cái nảy sinh nhanh chóng mạnh mẽ là cơ hội tranh đoạt và chiếm hữu và lãnh cảm. Gái Điếm vừa mới dây dưa một tí với Đui đã nắm ngay lấy cơ hội thỏa hiệp tống khứ Mù ra khỏi ngôi nhà của chính anh ta và vỗ bướm xưng danh " Tổ chảng" . Đui. Dù biết rằng mình được Mù cõng trên lưng mới sống nhưng cái sự quyến rũ của mùi vị hoan lạc đã dứt luôn cả nghĩa lẫn tình với em mình.
Thế nhưng cái mà thế giới này biết và sử dụng thành thạo đó là " lợi dụng lẫn nhau" Vì thế một thỏa hiệp nhanh chóng được xác lập. Ăn chia. Quyền lợi mãi mãi là thứ thống lĩnh con người! Mù kẻ còn có chút ánh sáng lương tri thứ ánh sáng ấy cất tiếng nói yếu ớt " Thế có phạm tội loạn luân không?". Tiếng nói ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi Đui.
" Loạn nước còn chả lo loạn luân là cái đinh"
Kinh hoàng thay câu nói trên! Phải chăng đã "loạn đến như thế"? Không thể. Cái loạn nào cũng đem lại bất hạnh. Cái loạn nước đem lại bất hạnh cho một quốc gia. Nhưng đó là loạn nhất thời. Cái loạn luân làm mất nền tảng đạo lý của một dân tộc. Hai cái loạn này quyết không thể xảy ra. Cha ông ta đã có câu " Tề gia mới trị được quốc nhờ đó thiên hạ mới thái bình" Như vậy tề gia chính là đạo đức của con người xin hiểu tề gia là một sự thấu hiểu tạo nên hòa thuận chứ không phải tề gia là sự thống trị áp bức.( đạo đức là cốt lỏi của văn hóa mà văn hóa là cốt lỏi của một tính cách một con người. Con người là thành viên gia đình. Công đồng được tạo nên bởi một tập hợp các gia đình) Hiểu cách khác văn hóa là nền tảng của dân tộc của hệ thống chính trị là sự CHÂN THIỆN MỸ toàn nhân loại hướng đến. Cái loạn này là loạn suy vong! Vì vậy chỉ một kẻ đui kẻ thui chột hòan tòan mới thốt lên câu nói " Loạn nước còn chả lo loạn luân là cái đinh".
Đáng sợ thay thế giới của Đui Mù và Đĩ Điếm.

Thursday November 6 2008 - 05:08am (PST)

ngvanan

Đọc rồi

Đã theo đường chỉ của Vân đọc NQL rồi. Sâu đến tuyệt tục. Đi đâu cũng thấy nói đến Bọ.

Nguyễn Lâm Cúc

Đùa thôi

Thưa bạn kaoson là NLC đùa thôi chứ anh NQL chỉ dời blog của mình sang bên Yahoo. Tại VNWEBLOGS này còn "ngôi nhà" cũ địa chỉ nè Bạn:
http://nguyenquanglap.vnweblogs.com

Kaoson

chán thật

NQL đã sang Mỹ chán thật. Do hàon cảnh xa Mình không có điều kiện chơi với L chỉ biết và gặp nhau vài lần. Nhưng mình rất quý anh ấy mãi từ khi L ra Tiếng lục lạc kia. Chiều nay ngồi buồn viết một cái nhại CĐLN của L với cái tên là Hội Tụng Ca ký sự giá L ở nhà thì Mail cho lão ấy xem... Thôi cầu chúc cho L gặp nhiều may mắn nơi đất khách. Cám ơn NLC đã làm cầu nối cho L tới với bạn bè nhất là cho mình trong mấy ngày qua nghe. Bimbim vẫn giữ đó. Yên tâm.

Nguyễn Lâm Cúc

Tít mắt!

