NGHEO ƠI!
Tản văn Nguyễn Lâm Cúc
Năm trước có một con Mèo tam thể đã đến ở lén lút trong chiếc chuồng heo 3 gian chất đầy những dụng cụ cũ kỷ. Dần dà, kẻ ngụ cư kia nghiễm nhiên trở thành chủ nhân của giang sơn bụi bặm này. Nó biến nơi đó thành gia đình và nó đã có một con mèo con.
Con Mèo cùng tôi đã ngấm ngầm thỏa thuận, nó canh chừng những chú chụôt nhắt vẫn đến phá phách trong bếp. Để trả công, tôi cho nó những đĩa đựng đầy xương cá. Cả tôi và Mèo đều hài long.
Nhưng xung đột đã xảy ra.
Mèo con đã vào bếp. Đó là một điều đại kỵ. Tôi không chịu được mùi phân mèo. Mèo con tất nhiên không thể hành xử văn minh là sẽ ra khỏi nhà bếp để đi vệ sinh.
Quyết định trục xuất con mèo con ra khỏi bếp được thi hành một cách quyết liệt. Khi chiếc chổi cói khua vào dưới tủ chén, Mèo Con kêu lên thảm thiết và hoảng hốt vọt từ góc tủ chén bay sang trốn dưới gầm tủ thức ăn. Chiếc chuổi vẫn bám riết theo nó.
Mèo mẹ nghe tiếng kêu của con lập tức đáp trả, nó kêu lên những tiếng kêu đầy giận dữ, đôi mắt nó lóe sáng hung tợn, nó bay vọt theo con nó ở phía trên. Nhìn con Mèo tam thể lúc này thật đáng sợ. Nó đã phát điên, miệng nhe nanh, bọt mép sùi ra và không ngớt gầm gừ. Thái độ của nó nói rằng nó có thể xông vào cắn xé bất kỳ ai.
Nguyên đã túm được mèo con, nó gào thảm thiết. Đối với mèo mẹ, đó là tiếng cầu cứu não nề. Mèo con cong người lại, bộ lông mượt mà dựng đứng hẳn lên. Nó hoảng sợ cực độ.
Một cái bóng lướt qua người tôi. Một cái gì đó sắc nhọn chạm vào bàn chân tôi, cái bóng vút qua cửa sổ. Tôi nhìn xuống chân nơi dép không thể che kín một vệt đỏ kéo dài, máu đang rỉ ra. Mèo mẹ đã tấn công tôi một cách liều lĩnh và thông minh.
Tôi bất giác khâm phục con Mèo. Trước đây tôi đã chứng kiến gà mẹ đánh nhau với diều hâu. Con gà đang cắm cúi bới đất, bỗng nó khựng lại, lông cổ dựng lên. Từ cổ họng nó phát ra tiếng kêu rất kỳ lạ. Bầy con hoảng hốt chạy toán loạn và biến mất vào những búi cỏ. Trên đầu ngọn mít xuất hiện một con diều hâu, con chim lao xuống như một mũi tên. Con gà mẹ kêu lên quang quác và dũng cảm lao vào con chim. Hai bên đánh nhau vài giây, rồi kẻ cắp tháo chạy vào bầu trời xanh. Gà mẹ yên lặng một lúc mới tục tục gọi bầy con trở về. Lần khác, tôi thấy gà mẹ đánh nhau với một con chó, con chó này vốn là hung thần của bầy gà. Mẹ đã lăn xả vào con chó với một thái độ hung dữ quyết liệt. Tôi hả hê thấy con chó chùn bước bỏ đi. Gà mẹ không may mắn như lần trước, nó trầy xước nhiều nơi. Lông cánh rủ rượi, nó gục đầu củ rủ, miệng vẫn không ngớt an ủi bầy con, tục tục tục dịu dàng.
Sau cuộc chạm trán lần ấy, tôi và con Mèo lại đạt được một thỏa thuận không văn bản, không bằng lời khác, đó là mèo Con được phép đến gian bếp thưởng thức bữa ăn trong cái đĩa dưới bàn ăn và biến mất mỗi khi thấy hoặc nghe tiếng chân người. Mèo con hiểu rằng bếp là nơi làm việc của mẹ, nó chỉ có thể đến chơi và học việc để kế tiếp sự nghiệp của mẹ mèo. Còn ba gian chuồng heo trống mới là nhà của mẹ con nó. Còn tôi, hàng ngày bỏ thêm vào đĩa thức ăn chút thịt nhiều mỡ, cái đuôi cá hậu hĩnh. Chúng tôi cùng lùi lại để cùng hài lòng và ở một phía nào đó, chúng tôi tiến thêm một bước trong cảm thông tình mẫu tử.
Tháng Chạp mà có mưa xuân sao? Khắp vườn đầy những hoa dại màu tím, hương ngai ngái bay vào mỗi bình minh. Nhưng nụ mai không thể nén lòng đợi tết, chúng nôn nóng bước ra khỏi lớp vỏ cứng, những chiếc nụ như cánh bướm xanh màu ngọc nhún nhảy trên cành.
Ban đêm, trời se lạnh khiến mọi người quấn thêm chăn và giấc ngủ ấm áp say nồng làm sao.
Ngheo ơi! Ngheo!...Ngheo ơi! Ngheo...Tiếng kêu tha thiết, van nài một cách buồn bã vang lên đã lôi tôi trở dậy. Chạy xuống bếp, tôi bắt gặp Mèo mẹ vừa đi chậm rãi vừa không ngừng khóc lóc kể lể. Ngheo ơi...ngheo! Thôi chết rồi, con mèo con đã bị gì rồi. Tôi theo mèo mẹ ra nhà của nó. Ba gian chuồng heo vắng lạnh. Mèo mẹ sục sạo khắp nơi mũi nó liên tục rung động, nó ngửi cả những thanh ván chất bên trên chuồng heo. Bóng dáng mèo con biệt tăm.
Ngheo ơi...ngheo! Tiếng khóc chở đầy đau khổ nghe não nề khiến người nghe cứ nhói buốt thương cảm. Nhựt hỏi vọng từ trên nhà, gì mà mèo mẹ kêu quá vậy má? Nó làm mất mèo con rồi. Sao mà mất được? Má có biết đâu!
Mèo mẹ ngước mắt nhìn tôi khiến tôi bối rối, tôi nói to: Tao có biết gì đâu. Mèo con của mày đi đâu đó, chứ tao đâu có làm gì nó đâu. Mèo mẹ bỏ đi, chẳng hiểu nó có tin tôi không, chỉ biết nó vẫn không ngớt gào khóc
Ngheo ơi! Ngheo...
Tiếng ngheo của con mèo tìm con đuổi theo tôi đến tận bây giờ.

Bản in