Bọ L cứ thả gà loăng quăng vậy tụi này biết làm sao tìm. Vừa theo chỉ dẫn của NLC nhưng k tìm nổi. Miềng dốt số một VN mà. Thôi quý nhau chín núi cũng trèo. Tiếc chi dăm phút... C Meo cho miềng đọc cái gì mới đó với đi. Sau thề có quỷ thần hai vai... nếu có cơ hội gặp nhau miềng sẽ đãi C hai gói Bimbim... tổ chảng. Thời giá đang leo thang kinh tế TG đang khủng khoảng hai gói BB là có giá lắm đó... OK đi...hihì...
Nhà văn KaoSơn ơi chỉ cần một gói bimbim là đủ mừng tít mắt rồi. Nhưng trước hết NLC xin gửi đến nhà văn KS địa chỉ một hàng xóm trong VNWEBLOGS này trước nhé:
http://nguyenquanglap.vnweblogs.com
Chỉ tiếc là ông hàng xóm này đã đóng cửa nhà đi sang "Mỹ" định cư mất rồi.

Nguyễn Lâm Cúc

Vẫn còn khen

Nhưng được một người khen ra khen như LC cũng sướng. Chắc Bọ Lập còn cười phe phé từ hôm qua đến giờ.
Mình cũng hy vọng là bọ Lập sẽ cười phe phé khi đọc những cảm nhận này và càng hy vọng tiếp tục khen truyện của Bọ nhiều hơn

kaoson

gửi NLC

Bọ L cứ thả gà loăng quăng vậy tụi này biết làm sao tìm. Vừa theo chỉ dẫn của NLC nhưng k tìm nổi. Miềng dốt số một VN mà. Thôi quý nhau chín núi cũng trèo. Tiếc chi dăm phút... C Meo cho miềng đọc cái gì mới đó với đi. Sau thề có quỷ thần hai vai... nếu có cơ hội gặp nhau miềng sẽ đãi C hai gói Bimbim... tổ chảng. Thời giá đang leo thang kinh tế TG đang khủng khoảng hai gói BB là có giá lắm đó... OK đi...hihì...
A mà sao muốn gửi cái ý chi chi lại cứ bắt thien hạ khai từ tổ chấy ra thế? Nào là Mail nào Web.. kinh quá. Hay C có đc Web của bọ L cho mềng với? Thêm 2 gói BB nữa?

Thanh Chung

LC ơi khen Bọ Lập thì khen cả ngày hi hi.
Nhưng được một người khen ra khen như LC cũng sướng. Chắc Bọ Lập còn cười phe phé từ hôm qua đến giờ.

Nguyễn Lâm Cúc

Chào bạn KaoSon

Hôm gặp NQL ở nhà hàng chỗ PĐP nhìn cái dáng ngật ngưỡng kập kênh của bác hỏi: Tiếng lục lạc còn reo? Bác bảo Tịt rồi. Thấy buồn vì tưởng thật. Ai ngờ hôm nay đọc lại cái CĐMN này lại mừng. Tiếng lục lạc vẫn đó nhưng hồn vía thì đã nâng lên mấy lần công lực rồi. Bọ L thành trưởng lão môn phái rồi. ma mị. đáo để thật. Mừng bọ và cám ơn NLC nhiều. Đã có lúc miềng lo việc lớn đang k có ng chăm thì nay an tâm rùi. Có 3 vị đó thay nhau làm Tổ chảng thì... yên tâm nhớn. Hì hì...
Nhận xét của Bạn Kao Son rất chí lý. Cảm ơn bạn ghé thăm và để lại cảm nhận thú vị. anh Nguyễn Quang Lập còn nhiều truyện hay mới viết Bạn có thể tìm đọc bên yahoo 360 theo đường link ở cảm nhận số 4 do bạn Hoài Vân ghi.

Nguyễn Lâm Cúc

Bọ Lập cười khe khe khe

Cái Hố xí hai ngăn đúng là hay nhưng hồi nớ NLC viết cảm nhận ít quá và cũng chưa thấu đáo. Cảm nhận của bài này về độ dài hơn hẳn viết cho Hố xí hai ngăn Bọ nhỉ? Nghe Bọ Lập cười khe khe khe là vui rồi.

Nguyễn Lâm Cúc

Cảm ơn đường link

NLC cũng muốn mần cái đường link như HV lắm mà chịu vì dốt. Huhu. Cảm ơn bạn về đường link nha.